|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
hợp. Anh tin là sau này, nếu có thể chung sống với nhau thì chúng ta là một cặp không tồi đấy.
Thái độ của anh bình tĩnh nhưng phân tích lại hết sức có lý, cứ như một nhà đầu tư chuyên nghiệp đang phân tích bảo cô nên lựa chọn vụ hợp tác này và có thể tránh được những lo ngại rủi ro gì. Nếu lúc này đang bàn luận về chuyện của người khác, có lẽ cô sẽ ngưỡng mộ sự lý trí và khách quan của Thiệu Minh Trạch. Nhưng khi bản thân chính là nhân vật trong câu chuyện thì cô lại cực kỳ căm ghét thái độ này của anh.
Cô xoay xoay cốc cà phê trên tay, lặng lẽ nghe anh phân tích. Đợi anh nói xong mới ngẩng lên nhìn, mỉm cười nói:
- Vậy sau hôn nhân thì sao? Hai người sẽ thế nào? Ai có không gian của người nấy, chỉ cần trước mặt mọi người vẫn ổn là được ư?
Thiệu Minh Trạch bình tĩnh nhìn cô giây lát mới điềm đạm nói:
- Tùy ở em.
- Ồ! Câu này là ý gì? – Cô lại truy hỏi.
Anh hơi nhíu mày suy nghĩ một lát rồi đáp:
- Anh có thể không can thiệp vào quan hệ bạn bè của em, nhưng đồng thời mong em cũng dành cho anh không gian riêng tư.
Nói đến đây là quá rõ rồi. Chính là vợ chồng ai có cuộc sống của người nấy, chỉ cần trước mặt người khác diễn vở kịch phu thê ân ái là được. Sau đó, đợi đến lúc thích hợp thì sinh con cái, tạo ra thế hệ công nhận họ là một gia đình bình thường.
Cô mỉm cười:
- Điều kiện anh Thiệu đưa ra thật sự rất tốt, nhưng anh lại bỏ qua một điểm quan trọng nhất.
Anh nhướng mày nhìn cô:
- Điểm gì?
- Anh quên hỏi điều kiện chọn đối tượng của tôi là gì? – Cô đáp.
Anh mỉm cười, trong mắt anh ánh lên sự tự tin không hề che đậy, hỏi:
- Vậy xin hỏi điều kiện chọn đối tượng của em là gì? Gia đình, học thức, công việc, tướng mạo, anh có điểm gì không đạt yêu cầu của em?
Cô nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, rồi buông câu trả lời như kim châm vào thịt:
- Chiều cao.
Tuy mép Thiệu Minh Trạch hơi nhếch lên một chút nhưng anh vẫn nở nụ cười, giọng trầm xuống:
- Anh đâu có thấp.
- Nhưng tôi lại thích người đàn ông cao ráo. Ít nhất cũng phải trên mét tám. – Cô mỉm cười rồi đứng lên vươn cánh tay để minh họa chiều cao: – Phải cao thế này này. Thế này mới có thể đạt tiêu chuẩn của tôi.
Thiệu Minh Trạch nhìn cô từ đầu đến chân rồi phản ứng lại:
- Em cũng đâu có cao lắm. Liệu được một mét sáu không?
Cô cố ý giương to mắt chớp chớp, rồi mới thản nhiên trả lời:
- Vì tôi không đủ cao nên mới tìm một người cao để cải thiện gen đời sau mà. – Cô rút ra một tờ tiền đặt lên bàn, cười nói: – Tôi cũng đề nghị anh Thiệu tìm một người vợ cao một chút, như vậy thì tương lai con trai anh mới có thể cao một mét tám, sẽ không bị con gái từ chối.
Nói xong, cô vẫy tay chào:
- Bye bye.
Khi cô xoay người rời đi, anh bỗng gọi cô từ phía sau:
- Hạ tiểu thư.
Cô quay đầu lại thì thấy Thiệu Minh Trạch nở nụ cười châm chọc, chậm rãi nói:
- Lẽ nào không ai nói với em rằng chiều cao nam nữ không nên chênh lệch quá nhiều sao? Nếu không thì chẳng những đứng bên nhau không tương xứng, mà ngay cả hôn nhau hay ân ái cũng đều rất bất tiện.
Mặt cô bỗng đỏ ửng, hận là không thể hắt cốc cà phê vào mặt Thiệu Minh Trạch. Lưu manh đúng là lưu manh. Bề ngoài ra vẻ đàng hoàng cũng không thể che giấu được bản tính lưu manh.
Thiệu Minh Trạch ngồi đó, hơi ngẩng mặt nhìn cô. Đôi mắt dài và hẹp của anh ẩn chứa ý nghĩ tinh quái, giống như một cặp đá quý tuyệt đẹp lấp lánh dưới ánh đèn của cửa tiệm. Đôi mắt đó mở ra, rồi lại khép vào, như thể phát ra vầng hào quang vô tận có thể mê hoặc lòng người.
Cô rời mắt khỏi đôi mắt dài và hẹp của anh, hít một hơi thật sâu, điều chỉnh lại thái độ của mình, cố gắng mỉm cười nói:
- Cảm ơn anh Thiệu đã nhắc nhở. Tôi sẽ suy nghĩ về phương diện này.
Thiệu Minh Trạch ngồi tựa vào ghế vô cùng thảnh thơi, hai tay đan nhau đặt trên bàn, đáp:
- Không cần khách sáo.
Cô hậm hực rời khỏi tiệm cà phê. Vì đi quá vội nên khi xuống cầu thang, cô suýt nữa bị trẹo chân. Cô tức giận ném đôi giày cao gót của mình không thương tiếc rồi bỏ ra ngoài. Mọi người xung quanh đều nhìn cô như nhìn quái vật. Cô không thèm để ý tới ánh mắt của mọi người mà cứ thế bước đi, được một đoạn, cô đành phải quay lại nhặt đôi giày.
Nhưng tức như vậy thì phải tìm chỗ trút giận mới được. Nhiễm Nhiễm bắt xe đến công ty của ông Hạ Hồng Viễn, chống hai tay trên bàn, lớn tiếng:
- Rốt cuộc Thiệu Minh Trạch đó có gì tốt chứ? Cả bố lẫn mẹ đều cố đẩy con đến với anh ta. Là mẹ thấy dòng dõi của anh ta tốt, hay là bố muốn vay tiền anh ta vậy? Bố mẹ nghĩ người khác đều là kẻ ngốc sao? Thật sự tin rằng gặp nhau vài ba lần như vậy đều là tình cờ sao? Dù muốn làm thì cũng phải tự nhiên một chút, giữ thể diện một chút chứ.
Có lẽ những ngày qua, cô quá khéo léo giả vờ ngoan ngoãn nên ông Hạ Hồng Viễn nhất thời không thích ứng nổi với sự đanh đá chua ngoa bất ngờ của cô. Ông lặng người nhìn cô, đợi cô nói xong thì mới xốc lại tinh thần, giận dữ nói:
- Có chuyện gì không thể từ từ mà nói được sao? Con gái con đứa mà tính khí như vậy thì còn ra cái thể thống gì nữa?
Bất kể chuyện gì đều có chừng mực, khóc lóc om sòm cũng không ngoại lệ. Sau khi tỏ sự ngang bướng, cố chấp nên có, muốn giải quyết vấn đề vẫn cần phải bình tĩnh để nói. Nhiễm Nhiễm dịu lại, gạt nước mắt:
- Bố, bố mẹ làm con thật khó xử. Thiệu Minh Trạch sẽ không tin là con chẳng hay biết gì về đối tượng xem mặt. Anh ta chỉ muốn trêu chọc con. Dù sau này có đi lại với nhau thì anh ta cũng sẽ coi thường con thôi.
Quả nhiên, cô nói như vậy, vẻ giận dữ trên mặt ông Hạ Hồng Viễn lập tức tan biến, thay vào đó là vẻ áy náy. Ông vội vàng rút khăn giấy đưa cho con gái:
- Nhiễm Nhiễm đừng khóc, đừng khóc nữa. Đều tại bố không nói rõ mọi chuyện với con.
Cô cầm khăn giấy bưng lên mặt, òa khóc.
Ông Hạ Hồng Viễn xoa xoa hai tay đi quanh phòng mấy vòng, cuối cùng thì dừng lại trước mặt cô, giơ hai tay thỏa hiệp:
- Nhiễm Nhiễm, là bố sai rồi. Bố không nên nghe lời mẹ con bảo con đi gặp Thiệu Minh Trạch. Là mẹ con nói con và Thiệu Minh Trạch có chút hiểu lầm, thực ra ấn tượng của Thiệu Minh Trạch về con rất tốt và cậu ta cũng có ý với con. Trước đây, bố cũng tiếp xúc với cậu ta vài lần và cảm thấy con người cậu ta cũng khá, hơn nữa bố thấy gia đình họ cũng tử tế, nên mới bị mẹ con thuyết phục.
Nhiễm Nhiễm lén quan sát ông Hạ Hồng Viễn qua kẽ tay, thấy ông luống cuống thì vừa khóc vừa chỉ trích:
- Bố nghe lời mẹ như vậy từ bao giờ thế? Rõ ràng là bố để ý đến gia tài nhà họ Thiệu nên mới bất chấp hạnh phúc của con gái mà bán con cầu vinh.
Ông Hạ Hồng Viễn vò đầu bứt tóc, hận là không thể thề độc với con gái.
- Không phải. Tuyệt đối không phải thế.
Nhiễm Nhiễm lấy khăn giấy lau nước mũi, nhìn chằm chằm vào ông, hỏi:
- Vậy bố còn vào hùa với mẹ ép con đi gặp Thiệu Minh Trạch đó không?
- Không đâu. Tuyệt đối là không. Con gái của bố là công chúa, chỉ có con chọn người khác mà thôi. Con muốn gặp ai thì gặp người đó. – Ông Hạ Hồng Viễn bảo đảm, sau đó không quên bổ sung: – Sau này con muốn lấy ai thì lấy người đó.
Chuyện gì cũng có thể giải quyết. Có được lời bảo đảm của ông Hạ Hồng Viễn, cô hài lòng rời khỏi văn phòng. Chương 3
Oan gia ngõ hẹp
Cuối cùng cô đã biết, đây chính là Tô Mạch. Cô từng thấy Tô Mạch mặc chiếc váy dài kiểu cách đó, dáng người dong dỏng cao, phong cách tao nhã, dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác. Còn Tô Mạch ở ngay trước mặt này, tuy mặc đồ bình thường nhưng cử chỉ và lời nói đều phóng khoáng, càng khiến người ta không thể rời mắt.
Khi Nhiễm Nhiễm đang đứng đợi xe dưới tòa nhà của công ty, một chiếc xe sang trọng màu đen từ từ dừng trước mặt cô. Trần Lạc – trợ lý của ông Hạ Hồng Viễn – thò đầu ra khỏi xe, nói:
- Nhiễm Nhiễm, Tổng giám đốc Hạ bảo tôi đưa cô về. Cô lên xe đi.
Cô đang buồn chán đến chết vì đợi xe, nghe thế liền đồng ý, khách sáo cảm ơn Trần Lạc:
- Cảm ơn anh.
- Cô khách sáo rồi. – Trần Lạc vẫn nở nụ cười dịu dàng khiến người ta như được tắm trong gió xuân, hỏi cô: – Tôi đưa cô về thẳng chỗ ở nhé.
Cô gật đầu.
Trần Lạc liếc nhìn cô một cái, tiếp tục hỏi:
- Cô đã ăn tối chưa?
Cô chẳng hề nghĩ ngợi, buột miệng đáp:
- Vẫn chưa.
Trần Lạc lái xe, nói rất tự nhiên:
- Người có bệnh dạ dày thì càng phải ăn uống đúng giờ. Nếu tối nay, cô không có hẹn thì tôi đưa cô đi ăn chút gì trước rồi đưa cô về nhà sau, được không? Tôi biết có một quán cháo ăn rất ngon, khá hợp với cô.
Anh ta bỗng nhiên nói với Nhiễm Nhiễm như vậy thì bảo sao cô không bất ngờ được chứ? Cô và anh ta tiếp xúc không nhiều, thực sự cũng không thể coi là quen thân, càng chẳng có tiếp xúc gì riêng tư. Sao anh ta biết dạ dày của cô không tốt nhỉ? Lại còn đưa cô đi ăn tối nữa chứ?
Những hoài nghi trong lòng cô nhất thời không có câu trả lời.
Dường như Trần Lạc đoán được tâm sự của cô, anh ta có chút bối rối, giải thích:
- Tổng giám đốc Hạ đã từng nói với tôi là dạ dày cô không tốt, không thể ăn đồ lạnh và cứng, càng không thể đói lâu.
Nhiễm Nhiễm lúc này mới
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




