watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 06:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3825 Lượt

em gái của Thiên không ? Cậu ta tên gì vậy ?”

Cô thì xứng với anh tôi à ! Tôi suýt bật thốt lên, chuyện của tôi cô ta nhiều chuyện làm gì không biết nhưng tôi vẫn phải diễn vai người em tốt, ngoan ngoãn nói, “Anh ấy tên Tử Hoàng.”

Bên kia, tay anh hai siết một chút, tôi chẳng hiểu tại sao nên không mấy quan tâm.

Ba lại lần nữa làm rơi tờ báo sáng, gương mặt hiện lên vẻ ‘thì ra tôi già rồi, con gái cũng đã có bạn trai cơ đấy, hơn nữa còn là thằng nhóc nhà họ Tử kia.’ Ba biết Tử Hoàng, sáu năm trước bốn người tôi, Nhã Niên, Tử Hoàng và Bạch Ngạo rất hay đi chung với nhau, lúc đó ba chưa tiếp nhận Tả thị nên khá nhàn rỗi, rất quan tâm đến tôi vì vậy biết Tử Hoàng là chuyện chẳng có gì lạ.

Ngọc Liên ‘ồ’ một tiếng: “Thì ra là Tử thiếu, vậy thì chị an tâm rồi, cậu ta tốt tính có tiếng mà.”

Lúc này mẹ đi ra, bê đĩa thức ăn của ba và anh hai, tôi liền lộc cộc chạy vào bê phụ mẹ dọn thức ăn lên bàn.

“Ra là con có bạn trai rồi cơ đấy, Tử Hoàng là đứa trẻ hôm trước đúng không, hèn gì mẹ thấy quen đến vậy. “ Ăn xong mẹ cười sâu xa nhìn tôi nói. Tôi nhìn nhìn trần nhà không nói gì.

“Được rồi, đi học đi.” Mẹ đưa cặp xách cho tôi, vỗ vỗ đầu tôi rồi dọn dẹp.

Tôi ôm cặp đi ra ngoài, tìm mọi cách để tránh anh hai và Ngọc Liên, nếu không cứ thấy cô ta lượn lờ trước mặt tôi không điên chết cũng sẽ chết vì bị xử bắn cho tội mưu sát.

Ngồi trong chiếc Ferrari 458 đỏ của mình, nhìn thấy bóng xe Lamborghini của anh hai khuất sau ngã rẽ tôi mời phất tay bảo tài xế chạy đi. Tuy chiếc xe này là của tôi, nhưng tôi vẫn chưa đủ tuổi để chạy vì vậy ba mới tìm cho tôi một tài xế riêng là bác Triết.

Trường tôi là một trường tư nổi tiếng, ở đó đều là công chúa hoàng tử được nâng trên tay theo học, trong mắt người khác tôi cũng là một công chúa như vậy. Kế bên trường của tôi là đại học của anh hai, cũng là một trường có tiếng trên thế giới, anh hai học ngành tài chính để sau này nhận thừa kế của ba điều hành Tả thị chứ thật ra tôi biết anh thích học y hơn.

Tôi chán nãn ngồi trong lớp, đầu óc tôi bây giờ không có lấy nửa chữ bài học nãy giờ thầy giảng, tôi cứ loáng thoáng nghe tiếng xì xầm với nội dung như ‘hai ngày trước anh Nhật Thiên và đàn chị Ngọc Liên quen nhau’, ‘họ xứng đôi ghê’, này này và nọ nọ, nó khiến tôi muốn phát rồ.

Tôi xin phép thầy được lên phòng y tế, thân thể tôi vốn mảnh khảnh, da trắn nõn mà tôi lại ra vẻ như rất mệt vì thế thầy lập tức cho rằng tôi gầy và xanh xao do ốm nên đồng

ý ngay.

Vào phòng ý tế, bác sĩ không có ở đó, may ghê. Tôi nằm xuống một trong năm cái giường bệnh được treo màn trắng đục – màu điển hình trong bệnh viện ngăn cách tạo thành một không gian riêng. Tay gác lên trán và nhắm mắt.

Hôm qua tôi còn cảm thấy mình không yêu anh hai nhiều như đã nghĩ, hôm nay tôi lại cảm thấy nếu xa anh ấy tôi chắc chắn sống không nổi, chết tiệt, đáng ghét quá.

Nằm một lát thấy tâm trạng khá hơn, tôi định đi ra thì nghe thấy tiếng gì đó, phát ra từ trường đại học của anh hai. Phòng y tế nằm ở cuối hành lang tầng một, sát vách với trường đại học, tôi đứng bên cửa sổ nhìn qua, thấy rõ mồn một tình cảnh góc sân bên kia.

Tim tôi siết lại.

Ngọc Liên, cô ta vòng tay ôm lấy cổ anh hai cười khẽ, anh hai cũng cười.

Đôi môi cô ta dán vào môi anh, hơi mở đưa lưỡi vào miệng anh. Anh ôm cô ta vào lòng và nhiệt

tình đáp trả.

Ghê tởm !

Môi lưỡi dây dưa một lát, miệng cô ta đã sưng đỏ, cô ta vẫn cười cười hôn lên cổ anh hai, dần

dần dần hạ xuống. Cổ, ngực, hai tay lần mò mở từng nút áo sơ mi trắng của anh, hôn liếm.

Tôi nắm chặt hai tay ép bản thân nhắm mắt lại, không được nhìn nữa nhưng dường như dây thần kinh nào đó trong não hỏng rồi, mắt không thể dời đi được.

Ngọc Liên hành động như một người lẳng lơ định mở thắt lưng anh hai, lúc đó anh hai bỗng nhiên ngăn cô ta lại, cười cười nhìn cô ta rồi lắc đầu.

Ngọc Liên ‘hứ’ một tiếng như làm nũng nhưng vẫn dừng lại.

Ghê tởm ! Ghê tởm ! Ghê tởm ! Ghê tởm !

Tôi tát bản thân một cái, qua lớp kinh cửa sổ mờ mờ tôi vẫn thấy rõ dấu ngón tay của mình. Bình tĩnh hơn một chút, tôi xoay người đến tủ thuốc lấy một tuýp tan sưng chậm rãi bôi lên mặt.

Nếu để dấu tay thế này về nhà mẹ sẽ rất lo.

Tan học, đứng trước cổng trường chờ tài xế, bỗng nhiên tôi thấy một chiếc xe hiệu Audi màu bạc chầm chậm dừng trước mặt tôi. Kính xe hạ xuống, khuôn mặt điển trai của Tử Hoàng hiện ra.

Cậu ta mở cửa xe, bước ra ngoài làm một thế xin mời.

Tôi nặn ra nụ cười coi như tươi tắn lên xe, nhìn về phía đại học vẫn còn nửa giờ nữa mời tan.

Trong lòng hạ quyết tâm, tôi sẽ quên anh, sẽ không yêu anh nữa.

Cho dù.

Anh hai, em rất yêu anh !

Tả Nhật Thiên, em rất yêu anh !

Chương 5: Anh hai, anh thôi đi!

Tình yêu không có sự trung hòa, nó sẽ phá hủy, hoặc nó sẽ cứu rỗi.

Nó là sự sống, nếu nó không là cái chết.

Là vành nôi và cũng là quan tài.

Là rung động trái tim ngân lên hai tiếng có – không cùng một lúc.

(Trích ‘Những người khốn khổ’ – Victor Hugo.)

Tôi rất thích câu nói này của Victor Hugo, bởi vì nó đúng, nó đúng đến tàn nhẫn.

Nó sẽ phá hủy, nó là cái chết, nó là quan tài, đối với tôi tình yêu luôn là vế sau trong câu nói kia.

Tôi đã đọc nó ở quyển nào đấy và nhớ đến bây giờ, lúc ngồi trên xe với Tử Hoàng bỗng dưng nhớ ra. Tử Hoàng đưa tôi đến căn biêt thự cổ hôm đó, hôm nay quan sát kỹ thì phong cách của nó rất giống những lâu đài hoàng gia của Anh thế kỷ XVIII, đối với kiến trúc này, tôi có một sự yêu thích không quá nhiều cũng không quá ít. Thế là sau khi Tử Hoàng dặn dò người làm chuẩn bị bữa tối, cậu ta dẫn tôi đi tham quan một chút.

Căn biệt thự chỉ có hai tầng mà thôi, cũng không lớn như nhà tôi nhưng vườn thì rộng hơn ít nhất hai lần. Toàn bộ vườn đều trồng thủy tiên xanh, cả một không gian màu lam dịu dàng bao lấy tâm hồn tôi.

Có tổng cộng chín phòng, tầng một năm, tầng hai bốn. Nội thất đều dùng đồ cổ khiến tôi

không khỏi đỏ mắt, suy nghĩ về bác Tử Minh – ba Tử Hoàng cũng thay đổi không ít, theo hướng — đốt tiền.

À không, là yêu nghệ thuật chứ.

Thế thôi, tôi cũng không biết tả thế nào về căn biệt thự này, dạo chán tôi với Tử Hoàng ra vườn hoa thủy tiên xanh ăn tối.

Lúc này tôi mới biết cậu ta cũng rất lãng mạn, ăn tối dưới nến cơ đấy.

“Niên Niên và Ngạo biết hai chúng ta ăn lẻ thế này thể nào cũng làm ầm lên cho coi !” Tôi ngồi

trên ghế cười nói.

“Là Niên Niên, Ngạo chẳng bao giờ nói quá năm câu một ngày đâu.” Tử Hoàng nâng ly Apple Brandy nhãn Remy Martin – một loại rượu trái cây mà tôi rất thích. Không ngờ cậu ta vẫn còn nhớ sở thích của tôi, sáu năm trước tôi chỉ vô tình nói qua một lần.

Tôi cười cười, cũng nâng ly rồi uống một ngụm.

Chúng tôi cứ thế im lặng dùng bữa tối, không biết tại sao trong suốt quá trình đó tôi không thể nào nhìn thẳng vào mắt Tử Hoàng.

Bỗng nhiên, cậu ta lên tiếng, “Cậu… em thật sự muốn buông bỏ anh Thiên chứ ?”

Tôi cương cứng người, nghĩ đến anh hai, nụ cười của anh, tim tôi co rút một chút nhưng nghĩ đến cảnh tượng dưới sân sáng nay, tương lai và ba mẹ, tôi siết chặt con dao trong tay một lát rồi thả xuống bàn.

“Mi… em thật sự muốn.” Tôi nói, đổi cách xưng hô.

Mặt Tử Hoàng đỏ lên, trong mắt óng ánh niềm vui khó che giấu, cậu ta nắm lấy bàn tay tôi, hứa: “Em yên tâm, anh sẽ không làm em buồn đâu.”

Lần đầu tiên tôi thấy Tử Hoàng sến đến thế, nhất thời không biết làm sao, hồi thần lại thì thấy vẻ mặt cậu ta hơi buồn, tôi buồn cười, “Ừm, em tin mà.”

Tử Hoàng cười híp mắt, luống cuống đứng dậy ‘đi lấy thêm rượu’, tôi biết cậu ấy muốn tôi bớt lúng túng dù sao bạn bè cả mười năm rồi bỗng nhiên đối mặt với nhau với tư cách người yêu, không ngại mới lạ.

Tôi nhìn Tử Hoàng đi, bỗng dưng cậu ta hơi loạng choạng rồi đi bình thường lại ngay, tôi giật mình chạy theo cậu ấy. Tửu lượng Tử Hoàng rất cao, chỉ uống vài ngụm rượu trái cây làm sao có thể say được ?

“Hoàng, anh sao vậy ?” Tôi đuổi kịp Tử Hoàng, nắm lấy cánh tay cậu, nhất thời trợn to mắt.

Nóng, nóng như than đang nung vậy !

Tôi tự trách bản thân, vừa nãy sao lại vô tâm đến thế, chạm vào cậu ấy mấy lần mà tâm hồn cứ đâu đâu, nóng thế này mà cũng không biết, chẳng lẽ tôi mắc bệnh phong ? Thôi đi, lo cho Tử Hoàng trước.

(Bệnh phong: Mình không giải thích nhiều vì rất dài dòng, ở đây nói tới đặc điểm tổn thương hệ thần kinh của bệnh phong – khiến người bệnh mất cảm giác khi sờ, đau, nóng hoặc lạnh.)

“Nóng đến thế này mà anh còn ra đây ? Anh không điên chứ ?” Tôi cáu gắt, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt đỏ hồng của cậu ta, mắng.

Tử Hoàng cười cười, “Không sao, cảm chút thôi.”

“Chút đây à ? Vào trong nhanh lên, em gọi bác sĩ.”

“Không cần…”

“Im ngay !”

Bác sĩ khám xong thì Tử Hoàng cũng thiếp đi, tôi ngồi bên giường chườm khăn nóng cho cậu ấy mà lòng đau râm ran.

“Tử thiếu do nhiễm lạnh nên mới cảm, lại không uống thuốc ngồi ngoài trời ban đêm khá lâu nên mới sốt cao thế này, nhưng tiểu thư yên tâm, bệnh thế này qua đêm sẽ hết.”

Câu nói của bác sĩ cứ lẩn quẩn trong đầu, thì ra tối hôm đó khi tôi đập vỡ

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,19 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT