watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 20:16 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4125 Lượt

ép bà ấy đi. Mày là đời sau của Thượng Quan Tấn, căn bản không xứng có được tài sản Ôn gia!”

“Cho nên, ông không tiếc tất cả muốn tan rã công ty Thượng Quan, thậm chí muốn giết tôi?” Khi nghe đáp án từ trong miệng Ôn Húc Hoa thốt ra, Thượng Quan Ngự Quân đích xác rất kinh ngạc, cũng có giải thích vì sao cho tới nay ông đều dùng ánh mắt cổ quái nhìn mình.

“Chẳng lẽ mày còn không hiểu sao? Từ vừa mới bắt đầu thì mày không nên tồn tại! Hôn nhân của cha mẹ mày là một sai lầm, mày căn bản không nên sinh ra!”

Trí nhớ phút chốc bị kéo về, Thượng Quan Ngự Quân ngưng mắt nhìn mẹ của mình, ánh mắt thâm trầm phức tạp.

“Bà đi đi. Con của Ôn Húc Hoa, tôi đã đưa đi. Vô luận bà nói cái gì nữa cũng vô ích.”

“Ngự Quân! Mẹ cầu xin con!” Ôn Thiến Thiến quỳ dịch chuyển mấy bước về phía trước, “Coi như mẹ cầu xin con!”

“Đi ra ngoài!” Hắn bỗng nhiên xoay người, đối mặt với bầu trời xám xịt, “Tôi sẽ không đáp ứng bà.”

Hắn nghe mẹ đứng lên, nức nở kéo cửa ra, nhưng không có lập tức rời đi. Thượng Quan Ngự Quân biết ánh mắt bi thương của bà ngưng tụ ở trên người của mình, trong lòng không biết từ đâu mà đến xung động khiến cho hắn muốn quay đầu lại. Nhưng quay đầu lại làm cái gì? Tình cảm cùng lý trí của hắn nổi lên xung đột. Hắn không chịu thừa nhận, trong lòng vẫn có ký ức lúc còn nhỏ, bóng dáng của bà vẫn chiếm cứ một vùng trong đầu hắn.

Cuối cùng hắn không có phản bội lý trí mình. Bên trong lạnh lẽo hít thở không thông, bà rời đi, cửa đóng lại ở sau lưng bà. Sau khoảnh khắc ồn ào, không gian của hắn chỉ còn yên tĩnh.

Ngồi xuống mấy tiếng, cho đến mình có thể nhìn thấy sao trên trời, hắn mới đột nhiên hồi hồn.

Xoay người, hắn nhìn thấy một cô gái đứng ở cửa phòng làm việc của mình, khuôn mặt che giấu ở trong bóng tối. Không có kinh ngạc, cũng không có hốt hoảng, hắn chỉ lạnh nhạt lên tiếng: “Cô là ai?”

Cô không trả lời: “Lần trước nhìn thấy anh, anh chẳng qua là lạnh nhạt, còn lần này nhìn thấy anh, khí chất của anh hoàn toàn thay đổi.”

Thượng Quan Ngự Quân không có mở miệng, đợi cô tiếp tục.

“Anh bây giờ lãnh khốc vô tình, cao cao tại thượng. . . .” Cô gái lại gần một bước, dưới ánh trăng yếu ớt, Thượng Quan Ngự Quân nhìn thấy vóc người cao gầy của cô, tóc dài đến mông, chẳng qua là động tác đi bộ, đã lộ ra nhẹ nhàng linh hoạt không như người bình thường.

“Tại sao tôi nhìn thấy ở trong mắt anh đều là tịch mịch?”

Giọng cô gái khàn khàn ở trong bóng tối phiêu đãng, tịch mịch, hai chữ ngắn ngủn làm Thượng Quan Ngự Quân chợt nheo mắt lại, tức giận mơ hồ hiện lên ở đáy mắt.

“Để cho tôi ở lại bên cạnh anh đi.” Cô nói.

“Tại sao cô yêu cầu tôi để cho cô ở lại bên cạnh tôi? Chứng minh giá trị của cô.”

“Tôi có thể làm cái bóng của anh, giúp anh đuổi người không nên xuất hiện ở trước mặt anh. Lấy năng lực của tôi cũng tuyệt đối có thể đảm nhiệm chức vị thư ký này của anh.” Cô nhẹ nhàng nói, “Hơn nữa, tôi nợ anh một cơ hội.”

“Thiếu tôi một cơ hội?” Thượng Quan Ngự Quân nghi ngờ cau mày, “Giải thích.”

Cô gái đi ra bóng râm, ánh mắt lạnh lùng lộ ra tình cảm nói không rõ ràng ngắm nhìn hắn, “Đúng, anh cho tôi một cơ hội. Tôi nguyện ý vì anh bắt đầu lần nữa.”

Là nữ sát thủ đó.

Thượng Quan Ngự Quân im lặng, hắn có nên tin tưởng cô ta hay không?

“Xin cho tôi một cơ hội, để cho tôi trở thành người ngài tín nhiệm.”

Một luồng ánh trăng vẩy vào trên người cô, chiếu sáng con ngươi mát lạnh như suối của cô. Trong nháy mắt, cặp con ngươi kia vô cùng quen thuộc làm Thượng Quan Ngự Quân chấn động, trong đầu chợt hiện ra khuôn mặt tươi cười, cô cho hắn nụ cười cuối cùng dưới gió nhẹ thổi lất phất. Hắn im lặng nhìn chằm chằm nữ sát thủ này hồi lâu, rốt cục mở miệng: “Cô tên là gì?”

“Dạ Đồng.” Cô nhẹ nhàng trả lời.

Các cô rất giống.

Mặc dù là lần thứ hai gặp mặt cô gái này, Thượng Quan Ngự Quân cũng đã biết rất rõ, cô gái trước mắt này và Linh Lung có ngông nghênh kiên quyết vô cùng giống nhau. Chẳng qua là, con ngươi của cô ta đã dính vào quá nhiều tang thương, mà con ngươi của Linh Lung vẫn duy trì hồn nhiên.

“Vậy thì ở lại đây đi.”

Giữa đêm khuya, thanh âm Thượng Quan Ngự Quân chán nản rồi lại mang theo âm đuôi thật dài, giống như là làm thỏa hiệp bất đắc dĩ cuối cùng.

Chương 4

Bốn năm sau.

Sáng sớm, Linh Lung tỉnh lại, thần trí mơ hồ từ từ rõ ràng. Cô có một giấc mộng, trong mộng có Kiến Vũ, Trân Châu, còn có Ngô Tân, trong mộng Trân Châu gả cho Ngô Tân, ném hoa cô dâu bay về phía bầu trời. . . . . . Mà cô, vừa lúc đó tỉnh lại.

Ngọt ngào mà cười khúc khích, Linh Lung ngóng về nơi biển xa xăm.

Từ phòng của Linh Lung, có thể nhìn thấy biển, có lúc tươi đẹp, cũng có lúc tối tăm. Bức tranh màu tím nhạt cô thích nhất treo bên cạnh giường, sắc thái rực rỡ và ý cảnh trừu tượng, cô có thể cảm nhận được vô số tình cảm từ trong nơi bức họa này. Ghế sa lon màu trắng, bàn đọc sách không nhiễm một hạt bụi, trên giá sách phân loại từng quyển sách rất quy củ, ô vuông để trống có vài tấm hình, có nơi để lên một chậu xương rồng nho nhỏ. Kiến Vũ thường nói, chỉ có cô gái tĩnh mịch giống như Linh Lung mới có phòng như vậy.

Từ khi Linh Lung rời khỏi nhà Thượng Quan, Khúc Nghiên chỉ ghé qua nhà trọ mới của cô được mấy lần. Mặc dù có chút mất mác, nhưng mà Linh Lung cũng đồng thời thở phào nhẹ nhõm, cô không muốn bị phá đám.

Cuộc sống bốn người túng quẫn, nhưng cũng tự do vui vẻ. Bọn họ đều không có chút kinh nghiệm cuộc sống sinh viên đại học nào, đi làm lúc tốt lúc xấu, có lúc ngay cả phí ăn uống cũng là vấn đề, nhưng mà ai cũng không có oán trách, ngay cả Kiến Vũ gia cảnh giàu có cũng cùng theo chịu khổ. Linh Lung nhìn thấy trong mắt, vui mừng ở trong lòng.

Bởi vì cô cảm giác được Lâm Kiến Vũ là một chàng trai tốt. Có lẽ là ở dưới ảnh hưởng tình nồng ý đậm của Trân Châu và Ngô Tân, giữa Linh Lung cùng Kiến Vũ cũng phát sinh thân mật. Vậy mà, Linh Lung hâm mộ hắn nhất, chính là hắn tuyệt đối tôn trọng cô. Một người con trai trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, lại có thể tuân thủ lễ tiết nghiêm ngặt, tuyệt đối không cho cô áp lực. Cho dù có lúc buổi tối an nhàn dựa vào cô, hắn cũng chỉ là ôm cô lẳng lặng ngủ. Người con trai tốt như vậy, Linh Lung quyết định phải thực tâm đối đãi, thật lòng mà quý trọng.

Ánh sáng ấm áp vẩy vào trên mặt thảm, một chút sáng sáng. Linh Lung đang muốn mở rèm cửa sổ ra, xem một chút khí trời sáng rỡ bên ngoài thì, cửa phòng ngủ liền bị “Phanh” đụng vỡ.

“Linh Lung!” Trân Châu đi vào thét lên, “Ông trời của tôi ơi!” Cô trợn tròn mắt hạnh, một tay giơ một phong thơ, kích động kêu la.

Kế tiếp, Linh Lung liền cau mày nhìn Trân Châu nhảy lên nhảy xuống ở trong phòng cô, bên tai ước chừng nghe thanh âm cao vút của con gái năm phút đồng hồ.

“Cậu mau đến xem!” Trân Châu nhét tin thông báo vào trong ngực Linh Lung, “Mình được trúng tuyển vào học viện nghệ thuật Khải Tâm!”

Linh Lung định thần nhìn lại, một tay che miệng, nhảy xuống giường tới ôm Trân Châu, “Học viện nghệ thuật Khải Tâm! Trời ạ! Cậu được trúng tuyển vào Khải Tâm! Cậu thành công rồi, thật sự là thành công rồi!”

Sau đó gõ cửa chính là Kiến Vũ mặc đồ ngủ, đầu tóc rối bời giống như cỏ dại, vẫn còn đang ngáp. Xoa mắt ngái ngủ mông lung, hỏi cô: “Xảy ra chuyện gì rồi? Sao sáng sớm mà ầm ĩ như vậy? Trân Châu, mình cũng biết là cậu!”

Theo đuôi Kiến Vũ tới chính là Ngô Tân cũng bị đánh thức, “Trân Châu, sáng sớm em chạy đến gian phòng Linh Lung làm gì?”

Trân Châu nhảy vào trong ngực bạn trai, hét lớn với hắn: “Em thi đậu học viện Khải Tâm!”

Ngô Tân ngây ngẩn cả người, một hồi lâu mới hồi hồn, trên mặt ngưng trọng một lúc, khiến cho Trân Châu cũng an tĩnh lại.

Kiến Vũ không biết vì sao nhìn bọn họ đột nhiên trầm mặc, nhưng mà Linh Lung thông minh lại biết, Khải Tâm mặc dù là học viện nghệ thuật tốt nhất, nhưng mà trường học cũng vô cùng xa xôi. Hai nơi cách xa nhau, đây đối với tình nhân yêu nhau tha thiết sao mà chịu được?

Ngô Tân lôi kéo Trân Châu, “Cùng anh ra bên ngoài nói.”

Kiến Vũ muốn cùng bọn họ, lại bị Linh Lung kéo lại, “Đừng đi, để cho bọn họ nói chuyện một chút.”

“Chuyện gì nghiêm trọng như thế a? Chẳng lẽ Ngô Tân không đồng ý Trân Châu đến học viện nghệ thuật Khải Tâm sao? Cơ hội tốt như vậy, Trân Châu hy vọng đã lâu rồi.”

Linh Lung than nhẹ, đầu Kiến Vũ vĩnh viễn không biết quẹo cua, “Tóm lại để cho bọn họ một mình nói chuyện một lát.”

“Linh Lung?”

“Ừ?”

Kiến Vũ gãi gãi đầu, “Đại học cũng sắp kết thúc, có tính toán gì hay không?”

Linh Lung kinh ngạc liếc Kiến Vũ một cái, lời nói chững chạc như vậy rất ít từ trong miệng anh nói ra, “Em tính tiếp tục thi thạc sĩ.”

“Vậysa o?” Kiến Vũ buồn buồn không vui, “Còn gì nữa không? Không có tính toán khác?”

“Ách? Tính toán cái gì?” Linh Lung càng thêm kinh ngạc.

Trên mặt Kiến Vũ thậm chí càng đỏ ửng, “Cùng anh trở về gặp cha mẹ anh được

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT