|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
không?”
Linh Lung giật mình, không nghĩ tới Kiến Vũ đã suy tính đến chỗ này.
Bất quá, lui tới bốn năm, cộng thêm nhiều năm quen biết, nhân phẩm của anh như thế nào Linh Lung rất rõ ràng. Có lẽ hắn không đủ nội liễm, cũng không đủ nổi bật, nhưng mà nhân phẩm của hắn rất tốt, tâm địa thiện lương, đừng nói chi là hắn quan tâm mình cả một thời gian dài. Cộng thêm bề ngoài xuất sắc, gia thế thật tốt, gả cho hắn thật sự là một lựa chọn tốt. Vậy mà, Linh Lung không có chắc chắn mình đã thực muốn kết hôn chưa, tình cảm của bọn họ cũng không có chín muồi đến độ để có thể đi vào hôn nhân.
“Kiến Vũ. . . . . .” Lời nói vòng vo cua quẹo ở trong đầu cô, cẩn thận mà nói ra, “Anh xác định em chính là cô gái anh muốn mang đi cho cha mẹ xem sao?”
Kiến Vũ không do dự chút nào, nhanh chóng gật đầu một cái, “Tuyệt đối là vậy.”
“Anh trước không cần gật đầu nhanh như vậy. Ý của em là, chúng ta cũng còn trẻ, cơ hội phát triển còn có rất nhiều, anh nên nghĩ rõ ràng. Nếu tương lai của anh nhất định phải đến những thành thị khác làm việc, tựa như tình huống Trân Châu hiện tại gặp phải, anh sẽ làm sao? Tại sao không đợi đến chúng ta hơi chín muồi một chút, bất luận là trên tâm lý, hay là trên kinh nghiệm cuộc sống, sau đó mới công khai xác định quan hệ của chúng ta?”
“Anh không phải là không có nghĩ tới, nhưng mà chờ lâu như vậy, anh sợ em bị chàng trai khác bắt cóc, không bằng nhanh đính ước với em trước.” Hắn đỉnh đạc cười, “Lại nói, Linh Lung, đi gặp cha mẹ anh cũng không phải kết hôn. Trong nhà thúc giục anh tìm bạn gái, anh cũng muốn để cho cha mẹ gặp em.”
Linh Lung bị nụ cười của anh chiếu ấm áp dễ chịu , suy nghĩ một chút lời nói của anh tựa hồ cũng có đạo lý, “Nhưng mà. . . . . .”
Sự do dự của cô bị Trân Châu cắt đứt, chỉ thấy Trân Châu và Ngô Tân cặp tay đi vào, trên mặt vui sướng , “Linh Lung! Làm phù dâu của mình! Mình muốn kết hôn!”
Linh Lung há hốc mồm cứng lưỡi, không ngờ rằng nguyên một buổi sáng sớm đơn giản thế nhưng tràn đầy nhiều kinh ngạc.
Trân Châu kết hôn. Trong một tháng bận rộn, Linh Lung giúp một tay sắp xếp hôn lễ Trân Châu tạm thời định ra, mệt mỏi không thở nổi, đợi đến một khắc chân chính thấy Trân Châu cùng Ngô Tân đứng ở trên thảm đỏ kết làm vợ chồng, cô mới ý thức tới, Trân Châu cô gái hồn nhiên trong sáng này đã thành vợ người.
Nhất định là giấc mơ kỳ quái của sáng sớm hôm đó, Linh Lung không khỏi suy nghĩ. Khi cô dâu tung hoa cô dâu bay vào trong không trung, mặc dù ánh mặt trời chiếu đến cô không nâng nổi ánh mắt, cô lại vững vàng mà tiếp nhận nó trong tiếng hoan hô mọi người.
Mình thật sự được sao? Cô và Kiến Vũ liếc mắt nhìn nhau, hơi cười lên.
“Tiểu thư!” Thanh âm tài xế bị dìm ở trong tiếng ồn ào của đám người, nhìn Thượng Quan Linh Lung mặc lễ phục dâu phụ màu trắng trước mắt, tài xế không thể không di chuyển ở trong đám người chen chúc, “Tiểu thư!”
Linh Lung cau mày, nhìn nhìn xung quanh, trừ một đống bạn học thời đại học cái gì cũng không có nhìn thấy. Tiểu thư? Đã không còn ai gọi cô tiểu thư, đại khái cô nghe lầm rồi?
“Thượng Quan tiểu thư!” Thanh âm càng ngày càng rõ ràng, Linh Lung bỗng dưng xoay người, ngạc nhiên nhìn tài xế mấy năm không gặp, “Tiểu Trần? Cậu tới làm gì?”
Tài xế thở hồng hộc dừng ở trước mặt cô, cũng không có chú ý tới mình đang quấy rầy sự kiện náo nhiệt này, “Tiểu thư! Cô phải theo tôi đến bệnh viện một chuyến!” Vì tìm được tiểu thư, hắn đã chạy khắp tất cả địa phương, rốt cục hỏi thăm được hôn lễ hôm nay.
“Bệnh viện?” Cảm giác chẳng lành quanh quẩn Linh Lung, “Xảy ra chuyện gì sao?”
“Lão gia và thái thái gặp tai nạn xe cộ, đều đưa vào bệnh viện. . . . Nghe bác sĩ nói, lão gia cũng sắp không xong!”
Thượng Quan Linh Lung bị tin dữ này làm cả kinh đứng yên tại chỗ, vẫn là chú rễ bên cạnh quyết định nói với Linh Lung: “Linh Lung! Mau theo tài xế đi a! Không cần lo cho chúng mình!”
Tay Linh Lung hơi hơi run rẩy, cô luống cuống nhìn Ngô Tân một chút, thanh âm không yên nói: “Nói với Kiến Vũ mình phải đi, đúng. . . . . . Thật xin lỗi, giữa chừng phải rời đi!”
Ngô Tân hiểu phất tay một cái, “Đi thôi, nhanh lên, không cần lo lắng cho bọn mình. Nhớ gọi điện thoại báo bình an cho bọn mình.”
Linh Lung chưa kịp trả lời liền bị tài xế kéo ra khỏi đám người, xe Mercedes-Benz cố gắng chạy ở trên đường cao tốc, lúc tới bệnh viện, chân Linh Lung đã mềm nhũn.
Theo tài xế dẫn dắt, Linh Lung chạy tới phòng bệnh. Thật ra thì không cần tài xế nói cái gì nữa, một đống người quen mặt đứng ngoài cửa cũng rất rõ ràng.
Bọn họ liếc mắt nhìn Thượng Quan Linh Lung, trong mắt có khi dễ, có mỉa mai, cũng có coi thường.
Cổ họng có chút đau, Linh Lung khẽ bước đến trước cửa phòng bệnh, tay run rẩy mở cửa phòng. Bên trong phòng bệnh tối, một tấm vải trắng bao trùm ở trên giường bệnh. Linh Lung có chút hôn mê, nước mắt chợt xông lên hốc mắt, khiếp sợ to lớn và bi ai trong nháy mắt bao phủ cô, khiến cho toàn thân cô đột nhiên vô lực. Cô run rẩy đưa tay muốn lấy vải trắng ra, lại bị một bàn tay có lực cầm.
“Đây không phải là mẹ em. Mẹ của em không có chết.”
Hử? Linh Lung đột nhiên giựt mình tỉnh lại, cô bị trận bi kịch này hù sợ rất nhanh khôi phục tỉnh táo. Đây không phải là mẹ! Cô bỗng dưng thở phào một cái, một tay theo bản năng vuốt ngực. Ngẩng đầu lên, cô nhìn vào một đôi con ngươi phức tạp chán nản.
Thượng Quan Ngự Quân buông tay cô ra, nhàn nhạt nói: “Mẹ em bị thương não bộ, ở phòng bệnh bên cạnh, bác sĩ nói bà ấy rất khó tỉnh lại.”
Tâm vừa mới buông lỏng lại trở nên nặng nề. Không để ý đến những người khác, ở trong mắt cô Thượng Quan Tấn chết đi tự nhiên mang cho cô sầu não, cũng đả kích cô như tin dữ của mẹ, Linh Lung lảo đảo xoay người kéo cửa phòng ra, quên mình mang giày cao gót ba tấc [1">, nhấc chân chạy đến phòng bệnh đối diện. Đẩy cửa phòng mẹ ra, cô giật mình ở nguyên tại chỗ.
[1"> tấc (đơn vị đo chiều dài, 10 phân là 1 tấc, 10 tấc là 1 thước TQ)
Cả người mẹ cắm đầy ống, không có chút dấu hiệu cuộc sống nào nằm ở nơi đó, máy hô hấp thường xuyên tạo ra những thanh âm máy móc, Linh Lung không biết nên đi vào như thế nào. Cô sợ hãi đến không biết làm sao.
Lần đầu, cô biết cô cần phải có người ở bên người cô! Quay đầu lại, cô nhìn vào người đàn ông đối diện kia trong con ngươi sâu xa, ánh mắt của hắn kiên nghị mà còn tỉnh táo, mặc dù cách một hành lang cũng rất kiên định đưa mắt nhìn ở trên người của mình run rẩy. Chỉ là ngắm nhìn trong nháy mắt như vậy, cô đột nhiên cảm thấy một cổ khí lực tập trung vào thân thể của mình. Cô xoay đầu lại, lẳng lặng đi lên trước, nước mắt rơi xuống ở trên thân thể mẹ không chút cảm giác nào.
Bác
sĩ đi tới, thấy biểu tình của cô thì khẽ thở dài.
“Thượng Quan tiểu thư phải không?” Ông ấy đi vào.
Thượng Quan Linh Lung cho mình một chút thời gian để trấn tĩnh lại, mở miệng dùng thanh âm đè nén hỏi: “Tình huống của bà ấy như thế nào?”
“Não bộ bị thương, sợ rằng nửa đời sau sẽ trở thành người sống đời sống thực vật.” Bác sĩ lộ vẻ mặt chán nản, “Thật xin lỗi, chúng tôi đã tận lực hết sức.”
Trầm mặc một hồi lâu, cô ngẩng đầu lên, “Cơ hội bà ấy tỉnh lại có bao nhiêu?”
“Rất khó nói. Nhưng mà trường hợp như vậy cũng không nhiều.” Bác sĩ có chút kinh ngạc cô gái mảnh khảnh kiên cường và tỉnh táo trước mắt này. “Thượng Quan tiểu thư xin yên tâm, bệnh viện này thuộc công ty của gia tộc Thượng Quan, nhất định sẽ toàn lực chiếu cố Thượng Quan thái thái.”
Đàm luận sơ qua với bác sĩ một lát, Thượng Quan Linh Lung đi ra khỏi phòng bệnh của mẹ. Kéo cửa ra, cô vừa vặn thấy mấy hộ sĩ đẩy thi thể Thượng Quan Tấn ra ngoài. Trong hành lang các thân thích nhà Thượng Quan bắt đầu ồn ào, nhưng Thượng Quan Ngự Quân lạnh lùng liếc một cái lập tức khiến cho tất cả bọn họ đều yên tĩnh lại.
Linh Lung ngoài ý muốn nhìn hắn, con ngươi kia sâu không thấy đáy, làm cho người ta không nhìn ra hắn đang nghĩ cái gì. Một tay theo thói quen đang kẹp một điếu thuốc, không thèm quan tâm là ở nơi bệnh viện như vậy, mặt Thượng Quan Ngự Quân không thay đổi nhìn hộ sĩ đẩy thi thể Thượng Quan Tấn càng đẩy càng xa. Chẳng qua là lúc chuyển qua hành lang, lông mày hắn mới nhíu lại vô cùng nhỏ, rồi lại lập tức bị khói che. Là nguyên nhân gì, khiến cho hiện tại cô cảm giác hắn cùng mấy năm trước khi cô rời khỏi hoàn toàn khác?
Khi đó, hắn chỉ là một người lạnh nhạt, mặc dù rất ít nhưng mà cô vẫn có thể từ trong con ngươi của hắn nhìn ra được tình cảm dao động. Mà bây giờ, quanh thân hắn tản ra lạnh như băng vô tình. . . . . .
Linh Lung quan sát hắn, cũng nhận thấy được một người khác đưa mắt nhìn, Linh Lung dời đi tầm mắt, nhìn thấy cô gái tóc dài đứng ở sau lưng Thượng Quan Ngự Quân.
Vóc người cao gầy, tóc dài đến mông, đây là một cô gái cực kỳ xinh đẹp, hơn nữa có một đôi mắt màu nâu xinh đẹp. . . . . . Chẳng qua là vô cùng lạnh nhạt. Lúc mình quan sát cô ấy, cô ấy cũng không có chút nào che giấu mà quan sát mình.
Thượng Quan Ngự Quân ra một dấu tay hơi nhỏ, cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




