|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
cô đủ thông minh để biết chỉ có cúi đầu khuất phục ở trước mặt hắn mới có cơ hội duy nhất. Không phải hắn là một người yếu lòng, mà là tính cách của hắn tuyệt đối sẽ không chấp nhận chịu yêu cầu cứng rắn hoặc uy hiếp.
Thượng Quan Ngự Quân quan sát cô một hồi lâu, thu hết sự tổn thương tự tôn đến khốn cùng của cô vào đáy mắt, mới chậm rãi mỉm cười, “Em thực thông minh, chưa dùng tới chuyện lần trước để uy hiếp anh. Cho dù anh đồng ý giúp em……” Hắn nhìn chằm chằm cô,“Chuyện hợp tác với Kim gia làm sao bây giờ?”
Có một tia hy vọng! Linh Lung liền ngẩng đầu, hai mắt hiện lên ánh sáng, đôi mắt bỗng nhiên lóe sáng làm nhan sắc bình thường của cô ánh lên vẻ mỹ lệ, làm cho trong lòng Thượng Quan Ngự Quân khẽ động.
“Anh là Thượng Quan Ngự Quân, nếu chuyện hợp tác cùng Kim thị cũng không làm được, ba cũng sẽ không giao công ty cho anh.” Tuy rằng nội tâm kích động, nhưng cô vẫn đang dùng giọng bình tĩnh nói đúng trọng tâm cần bình luận.
Xe dừng ở trước cửa trường học, Thượng Quan Ngự Quân còn chưa có trả lời, vẻ mặt phức tạp. Hắn căn bản là không nên đồng ý, nhưng Thượng Quan Ngự Quân phát giác mình không muốn cự tuyệt cô. Lý trí xúc động cũng không biết từ đâu mà đến làm cho hắn nhìn cô bằng ánh mắt huyền bí bất thường, ánh mắt này làm cho Linh Lung cảm thấy nóng rực khó hiểu.
Cô muốn nói, lại bị ánh mắt trầm mặc kỳ dị ngăn chặn. Đón lấy ánh mắt của hắn, cô cố lấy dũng khí, kiên định hỏi: “Anh sẽ giúp em chứ?”
Tài xế xuống xe, mở cửa xe nói với Thượng Quan Linh Lung: “Tiểu thư, đã đến trường học.”
Linh Lung quay nhìn trường học, lại quay qua chăm chú nhìn Thượng Quan Ngự Quân, chờ đợi đáp án của hắn. Tài xế và trợ lý đều trầm mặc, cô và hắn cũng trầm mặc. Ngay lúc cô sắp hết kiên nhẫn bước ra khỏi cửa xe, bên cạnh truyền đến thanh âm trầm thấp khác thường của Thượng Quan Ngự Quân: “Anh sẽ cân nhắc.”
Cửa xe khép lại ở trước mặt cô, Thượng Quan Ngự Quân anh tuấn bên trong xe nhìn lạnh như băng giống một pho tượng, làm cho người ta nhìn không ra suy nghĩ của hắn. Nhưng mà, Linh Lung biết cô thắng.
Sau lưng, Lâm Kiến Vũ lớn tiếng chào hỏi với cô, cô mỉm cười quay đầu đáp lại. Xe trong nháy mắt lái đi ở trước mặt cô, cô ôm lấy Kiến Vũ cười to, “Em có thể rời khỏi nhà Thượng Quan rồi!” Kiến Vũ sửng sốt đối với sự khác thường của Linh Lung, nghe được lời của cô mới gắt gao ôm lại cô.
“Em có thể rời khỏi nhà Thượng Quan rồi? Làm sao có thể! Thật tốt quá!” Hắn ôm lấy cô xoay tròn, hoan hô ở bên tai cô. Hai người cũng không có chú ý tới, một màn này đã được Thượng Quan Ngự Quân thu hết vào mắt.
Bên trong xe, phụ tá bên cạnh Thượng Quan Ngự Quân cẩn thận nói: “Tổng giám đốc, Kim lão trời sanh tính đa nghi dễ giận, ghét nhất thương nhân nói mà không làm, nếu đột nhiên hủy bỏ đám hỏi cùng tiểu thư, sợ rằng. . . . . .”
Thượng Quan Ngự Quân nâng một tay lên, “Không cần nói, thay tôi hẹn ông ấy, lại nói chuyện kế hoạch hợp tác lần nữa.”
Tính tình của Kim lão, sao hắn lại không biết, vậy mà, hắn phá lệ, vì Thượng Quan Linh Lung – cô gái bình thường đó. Cái tên này đối với hắn mà nói đã trở nên nguy hiểm, khiến cho hắn vì cô mà phá lệ một lần lại một lần.
Đưa cô ấy đi thôi, hắn quyết định.
Linh Lung không có đoán sai, Thượng Quan Ngự Quân ở hai tuần lễ ngắn ngủn liền quyết định hợp tác, ký hợp đồng cùng Kim thị. Mà sau đó cô ở trước mặt Thượng Quan Tấn bình thản nói mình và Lâm Kiến Vũ đang lui tới, nói lên yêu cầu chuyển ra ngoài lần nữa.
“Chuyển ra ngoài? Con ra chiêu với Ngự Quân tốn không ít thời gian rồi? Không trách được hai tuần lễ nay, nó ngày ngày ở công ty.” Thượng Quan Tấn quỷ quyệt cười một tiếng, còn chưa chờ Linh Lung nói gì liền nói sang chuyện khác, “Con lớn nhất của Lâm gia đích xác là thí sinh tốt. Con đã thích nó, vậy thì tùy con. Nhưng nếu chuyển ra ngoài cảm thấy khổ sở, hãy trở lại. Thường ngày có khó khăn cũng phải nói với người nhà, dù sao nhà này cũng là của con. Nghe chưa?”
Nếu không phải ánh mắt ông sắc bén, Linh Lung cơ hồ sẽ tin tưởng ông hiền lành trước mặt và lời nói thân mật là xuất phát từ trong lòng. Bất quá, cô tựa hồ không có quan tâm ông đến cùng có thật lòng coi cô như “người một nhà” hay không.
Đi ra khỏi thư phòng của Thượng Quan Tấn, Linh Lung không khỏi kinh ngạc mọi chuyện thuận lợi. Sao Thượng Quan Tấn sảng khoái đồng ý rồi! Mặc dù mấy câu trước ông nói khiến cô sanh nghi, nhưng mà Linh Lung rốt cuộc không có suy nghĩ nhiều, chỉ biết là chỉ cần cửa này của ông không có trở ngại, bên mẹ cũng không cần lo lắng.
A! Cô vừa đi vừa cười , tất cả thuận lợi.
Ngày đó Linh Lung đi, Khúc Nghiên không có xuất hiện, Thượng Quan Tấn chỉ nói điện thoại quan tâm đôi câu, cũng không có xuất hiện. Mặc dù lạnh lùng như vậy, Linh Lung và đám người Kiến Vũ vẫn loay hoay kinh khủng.
Trên lầu hai, Thượng Quan Ngự Quân mắt lạnh nhìn tình cảnh bận rộn dưới lầu, trong tay theo thói quen mà đưa lên một điếu thuốc, nhưng không có hút, chẳng qua là
để cho khói thuốc lượn lờ quanh quẩn bốn phía.
Người con trai kia, chính là người con trai Lâm Kiến Vũ Linh Lung lựa chọn? Dáng dấp mày rậm mắt to, thoạt nhìn cũng không thuộc loại hình thông minh tháo vát, nhưng mà sáng sủa. Phía sau một đôi nam nữ, hắn từng gặp ở tiệm MacDonald kia.
Bốn người bọn họ, thân mật giống như người một nhà.
Ở trước mặt hắn, là đám người sáng rỡ và hơi thở náo nhiệt, sau lưng của hắn lại là âm u cùng lạnh như băng thuộc về hắn.
Chợt thấy Lâm Kiến Vũ ném một cái túi vào trong ngực Linh Lung, mấy người không biết tại sao cười lớn. Linh Lung ngẩng đầu lên ở góc độ vừa lúc để cho hắn có thể thu biểu tình rực rỡ của cô hết vào mắt. Không phải là nụ cười ngọt ngào, cũng không phải là nụ cười ôn thuận, cô vui vẻ, tự do, giống như là một con chim nhỏ trên trời xanh.
Có lẽ chính cô không có phát giác, lúc cô tự do, nụ cười của cô thật nhẹ nhõm, tô đậm ngũ quan bình thường của cô ấm áp sáng ngời, làm cho người ta không thể nhìn chỗ khác.
Trong giây lát, lòng của Thượng Quan Ngự Quân co rút đau đớn một trận, quyết định muốn đưa cô đi trong nháy mắt dao động. Nội tâm của hắn đột nhiên rỉ ra âm u, đối mặt vui vẻ của cô thế nhưng lần đầu mình cảm nhận được thống khổ. Tàn thuốc trong tay hắn rơi xuống mặt đất, dập tắt tro thuốc lá nhẹ nhàng tán lạc ở trên mặt thảm, tự dưng buồn rầu giống như tâm tình chủ nhân.
“Hâm mộ tình cảm giữa bọn họ sao?”
Sau lưng, Thượng Quan Tấn đi tới, trong mắt ông đã có già nua.
Thượng Quan Ngự Quân xoay người, giật mình vì mình không có phát giác cha hắn đã đứng phía sau thật lâu. Hắn không có nhìn con ngươi đã hiểu rõ tất cả của cha, mà là chật vật xoay người, “Con không hiểu ý của cha.”
“Cha
cũng đã trải qua tuổi trẻ. Ngự Quân, con đường đế vương hẳn là đường cô độc. Bởi vì địa vị của con, kẻ địch tùy thời đều ở bên cạnh con tìm kiếm nhược điểm của con, thân tình, hữu tình, tình yêu là nhược điểm của tất cả mọi người, tương lai con sẽ phát hiện bọn họ đều sẽ trở thành trở ngại của con. Chỉ có nhìn những thứ này lạnh nhạt, nhắm ngay mục tiêu không chút buông lỏng, mới là người tài có thể thành lập nghiệp bá cao hơn mọi người. Sự lạnh lùng của con, đúng là binh khí sắc bén nhất của con.”
Lạnh lùng, là binh khí sắc bén nhất?
Hắn ngạc nhiên, đưa mắt nhìn Thượng Quan Linh Lung dưới ánh mặt trời lần nữa, gió thổi ở bên tai cô, nâng lên mái tóc dài của cô xoay quanh thân thể nhỏ yếu, ánh mặt trời bao phủ một tầng màu đỏ lên người cô. Đột nhiên, cô ngửa đầu nhìn thấy hắn, hai người đang đối mặt, cô mỉm cười gật nhẹ đầu với hắn, con ngươi ấm áp cộng thêm nụ cười sang sảng. . . . trong nháy mắt Thượng Quan Ngự Quân do dự. Một mặt tự nhiên nhất của cô, là chỗ hắn chưa quen thuộc, hắn có phải có chút muốn tìm kiếm?
“Ngự Quân” giọng nói của Thượng Quan Tấn bình thản hỏi, “Con muốn trở thành một bá chủ thương nghiệp lớn không?”
Bá chủ, cái từ cường thế lại mê người này trong nháy mắt kéo suy nghĩ của hắn. Nụ cười vô cùng lạnh nhạt, lại rất mau bị biến mất. Quay đầu lại, trong tròng mắt của hắn chỉ còn lại có khí phách không che đậy.
“Cha cứ nói đi?” Trong thanh âm trầm ổn, hắn chế giễu hoang đường của mình vừa rồi. Không chút lưu luyến mà xoay người, giống như ba năm trước đây, rèm che hoa lệ cửa sổ sát đất chậm chạp khép lại sau lưng của hắn.
“Thế nào?” Kiến Vũ thăm dò Linh Lung ngửa đầu ngẩn người, “Lầu hai có vật gì đó sao?” Hắn chỉ nhìn thấy rèm che cửa sổ sát đất dầy cộm nặng nề.
Linh Lung hồi hồn, nụ cười bất đắc dĩ, “Không có gì, em chỉ là thất thần mà thôi.”
Trân Châu lớn tiếng thét với cô: “Thất thần? Chúng tôi đang cần giúp, cậu còn thất thần, mau tới đây giúp một tay đi!”
“Oh.” Linh Lung vội vàng đi hỗ trợ .
Cô cũng không biết cô ấy cầu cái gì! Cô thật không biết, lúc cô mỉm cười với Thượng Quan Ngự Quân lạnh nhạt đến vô tình, rốt cuộc đang mong đợi hắn có phản ứng gì?
Cũng tốt! Cô cười nhạo mình lại đa sầu đa cảm. Ngửa đầu nhìn nơi mình đã sống mấy năm nay lần nữa, biệt thự
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




