watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:56 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9973 Lượt

giác quay sang nhìn con gái.

Nhiễm Nhiễm cố giấu cái ho hắng giọng, tỏ vẻ nghiêm túc, trả lời:

- Vẫn chưa. Lần kiểm tra này còn gắt gao hơn.

Thiệu Minh Trạch chẳng buồn để ý, nhếch môi, lại hàn huyên mấy câu với ông Hạ Hồng Viễn rồi mới quay người rời đi.

Ông Hạ Hồng Viễn hỏi Nhiễm Nhiễm:

- Con quen Thiệu Minh Trạch thế nào vậy?

Cô nghĩ một lát, nửa thật nửa đùa đáp:

- Gặp anh ta trong buổi đi xem mặt lần trước. Hai người có nói chuyện với nhau vài câu. Anh ta là người rất thẳng thắn. Anh ta nói với con, đi xem mặt là vì bị người nhà ép. Thực ra anh ta đã có bạn gái rồi.

Ông Hạ Hồng Viễn chau mày, có chút không vui, nói:

- Có bạn gái rồi mà còn đi xem mặt gì chứ? Ai giới thiệu cho con vậy?

Nhiễm Nhiễm sợ mình lỡ lời điều gì, vội bổ sung:

- Là bạn của mẹ ạ. Họ cũng có ý tốt mà.

Vừa nghe nhắc đến bà Hàn, mặt ông Hạ Hồng Viễn lập tức sa sầm. Hai tay Nhiễm Nhiễm vội nắm lấy cánh tay ông, vội nói:

- Là mẹ sắp xếp đấy ạ. Hình như mẹ sợ con không lấy nổi chồng nên phải vội vàng tìm đối tượng tốt có thể nuôi được con để gả con đi. Nhưng con thật sự không muốn kết hôn sớm như vậy. Con còn chơi chưa đã. Người mẹ giới thiệu toàn kiểu giả vờ giả vịt nên con chẳng thích tí nào. Bố, bố ra mặt giúp con được không?

Ông Hạ Hồng Viễn rất vui khi được con gái nũng nịu, bật cười nói:

- Con gái Hạ Hồng Viễn không cần người khác nuôi. Nếu không muốn lấy chồng sớm thì cứ rong chơi thêm vài năm nữa rồi đợi bố chọn cho con một anh chàng tử tế.

Cô đã đạt được mục đích nhưng vẫn lắc lắc cánh tay ông Hạ Hồng Viễn ra chiều nũng nịu.

Ông Hạ Hồng Viễn có chút tiếc nuối, thở dài:

- Thiệu Minh Trạch là một nhân vật không tồi. Có chút đáng tiếc.

Cô không dám tiếp lời ông, vội chuyển chủ đề sang chuyện mua nhà. Ông Hạ Hồng Viễn sai người chọn mấy căn hộ tốt gần cơ quan cô làm. Cuối cùng, cô chọn căn hộ có diện tích nhỏ nhất, chỉ khoảng một trăm mét vuông nhưng kiến trúc đẹp, nội thất tốt, không gian thoáng đãng, rất thích hợp cho một người sống.

Hôm chuyển nhà, Mục Thanh đã đến giúp cô, trước khi cô đi, Mục Thanh bỗng nói:

- Có lẽ cậu sẽ nói tớ không có lương tâm, nói tớ vong ân bội nghĩa, nhưng dù thế nào, tớ cũng không hối hận về quyết định của mình. Tớ hy vọng sẽ có ngày cậu cũng có thể hiểu được việc làm của tớ.

Nhiễm Nhiễm hiểu suy nghĩ của Mục Thanh, chỉ là cô ấy muốn cô tự lập, muốn cô sống cuộc sống của mình. Cô mỉm cười, khẽ vỗ vai Mục Thanh, nói:

- Tớ phải cảm ơn cậu, cảm ơn cậu đã bao dung tớ trong mấy năm qua. Cảm ơn cậu đã chăm sóc tớ bây lâu nay. Mục Thanh, tớ mới là người nên nói cảm ơn cậu. Thật đấy.

Từ tận đáy lòng, Nhiễm Nhiễm thật cảm kích trước tình cảm của Mục Thanh. Tuy cô đã từng kéo Mục Thanh đứng dậy lúc cô ấy gặp khó khăn nhất, nhưng mấy năm nay, Mục Thanh luôn là người kéo cô về phía trước, chăm sóc, lo lắng cho cô còn hơn cả người thân trong gia đình.

Cô cảm kích vì có một người như vậy cùng cô vượt qua những ngày tháng đen tối nhất trong cuộc đời.

Nơi ở mới rất gần cơ quan, đi bộ cũng chưa đến mười phút. Cô có thể thức dậy muộn hơn trước đây mấy chục phút. Hằng ngày, sau khi bò ra khỏi giường đánh răng rửa mặt thì cô đi bộ đến cơ quan ăn sáng; buổi trưa, cô cũng ăn ở cơ quan; buổi tối, cô thường về nhà sớm nấu nướng. Tuy trong nhà không có bàn tay chăm sóc của Mục Thanh, nhưng vì không cần mất nhiều thời gian đi đường nên cuộc sống của cô cũng không bị ảnh hưởng gì lắm.

Từ sau chuyện Thiệu Minh Trạch, suốt một thời gian dài, bà Hàn không liên lạc gì với cô.

Mối quan hệ giữa cô và ông Hạ Hồng Viễn ngày càng thân thiết. Hôm nay, họ vốn hẹn nhau cùng đi ăn nhưng chưa hết giờ làm việc, ông Hạ Hồng Viễn đã gọi điện đến. Lúc đó, cô đang bận rộn với một đống công văn giấy tờ, nên không đợi ông lên tiếng, cô đã vội đáp:

- Bố, con đang bận lắm. Bố cứ chọn địa điểm trước đi. Hết giờ làm, con sẽ đến thẳng đó.

Nói xong cô cúp điện thoại, ông Hạ Hồng Viễn ở đầu dây bên kia gọi với:

- Nhiễm Nhiễm, đợi đã.

Cô đành chuyển di động sang tay trái, tay phải kích chuột. Cô hỏi:

- Bố, còn có chuyện gì thế?

Ông Hạ Hồng Viễn vẫn giữ phong cách như xưa, ngần ngừ một lát rồi nói:

- Nhiễm Nhiễm à, bố có một người bạn muốn giới thiệu bạn trai cho con. Tối nay con đi gặp mặt một chút nhé. – Nói xong, ông lại vội giải thích: – Dù có thành hay không thì cứ đi gặp mặt một lần. Coi như là con nể mặt bố đi.

Nhiễm Nhiễm sững người hồi lâu mới hiểu câu nói của ông Hạ Hồng Viễn, sau đó cô rất nhanh trưng ra phản ứng thích hợp nhất, cười khì khì nói:

- Được ạ. Bố à, con nể mặt bố đấy nhé. Bố nói đi, gặp mặt ở đâu ạ?

Ông Hạ Hồng Viễn nói một địa chỉ, cuối cùng vẫn không quên dặn cô về nhà thay đồ rồi hẵng đi, trang điểm cho đẹp một chút.

Tắt điện thoại, cô tiếp tục quay mòng mòng với đống công văn, giấy tờ. Khi gửi xong công văn, giấy tờ cũng đã được sắp xếp đâu ra đấy thì cô mới sực nhớ mình không hỏi ông Hạ Hồng Viễn về tình hình của đối phương. Cô thầm nghĩ, lần này thì hết cách rồi. Cho dù là làm trò thì cũng phải làm cho chu toàn một chút chứ. Ngay cả tình hình thế nào cũng chẳng thèm hỏi lấy một câu như vậy, phản ứng rõ ràng là quá kém. Sau này, chưa biết chừng ông Hạ Hồng Viễn lại tiếp tục sắp xếp kiểu xem mặt thế ấy chứ.

Cô vừa thầm hối hận, vừa đứng dậy lấy chiếc áo khoác dài màu xám trong tủ đồ ra. Nghĩ một lát, cô quay lại soi gương, trang điểm. Khi thấy mình vừa quê mùa vừa xấu xí thì cô mới hài lòng bước ra khỏi cửa.

Ai ngờ đến nơi mới phát hiện đối phương lại là Thiệu Minh Trạch.

Lần này, Thiệu Minh Trạch không đứng lên, mà chỉ ngồi đó ngẩng đầu kinh ngạc nhìn cô, vẻ mặt cũng có chút bất ngờ:

- Hạ tiểu thư?

Cô dở khóc dở cười ngồi xuống đối diện, lúc này mới hỏi vẻ cay nghiệt:

- Lẽ nào anh Thiệu có cảm tình với tôi ngay từ cái nhìn đầu tiên? Thế nên mới bịn rịn không quên được như vậy?

Thiệu Minh Trạch nhanh chóng khôi phục lại vẻ điềm tĩnh, lạnh lùng đáp:

- Chưa đến mức đó.

Cô không nhịn được, phì cười:

- Vậy điều này là gì? Duyên phận ư?

Thiệu Minh Trạch hơi lim dim mắt, thản nhiên nói:

- Tôi vốn không tin vào duyên phận. Có điều, tình cờ gặp cô Hạ mấy lần thế này thì cũng bắt đầu có chút tin rồi.

- Tình cờ ư? – Cô nhìn Thiệu Minh Trạch trưng ra bộ mặt nghiêm túc nói về duyên phận mà cảm thấy lời nói của anh thật buồn cười, liền mở miệng hỏi: – Thế này cũng có thể coi là tình cờ sao? Trước khi đi xem mặt, anh cũng không hỏi về tình hình của đối phương hay sao?

Vừa buột miệng nói ra, cô liền hối hận ngay. Quả nhiên, Thiệu Minh Trạch nhướng mày hỏi lại:

- Lẽ nào cô Hạ đã hỏi qua sao?

Tất nhiên là cô chưa hề hỏi gì. Nếu hỏi thì cô đã không đến. Cô bị một câu của anh chặn họng ngay nên chỉ có thể trừng mắt nhìn, hằm hằm tức giận.

Thiệu Minh Trạch vẫn tỏ vẻ thản nhiên. Anh chủ động gọi nhân viên phục vụ mang đồ uống đến cho cô, sau đó mới ung dung giải thích:

- Vì tôi sắp ba mươi, gia đình sốt ruột nên dạo này liên tục sắp xếp cho tôi đi xem mặt. Cô Hạ là ngươi thứ tư tôi gặp trong tuần này. Thực ra, tôi cũng chẳng có hơi sức đâu mà hỏi những chuyện đó.

Thái độ chân thành này của anh khiến cô cảm thấy ngại ngùng, mặt không sưng lên nữa mà đành nuốt giận, tỏ vẻ ôn hòa, cố tìm điều gì đó để hỏi:

- Anh Thiệu không hài lòng về những đối tượng đi xem mặt trước sao?

Thiệu Minh Trạch dựa vào thành ghế, thẳng thắn trả lời:

- Có người thì tôi không thích, có người lại không thích tôi. Tuy là đi xem mặt nhưng còn lâu mới có thể tiến tới hôn nhân. Tóm lại là phải tìm một người mà cả hai cùng ưng ý thì mới có thể chung sống được.

Thiệu Minh Trạch có thể nói ra được câu vậy khiến cô hết sức bất ngờ. Dù anh là người ngạo mạn thế nào, nhưng mấy câu nói này đều cực kỳ có lý. Cô tán đồng gật đầu:

- Anh Thiệu thật là người hiểu biết.

Anh liếc mắt nhìn cô:

- Cứ gọi tôi là Minh Trạch được rồi. Nghe mẹ tôi nói, bà ấy và cô Hàn là bạn cũ, hai gia đình cũng khá quen thân. Như vậy, em nên gọi tôi một tiếng “anh” mới đúng. Nhiễm Nhiễm, anh có thể hỏi em mấy câu không?

Nhiễm Nhiễm nghe anh nhắc đến mối quan hệ giữa hai gia đình thì lập tức đề cao cảnh giác. Cô vô thức ngồi thẳng người, nói:

- Anh muốn hỏi gì?

Anh hỏi:

- Em là người theo chủ nghĩa độc thân hả?

Cô nghĩ ngợi rồi quyết định nói thật là tốt nhất, nên trả lời:

- Không.

Anh lại hỏi:

- Vậy bây giờ có phải là đang có bạn trai không?

Vì đã dây dưa đến gia đình hai bên, chuyện này càng không thể nói dối được. Cô thật thà trả lời:

- Không.

- Có phải là đang săn sóc một mối tình hay là đang chờ đợi tình cảm ai đó không?

Cô im lặng một lát rồi lại lắc đầu:

- Không.

Thiệu Minh Trạch từ tốn gật đầu:

- Rất tốt! Nếu đã như vậy thì em có thể suy nghĩ về việc phát triển quan hệ với anh thêm một chút không? Dù sao chúng ta đã gặp nhau vài lần, cũng có thể coi là có ít duyên phận. Huống hồ, bất luận là từ phía gia đình hay từ phía cá nhân mà nói, điều kiện của chúng ta tương đối hòa

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,60 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT