|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
xưa ấy đã chết từ lâu rồi không?
Nhiễm Nhiễm nằm vật ra giường, bịt miệng khóc đau khổ. Hạ Nhiễm Nhiễm lúc đó đã chết, nhưng Hạ Nhiễm Nhiễm bây giờ phải tiếp tục sống, còn phải sống thật tốt nữa. Nhưng thế giới này, hiện thực thế này, phải đi tới đâu để tìm được một người tâm đầu ý hợp, lại có thể không bao giờ rời bỏ bạn chứ? Mọi người đều bị danh lợi làm mờ mắt cả thôi. Nếu đã như vậy, tại sao còn ôm ảo tưởng không thực tế chứ? Tại sao còn muốn dễ dàng vứt bỏ như vậy chứ?
Không, cô không thể vứt bỏ. Thiệu Minh Trạch có tiền, có gia thế, có năng lực, không có tật xấu, thậm chí còn có chút tình cảm với cô, còn có đối tượng kết hôn nào tốt hơn anh chứ? Có lẽ sau này sẽ có người yêu cô hơn anh, nhưng liệu gia thế của người đó có tốt như anh không? Còn những người có gia thế tốt hơn, liệu có yêu cô hơn anh không?
Chẳng phải chỉ là trước đây anh từng có bạn gái thôi sao? Quá khứ của cô cũng chẳng phải là một tờ giấy trắng. Chẳng phải bạn gái cũ của anh là Tô Mạch sao? Còn bạn trai cũ của cô lại là Lâm Hướng An. Ai kém ai chứ? Chẳng phải anh đã từng giấu cô sao? Lẽ nào cô lại không giấu giếm anh điều gì?
Hiện thực, đây chính là hiện thực. Tất cả đều đã không còn là những cô cậu sinh viên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết thì làm gì còn tình yêu trong trắng nữa? Liệu có ai không thăm dò, đắn đo, cân nhắc mọi bề? Dựa vào cái gì mà cô có thể làm được còn anh thì không?
Cô càng nghĩ càng thông suốt, đầu óc cũng càng lúc càng bình tĩnh, nhưng tận đáy lòng lại thấy giá lạnh khôn cùng, sự giá lạnh tràn đầy lồng ngực cô.
Điện thoại vẫn chưa tắt, đầu dây bên kia anh im lặng không nói, chỉ có tiếng khóc mà cô cố gắng kìm nén vẫn thổn thức trong điện thoại. Rất lâu sau, cô nghe thấy giọng nói thấp trầm của anh trong điện thoại:
- Nhiễm Nhiễm, em mở cửa ra đi, anh đang ở bên ngoài.
Cô sững người giây lát rồi lồm cồm bò dậy bước xuống giường, ra mở cửa cho anh.
Thiệu Minh Trạch đứng ngoài cửa, người còn mang đầy khí lạnh, anh bước đến ôm lấy cô, cúi đầu hôn cô thật sâu. Hình như anh vừa hút thuốc, mùi thuốc ở miệng anh phả ra chẳng dễ chịu chút nào. Nhưng Nhiễm Nhiễm hoàn toàn không bận tâm, cô kiễng chân ôm lấy cổ anh. Anh hôn cô một cách thô lỗ, hậm hực nói:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, em là nha đầu xấu xa. Bây giờ em cũng không yêu anh, em chỉ cần anh thôi, đúng không? Hả?
Tình cảm của cô có thể mạnh mẽ như thế, nhưng con người lại ích kỷ lạnh lùng đến vậy. Cô gọi điện cho anh, ôm anh và hôn anh, nhưng không phải vì yêu anh, chỉ vì bây giờ cô yếu đuối, cô cần có người ở bên cạnh.
Nhưng dù có hiểu rõ điều ấy, anh vẫn không nỡ bỏ rơi cô.
Anh bỗng nhớ đến lời nói của Tô Mạch: Thiệu Minh Trạch, tạo hóa vì sao lại bất công như vậy? Tại sao đàn ông có thể dễ dàng quên đi một cuộc tình, quay sang bắt đầu một cuộc tình mới, còn phụ nữ lại phải chìm sâu, đơn độc trong một cuộc tình? Tại sao? Tại sao rõ ràng phụ nữ là người từ bỏ trước nhưng đàn ông vẫn thoát ra khỏi cuộc tình đó nhanh hơn phụ nữ? Thiệu Minh Trạch, anh đã từng yêu em sâu đậm như thế, tại sao lại dễ dàng yêu người con gái khác như vậy?
Anh không trả lời, yêu hay không yêu, chuyện đơn giản như thế nhưng anh không thể cho Tô Mạch một nguyên do đơn giản.
Chương 14
Sắp đặt
Ai trong đời chẳng có một lần đánh cược?
Nếu đã đánh cược thì phải chấp nhận thắng thua.
*
Hôm sau, Thiệu Minh Trạch thức dậy sớm hơn nhưng cũng không rời khỏi giường, anh nằm đó im lặng nhìn ngắm Nhiễm Nhiễm. Cô vẫn ngủ rất ngon, vùi đầu vào gối, mái tóc xõa che gần hết khuôn mặt, chỉ để hở ra chóp mũi thon gọn và chiếc cằm nhỏ nhắn. Những sợi tóc đen bóng mềm mại phủ lên làn da trắng ngần.
Anh nhất thời nhìn như kẻ mất hồn, không kìm được kề sát cô, hôn nhẹ lên đôi môi cô. Cô đang ngủ mơ, không biết lẩm bẩm câu gì đó, vùi cả khuôn mặt vào gối.
Thiệu Minh Trạch phì cười, đưa tay vuốt tóc cô, nói:
- Ra đi. Đừng trốn nữa.
Lúc này, Nhiễm Nhiễm mới mơ mơ màng màng mở mắt ra, sững người nhìn anh.
Ánh mắt Thiệu Minh Trạch mang theo nụ cười, anh hôn cô, vỗ vào người cô vô cùng thân thiết, kéo tung chăn ra, để cô nằm một mình trên giường cho tỉnh giấc. Một lát sau, anh từ nhà tắm bước ra, vừa mặc bộ đồ cởi ra đêm qua vừa nói với cô:
- Mau dậy đi, sắp muộn giờ rồi.
Nhặt chiếc áo sơ mi hơi nhàu trên nền nhà, Thiệu Minh Trạch chau mày, xoay người mở tủ quần áo ra tìm chiếc khác, anh hỏi:
- Ở đây còn chiếc sơ mi nào của anh không?
Lúc này, đầu óc Nhiễm Nhiễm mới tỉnh táo đôi chút, cảm thấy hơi áy náy:
- Không. Em đã xếp hết cho anh mang đi rồi.
Thiệu Minh Trạch quay người nhìn cô, ánh mắt cô mơ màng hỏi:
- Chúng ta thế này có coi là giảng hòa không?
- Em nói xem? – Anh khẽ nhướng mày hỏi lại.
Nhiễm Nhiễm cũng không biết nên trả lời thế nào, chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng như thể vừa tung một cước nhưng chân lại bị hẫng trong không trung, chẳng đánh trúng người ta mà còn suýt nữa loạng choạng.
- Dằn vặt nhau như vậy, lẽ nào coi như xong?
Thiệu Minh Trạch dở khóc dở cười, tới bên giường, dùng tay nâng mặt cô, cúi người xuống hôn cô một cái:
- Nha đầu đáng ghét!
Cô còn chưa rửa mặt nên vội đẩy anh ra nhưng không quên ra điều kiện với anh:
- Giao hẹn rồi đấy. Sau này anh cố gắng ít liên lạc với Tô Mạch đi, có thể không gặp thì đừng gặp. Bất luận là ai, em cũng không muốn anh gần gũi với người con gái khác, chứ không riêng gì Tô Mạch. Hơn nữa, em là phụ nữ nên em có thể hiểu rõ tâm tư của Tô Mạch. Nếu nói cô ấy không có chút tình cảm nào với anh thì quỷ cũng chẳng thể tin nổi.
- Ồ? Thế sao? – Anh đứng thẳng người, nói trêu đùa: – Được rồi. Anh sẽ bớt tiếp xúc với Tô Mạch. Có điều, Hạ tiểu thư, xin hỏi em có thể tránh xa Trợ lý Trần đó một chút không? Anh cũng không thích anh ta đâu.
Nhiễm Nhiễm ngẫm nghĩ rồi gật đầu nghiêm túc:
- Không thành vấn đề. Chỉ cần còn ở bên anh, em sẽ cố gắng tránh giao tiếp thân mật với những người đàn ông khác, như vậy được rồi chứ?
Cô vừa dứt lời, chiếc di động đặt đầu giường đổ chuông báo có tin nhắn. Cô cầm điện thoại lên xem, quả nhiên là tin nhắn của Trần Lạc. Nội dung ngắn gọn chỉ có ba chữ: “Không sao chứ?”.
Thiệu Minh Trạch liếc mắt, khẽ “hứ” một tiếng lạnh lùng, giọng điệu có chút ghen tuông, hỏi cô:
- Quan tâm đến em thật đấy! Em trả lời người ta thế nào đây?
Cô ngước lên nhìn anh với ánh mắt vô tội. Nghĩ một lát, cô bấm mấy chữ, trước khi gửi đi còn đưa anh xem rồi hỏi:
- Thế này được không?
Thiệu Minh Trạch thấy cô trả lời: “Cảm ơn, tôi rất ổn!”, thì mới miễn cưỡng gật đầu.
Nhiễm Nhiễm trả lời xong thì lát sau lại nhận được tin nhắn khác của Trần Lạc: “Hôm nay, anh phải về công ty chi nhánh. Có chuyện gì thì gọi điện cho anh. Em hãy suy nghĩ về chuyện ra nước ngoài. Anh có người bạn làm môi giới du học. Có lẽ có thể giúp được em đấy!”
Sắc mặt Thiệu Minh Trạch tối sầm, anh nhếch khóe môi nhìn Nhiễm Nhiễm, hỏi:
- Em muốn ra nước ngoài sao?
Nhiễm Nhiễm cảm thấy chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm, thản nhiên nói:
- Lúc trước từng có ý nghĩ như vậy. Em cảm thấy chuyện của anh và Tô Mạch thật quá phiền phức nên muốn trốn ra nước ngoài để được yên thân.
- Vậy bây giờ thì sao? – Thiệu Minh Trạch hỏi với vẻ mặt không vui.
Cô ngoác miệng cười, nhảy từ trên giường xuống đất, vừa bước vào nhà tắm vừa lớn tiếng trả lời:
- Bây giờ tất nhiên là đổi ý rồi. Đồ ngốc!
Thiệu Minh Trạch chậm rãi lùi lại hai bước, tựa người vào tủ quần áo, lẳng lặng nhìn cái bóng cử động sau lớp kính mờ. Cô đang tắm, miệng đang lẩm nhẩm giai điệu nào đó, người cô cũng nhẹ nhàng đung đưa theo nhạc, nhìn bộ dạng rất vui vẻ! Anh không kìm được nghĩ rằng Hạ Nhiễm Nhiễm của thời hai mươi chắc cũng có dáng điệu như vậy nhỉ?
Khi Nhiễm Nhiễm quấn khăn tắm đi ra, Thiệu Minh Trạch còn tựa người đứng đó như mất hồn. Cô vừa bất ngờ vừa kinh ngạc, bước đến khua tay trước mặt anh, hỏi:
- Mất hồn rồi à?
Anh không đáp, chỉ kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn cô. Cô vội lùi lại, tránh cái hôn của anh, có chút thẹn thùng, nói:
- Thiệu Minh Trạch, sáng nay anh lại sao thế?
Thiệu Minh Trạch chẳng thèm để ý, không chạm được vào môi thì anh hôn lên má, hôn lên cổ cô. Hai người vốn đã dậy muộn, cứ quấn quýt thế này lại càng muộn hơn, chẳng kịp ăn sáng mà vội vội vàng vàng đi làm.
Nhiễm Nhiễm không bảo Thiệu Minh Trạch đưa cô đến công ty mà xuống xe ở bến tàu điện ngầm gần đó. Tới nơi, cô quay lại cười hì hì, nói với anh:
- Đi tàu điện ngầm nhanh hơn ô tô. Thật ngại quá! Hôm nay, em không đi làm muộn cùng anh đâu.
Cô nói xong thì chạy xuống chờ tàu điện ngầm trong khi chân đang đi đôi giày cao gót gần chục centimet, bỏ lại Thiệu Minh Trạch ngồi trong xe lo lắng vội gọi giật phía sau:
- Chạy chậm một chút!
Lời anh còn chưa dứt thì bóng cô đã mất hút xuống dưới đường tàu điện ngầm.
Khi vào khu chờ, Nhiễm Nhiễm nhận được cuộc gọi của Mục Thanh, cô trầm ngâm giây lát rồi mới nói:
- Tớ và Thiệu Minh Trạch đã giảng hòa rồi.
Mục Thanh lập tức nóng nảy, quát lên:
- Hạ Nhiễm Nhiễm, cậu lôi tớ ra làm trò đùa sao? Để gọi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




