|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đồ chạy ra ngoài Tử
Hoàng đã đưa áo khoát cho tôi, giữa đêm không có chiếc taxi nào cậu ta cũng không chạy xe nên mặc quần tây áo sơ mi phong phanh bế tôi về đây. Qua hôm nay lại vì tôi ngồi ngoài vườn mấy tiếng khiến bệnh trở nặng.
Tôi nhìn Tử Hoàng, tay kẽ vuốt ve đôi má cậu ấy, trong lòng có gì đó trở nên mềm mại mà tôi không hiểu.
Rút điện thoại, dấu móng tay hôm nọ làm tôi nhíu mi, tôi mở khóa ấn số gọi mẹ.
Qua hồi chuông thứ hai, mẹ bắt máy, “Tiểu Hy à, gần chín giờ rồi sao chưa về con, mẹ vừa định gọi con đây này.”
“Mẹ, Tử Hoàng vì con mà bệnh, con muốn ở lại chăm sóc anh ấy.”
“Sao cơ ? Không được, mẹ lo lắm.”
Tôi nũng nịu nói, “Mẹ làm ơn đi, con chưa bao giờ qua đêm ở nơi khác, hôm nay con thấy bản thân rất có lỗi, mẹ cho con chuộc lỗi đi.”
“Nhưng mà… nhà con trai…” Mẹ ngập ngừng, xem ra mẹ lung lay rồi.
“Không sao, mẹ cũng biết tính Tử Hoàng mà, đi mẹ…” Tôi ngân dài âm cuối.
“… Được rồi, sáng nhớ về sớm còn đi học nữa đó.” Mẹ thõa thuận.
“Vâng ạ, cảm ơn mẹ.”
Tắt máy, bỏ điện thoại vào túi, tôi thận trọng chăm sóc cho Tử Hoàng.
Ngắm khuôn mặt ửng đỏ của Tử Hoàng, nhớ đến anh hai, tôi càng quyết tâm.
Ở biệt thự nhà họ Tả.
Tả Nhật Thiên từ trên lầu đi xuống, nãy giờ không thấy bóng Tả Nhật Hy, anh vào phòng cô cũng không thấy, nhìn đồng hồ — mười giờ đêm.
Nhíu mi thật sâu, Tả Nhật Thiên ra phòng khách thấy ba và mẹ đều đang ngồi ở đó, ông Tả đang viết bản kế hoạch sắp tới cho công ty, mắt dán vào màn hình laptop nên không nhận ra
Tả Nhật Thiên đang đến.
Tả Nhật Thiên thấy ba chú tâm như vậy nên không làm phiền, ngồi xuống bên cạnh mẹ đang pha trà cho ba, anh hỏi, “Mẹ, tiểu Hy đâu ?”
Bà Tả pha xong tách trà, trả lời, “Nó ở nhà bạn qua đêm nay.”
Trong lòng Tả Nhật Thiên nổi lên bão tố, giọng nói bất giác cao hơn mấy phần, “Sao có thể ?
Mẹ sao lại để tiểu Hy qua đêm nhà người khác ?”
Bà Tả nhìn con, biết Tả Nhật Thiên lo cho Tả Nhật Hy, cũng không trách anh vô lễ, “Nó nói cậu ta vì nó mà bệnh, muốn chăm sóc cậu ta.”
“Cậu ta ? Là con trai ?”
“Tử Hoàng.” Mẹ anh nói xong, suy nghĩ một lát lại tiếp, “Con yên tâm, thằng bé đó rất tốt, đáng tin.”
“Cho dù như vậy đi nữa, sao tiểu Hy có thể ngủ ở nhà một tên con trai chứ !?” Anh gắt giọng.
Bà Tả không biết phải nói thế nào, ậm ừ nhìn Tả Nhật Thiên đứng lên đi ra cửa. Anh không xoay đầu hỏi, “Nhà cậu ta ở đâu ?”
“Mẹ không biế…” vừa nói đến đó bà Tả đã im lặng. Bởi vì, đứa con luôn ôn hòa của bà vừa gầm lên rồi như một người thần kinh không ổn định lao ra gara.
Biệt thự Tử gia.
Tôi đang gục gà bên mép giường Tử Hoàng, ‘My love’ vang lên làm tôi tỉnh dậy, màn hình hiện rõ chữ ‘anh hai’, tôi do dự nhưng vẫn ấn ‘nhận’.
Giọng nói không vui, à không, là tức giận của anh truyền đến, “Tiểu Hy, em đang ở đâu ?”
Tôi cố gắng giữ giọng nói lạnh nhạt, “Anh không cần biết.”
“Đủ rồi ! Nói ngay cho anh !”
Tôi cắn răng, bỗng nhiên tay còn lại truyền đến cảm giác ấm áp, Tử Hoàng ngủ mơ nắm lấy tay tôi.
“Anh không cần biết.” Tôi lặp lại.
“Nói !” Lần đầu anh hét lên như vậy, tôi sợ hãi bất giác siết tay Tử Hoàng.
“Anh hai, anh thôi đi !”
Tả Nhật Thiên, anh thôi đi !
Chương 6: Anh hai, em sẽ yêu người khác
Hét với anh sau đó tôi ngắt máy, tháo pin quẳng các bộ phận điện thoại bị gỡ lên bàn đầu giường, gục xuống mền.
Tay tôi vẫn siết chặt tay Tử Hoàng, tôi cần hơi ấm, tôi cần hơi ấm để xoa dịu con tim. Hét lên với anh như vậy tôi biết anh nhất định rất buồn rất giận, nhưng so với anh tôi càng đau hơn.
Yêu lặng thầm rất đau, yêu người mà vẫn biết là không thể càng tuyệt vọng gấp bội.
Tôi sẽ yêu Tử Hoàng, quên anh vì vậy anh đừng làm những hành động khiến tôi khó mà quên anh được, Tả Nhật Thiên, tôi xin anh !
Nửa giờ sau, vẫn đang gục đầu tôi nghe thấy tiếng can ngăn của quản gia và người làm, còn có tiếng người giận dữ – không sai, tiếng nói tôi không bao giờ có thể nhận nhầm, giọng anh
hai.
“Ông à, ông không được vào đâu !”
“Im ngay ! Tiểu Hy em ra đây cho anh !”
Tôi hoảng sợ, không ngờ anh giận đến vậy, đứng dậy định ra ngoài nhưng không được, Tử Hoàng nắm tay tôi rất chặt.
“Tiểu Hy ! Tả Nhật Hy ! Anh cho em mười giây, không ra thì đừng trách anh! Một !” Anh gào
lên, tôi càng gấp gáp, rút tay mãi nhưng vẫn không được.
“Hai !”
“Ông, xin ông ra ngoài !” Tiếng người làm vang lên, tôi có thể tưởng tượng ra cảnh họ đang ngăn cản anh, tôi biết, họ sẽ không ngăn được lâu. Bình thường anh rất ôn hòa trông cứ như ẻo lã thật ra sức của anh ấy dù cả Tử Hoàng lẫn Bạch Ngạo – hai người khá lực lưỡng cũng không sánh bằng.
“Ba !”
Tôi dùng hết sức rút tay ra, tay Tử Hoàng lại siết chặt hơn, chết tiệt, lúc này mà cậu ta lại giở chứng.
“Bốn !” Tiếng anh đếm đều đều truyền vào tai tôi. Tôi nổi cáu, “Rốt ruộc anh có thật là đang ngủ không vậy !?”
Tử Hoàng không có phản ứng, họa chăng là tay cậu ta nắm tay tôi chặt hơn, mém chút đem tay tôi bóp nát.
“Năm !”
“Ông, ông làm ơn…”
“Sáu… ! Bảy… ! Tám… !”
“Chín !”
‘Rầm !’ cánh cửa điêu khắc kiểu cổ bật tung ra, anh đứng trước cửa nhìn tôi.
Chính xác là nhìn bàn tay đang bị nắm của tôi.
“Anh…” Tôi không biết phải nói gì, trong lòng lúc này ngoài hoảng loạn và sợ hãi ra thì chẳng còn gì nữa. Theo bản năng, tôi muốn lấy tay mình lại nhưng vẫn không ăn thua, định mở miệng giải thích với anh nhưng… tại sao tôi phải giải thích, người nắm tay tôi là bạn trai tôi cơ mà ?
Anh mím môi yên lặng như không có việc gì.
Nhưng, mắt anh lúc này vô cùng đáng sợ, nhìn vào đó tôi bất giác hơi run. Tôi không thể tin anh lại còn có biểu cảm thế này, lần đầu được thấy quả thật hiệu quả ‘chấn động’ anh tạo cho tôi không nhỏ.
Chỉ là, lúc đó tôi không biết, quãng thời gian sau của mình luôn phải đối mặt với biểu cảm này của anh. Mặt trái của sự ôn hòa !
“Sao anh biết nơi này… ?” hỏi đến đó tôi dừng lại, cười tự giễu chính mình, “Phải rồi, danh bạ điện thoại của anh vẫn còn lưu số bác Tử Minh mà.”
Nhóm người làm đuổi tới nơi, khó xử nhìn tôi và anh, tôi nói với họ rằng mình không sao, bảo bọ tiếp tục làm việc của mình đi.
Họ lui đi hết.
“Em muốn qua đêm ở đây ?” Hồi lâu sau, anh hỏi, giọng nói không có cảm xúc.
“Đúng.”
“Em về ngay cho anh !” Anh rít lên.
Tay tôi run run, chậm rãi nắm chặt thành quyền, cao giọng nói, “Anh hai ! Anh có quyền gì cấm em trong khi mẹ đã cho phép ? Dường như em ở bên người em yêu không có liên quan gì đến anh hết !”
Con ngươi anh khẽ co rút.
Im lặng một lát, anh không nói nhiều bước lại tóm lấy cổ tay kéo tôi đi, bàn tay bị Tử Hoàng nắm khiến chúng tôi nhất thời lâm vào thế bế tắt.
“Bỏ tay cậu ra.” Anh hai ra lệnh.
Tử Hoàng vẫn nhắm mắt.
“Tôi biết cậu không ngủ, bỏ ra !”
Sau khi anh nói xong, quả thật Tử Hoàng từ từ ngồi dậy, qua đôi mắt tôi dám chắc cậu ta
không hề ngủ, thế mà dám lừa tôi suốt mấy tiếng.
Được lắm, Tử Hoàng !
“Anh mới nên buông ra, ‘anh vợ’ à.” Tử Hoàng chậm rãi nói.
“Buông !” Anh hai nhíu mi, tôi không rõ anh nghĩ gì nhưng tôi vẫn muốn nghe lời anh, bản năng mất rồi, đành thở dài nói với Tử Hoàng, “Anh thả tay ra đi, không sao đâu.”
Trong phút chốc đó tôi thấy Tử Hoàng hiện lên biểu cảm đau khổ nhưng rất nhanh biến mất, nếu không đứng bên cạnh tôi sẽ cho đó là ảo giác.
Tử Hoàng buông tay tôi ra, im lặng nhìn chúng tôi rời đi.
Anh hai kéo tôi đến bên chiếc Lamborghini của mình, mở cửa ý bảo tôi ngồi vào. Tôi không chịu giằng tay ra.
Anh đứng yên nhìn tôi.
“Anh đừng như thế được không !” Tôi không kìm chế nữa hét lên.
“Lên xe !” Anh vẫn lạnh nhạt.
Tôi quay đầu bỏ chạy, bên tai truyền đến tiếng bước chân của anh, chưa đến năm giây tay tôi lại bị anh tóm gọn. Tôi phẫn nộ trừng mắt nhìn anh, “Anh có thôi đi ngay không !? Anh có nghĩ đến cảm giác của em không ?!”
“Anh không biết điều gì khác ngoài việc đứa em gái của anh muốn qua đêm không về nhà !”
“Em mười bảy tuổi rồi, hai tháng nữa em sẽ mười tám đó anh !” tôi đẩy anh nhưng không được,
“Hơn nữa, chuyện này chẳng lớn lao gì cả, anh nổi giận vì cái gì vậy ?”
Tôi cảm giác anh khựng người một lát.
Nhân cơ hội đó, tôi rụt tay xoay người chạy về phía trước, hiện tại tôi cũng không biết vì cái gì mình lại bỏ chạy nhưng tôi cần yên tĩnh, tôi cần ở một mình ! Anh đuổi theo phía sau, tôi lấy hết sức chạy, có thể nói là tốc độ nhanh nhất từ khi sinh ra đến giờ.
Màn rượt bắt của chúng tôi đi qua hai con lộ và một khu phố, rốt cuộc tôi không chạy nổi nữa. Quay người lại, anh đứng cách tôi khoảng mười mét, gió thổi khiến tôi bất giác ôm lấy tay
mình.
“Em thôi ươn bướng đi, về nhà rồi tính, nửa đêm ngoài trời rất lạnh.” Anh tiến đến phía trước
nói.
Tôi lui về phía sau một bước, lắc đầu liên tục, “Không, không, anh không biết gì cả !”
“Sao… ?” Anh nhíu mày, “Thôi nào, anh xin lỗi, về với anh được không, tiểu Hy ngoan.”
Tôi vẫn lắc đầu, vô thức lặp đi lặp lại, “Không, anh không biết, anh chẳng biết gì cả !”
Anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




