watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5345 Lượt

nhanh chóng mở cửa xe, cô muốn được ở riêng với Lương Hàn Vũ.

Khi anh xuống xe, cô vội nói: “Em thấy hơi khát, chúng ta đi uống gì đó trước được không?”

Lương Hàn Vũ gật đầu với Hoàng Thục Tư, thấy cô chạy xe đi rồi mới nói: “Bên đường có quầy tạp hóa…”

“Nhưng em muốn ngồi uống cơ.” Từ Bội Vĩ hơi nhăn mặt, giọng điệu có chút làm nũng.

“Không phải đi mua máy tính sao?” Anh hỏi, hơi nhướng mày.

“Uống xong rồi đi được không? Bây giờ rất nắng.” Cô quạt quạt tay cường điệu.

Lương Hàn Vũ đồng ý. Từ Bội Vĩ vui vẻ đến một quán trà uống trà trưa, thật ra cô muốn cùng anh đến một nhà hàng thanh lịch trữ tình nhưng nơi ấy giá rất cao nên cô đã bỏ ý tưởng đó, cô không muốn anh nghĩ cô là người phung phí.

Từ Bội Vĩ lựa một vị trí rồi ngồi xuống. “Anh từng đến đây chưa?”

“Chưa.” Anh nhìn đồng hồ. “Em định mấy giờ đi mua máy tính?” Bây giờ là hai giờ chiều.

“Trễ một chút rồi đi.” Từ Bội Vĩ đáp cho có lệ.

Anh nhăn mi tâm. “Mấy giờ?” Anh hỏi lại một lần.

Từ Bội Vĩ bị vẻ nghiêm túc của anh dọa, buộc phải nói: “Ba giờ đi.” Dường như anh có vẻ tức giận, cô ngạc nhiên khó hiểu, không biết chuyện gì xảy ra, trước kia cô cùng những người con trai khác ở chung chưa từng xảy ra tình huống như vậy.

Một giờ này, cô trở nên cẩn thận hơn, khi nói chuyện không quên quan sát phản ứng của anh, nhưng phần lớn thời gian đều là cô tự biên tự diễn, không phải anh không phản ứng gì, mà là mỗi lần nói luôn không quá một câu, cho nên hai người nói chuyện không ăn ý lắm, thậm chí cô bắt đầu cảm thấy hơi nản chí, tuy biết bình thường anh không nói nhiều, nhưng cô đã thấy lúc anh ở cùng Vịnh Hân luôn dịu dàng hơn nữa trò chuyện cũng nhiều, sao khi ở một chỗ với cô lại giống đầu gỗ như vậy? Cô thở sâu, thầm nghĩ: nhất định là do hai người còn chưa đủ thân.

Cô cầm chén hồng trà lên, uống một hớp.

Từ lúc vào quán đến giờ, cô vẫn cảm giác nhiều ánh mắt không ngừng hướng về đây, tất cả các cô gái đều nhìn Lương Hàn Vũ, thậm chí còn thầm thì to nhỏ, Từ Bội Vĩ biết các cô ấy đang bàn tán về bề ngoài điển trai lạnh lùng của anh, và hai người có phải người yêu không. Tuy không nói ra nhưng cô vẫn thấy hư vinh được thỏa mãn, khi ở cùng Lương Hàn Vũ cô cảm thấy hai người thật giống như Kim Đồng Ngọc Nữ.

Không có cô gái nào không mong người yêu mình điển trai anh tuấn, ai nói vẻ ngoài không quan trọng đều là dối tra, nào ai muốn người yêu mình giống quái thú đâu. Cho nên, cô tuyệt đối sẽ không buông tha cơ hội này, với cô mà nói, “Tùy duyên” là cách nói của kẻ thiếu tự tin, người tài giỏi thì phải biết tự tạo ra và nắm chắc cơ hội của mình.

“Sắp đến ba giờ rồi, chúng ta đi thôi.” Từ Bội Vĩ bỏ chén trà xuống, cô quyết định thay đổi sách lược.

Lương Hàn Vũ gật đầu, hai người đứng dậy, cùng nhau đi ra khỏi quán trà.

“Phải đi đâu bây giờ?” Từ Bội Vĩ hỏi.

“Qua đường trước đã.” Lương Hàn Vũ đi trước đến chỗ đèn xanh đèn đỏ.

Từ Bội Vĩ đuổi kịp anh, vì hôm nay là cuối tuần nên lối đi bộ có chút đông đúc. Từ Bội Vĩ dựa vào anh, khi người đối diện đi đến đụng phải cô khiến cô hơi loạng choạng liền bắt lấy cánh tay anh.

Anh cúi đầu nhìn cô. “Sao vậy?”

“Không có gì, ngại quá, em bị người ta đẩy.” Lúc nói chuyện cô vẫn không buông tay anh ra.

Anh nhìn tay cô, nói: “Có vấn đề gì sao?”

“À!” Cô vội bỏ tay ra. “Thật xin lỗi, em không để ý.” Cô tiếp tục đi về trước, trong lòng hơi buồn bực, cô không tin anh không hiểu ám chỉ vừa rồi của cô, vậy mà anh lại cự tuyệt cô.

Cô không nhịn được hoài nghi sức hấp dẫn của mình, cô tự thấy con trai khi nhìn cô sẽ vô thức mà nhìn thêm lần nữa, nhưng vì sao từ khi cô quen anh đến giờ anh vẫn không có loại phản ứng này, luôn thản nhiên đối với cô?

Hai người qua đường, đang định bước lên lề đường thì cô đột nhiên bị vấp, cả người nghiêng về phía trước. Lương Hàn Vũ theo bản năng vươn nhanh tay ra bắt lấy tay cô, kéo cô lại, cô sợ tới mức hét lên một tiếng, sau đó thuận thế ngã vào vòng ôm của anh. Nhưng giây tiếp theo, cô phát hiện mình bị anh đẩy ra. “Có sao không?” Anh hỏi, vẻ mặt không có xúc cảm gì.

“Em không sao.” C

Cô chỉ

có thể nói như vậy, nhận thấy người xung quanh nhìn họ, cô đang muốn bước về phía trước thì đột nhiên cảm thấy chân hơi đau đớn. “Chân em hơi lạ.” Cô nhăn mi tâm.

Anh cau mày. “Chắc em bị thương rồi.” Anh nhìn một chút.” Cuối phố này có một bệnh viện, em đi được không?”

Cô động động chân, đau đến co quắp lại. “Có chút khó khăn.”

Anh đỡ lấy tay cô. “Thử đi xem.”

Từ Bội Vĩ cố thử một chút. “Vẫn đau lắm.” Cô lộ vẻ khó xử. “Thật xin lỗi, là do em không cẩn thận.” Cô níu lấy cánh tay anh.

Lương Hàn Vũ hơi trầm mặc, sau đó hỏi: “Chân nào bị thương vậy?”

“Chân phải.” Từ Bội Vĩ lập tức nói. Vì sợ anh nghĩ cô lừa anh, cô nhíu mày, vẻ mặt thống khổ, tỏ vẻ lời cô nói là thật. “Trước kia chân phải của em từng bị thương nên rất dễ tái phát.” Cô giải thích thêm.

Anh gật đầu, sau đó nói: “Đi chầm chậm thử xem.” Anh đỡ cô đi về phía trước.

Từ Bội Vĩ đi thử vài bước, cuối cùng tuyên bố bỏ cuộc. “Em thật không thể đi, anh có thể bế em không?” Cô đã đau đến nước mắt rưng rưng.

Ánh mắt Lương Hàn Vũ hiện lên vẻ thâm trầm khó hiểu, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu. Anh đưa tay ra bế cô lên, động tác đột nhiên của anh khiến cô suýt kêu ra tiếng, cô dựa vào lòng ngực anh, môi khẽ cười, mà người xung quanh đều tò mò nhìn họ.

Từ Bội Vĩ hài lòng với tiến triển này, nếu cứ như vậy thì cô tin không bao lâu nữa hết thảy mọi chuyện sẽ như mong muốn của cô.

Khi hai người sắp đến bệnh viện thì nghe tiếng gọi phía sau. “Hàn Vũ.”

Giọng nói này mang vẻ uy nghiêm, hơn nữa có chút ra lệnh, nhưng vẫn là giọng nữ. Lương Hàn Vũ xoay người lại, Từ Bội Vĩ nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt.

Bà mặc y phục màu vàng, tóc đen búi cẩn thận sau đầu, trên tay cầm cặp xách, nửa mặt che khuất bởi kính râm nên không thấy rõ diện mạo.

Lương Hàn Vũ kinh ngạc nhìn mẹ, không biết vì sao bà lại xuất hiện ở đây, có lẽ là đi bàn chuyện làm ăn.

“Mẹ.” Anh theo phép tắc gọi.

Dương Nguyệt Đồng quét mắt qua Từ Bội Vĩ. “Ai đây?”

“Chào bác gái, cháu tên là Từ Bội Vĩ.” Cô vội nói. Thì ra đây là mẹ Lương Hàn Vũ, nhất thời cô cảm thấy tình huống này hơi không ổn, vì thế nói: “Anh Lương, phiền anh cho em xuống.”

Dương Nguyệt Đồng gỡ mắt kính xuống, đánh giá cô, dáng vẻ cũng không tệ lắm. “Bạn gái con à?” Bà hỏi con.

“Không phải.” Lương Hàn Vũ thấp giọng nói. “Cô ấy là bạn của Vịnh Hân.” Anh nhìn Từ Bội Vĩ đã đứng ngay ngắn.

“Chân cháu bị thương nên anh Lương đưa cháu đến bệnh viên.” Từ Bội Vĩ giải thích, không ngờ mẹ Lương Hàn Vũ lại trẻ trung, xinh đẹp như vậy, nhưng thoạt nhìn có vẻ lạnh lùng, không cởi mở lắm.

“Nếu vậy thì cùng vào thôi.” Dương Nguyệt Đồng nói. “Đợi lát nữa ta sẽ cho các con đi nhờ một đoạn.” Xe của bà đỗ gần đây.

“Cảm ơn bác gái ạ.” Từ Bội Vĩ tươi cười, ấn tượng của bác gái về cô không tồi, cô vui vẻ nghĩ, nhưng mà, cô sẽ không ngừng cố gắng, đi tới mục tiêu của cô.

###

Dương Nguyệt Đồng thấy đèn xanh đèn đỏ thì dừng lại, mở nhạc trên xe, tiếng nhạc lập tức vang lên, bà lấy tay mát xa vùng lưng hơi đau, mở miệng nói: “Cô gái đó thích con.”

Vừa rồi khi đưa Từ Bội Vĩ về nhà, bà thấy cô rất nhiệt tình với Lương Hàn Vũ, mà con mình lại chẳng có phản ứng gì.

“Con cũng nên quen bạn gái đi.” Dương Nguyệt Đồng nhìn anh. “Nếu có đối tượng rồi thì nên nắm chắc lấy.” Tuy mẹ con họ rất ít gặp nhau nhưng điều đó không có nghĩa là bà không quan tâm đến anh, nếu không phải trùng hợp thấy anh bế một cô gái thì có lẽ bà cũng quên anh nên quen bạn gái rồi.

“Sao vậy? Có người trong lòng rồi à?” Bà lại hỏi.

Lương Hàn Vũ hơi chần chờ, nhưng cuối cùng vẫn kiên định gật đầu.

“Ai?” Dương Nguyệt Đồng khẽ nheo đuôi mày thanh tú.

“Vịnh Hân.”

Bà sững sờ, vẻ mặt kinh ngạc, nhưng lập tức đè xuống tức giận, bà nghiến răng nói: “Con…”

Tiếng “Tinh tinh…” đột nhiên vang lên ngắt ngang lời bà, chiếc xe đằng sau không ngừng ấn còi.

“Đèn xanh rồi.” Lương Hàn Vũ bình tĩnh nói, anh sớm biết mẹ sẽ không vui vì chuyện này, nên vừa rồi mới lo lắng không biết có nên nói ra không, nhưng việc này cũng sẽ không giấu được bao lâu, vậy nên anh mới nói ra.

Dương Nguyệt Đồng chạy qua ngã tư đường, tức giận không ngừng dâng lên trong lòng. “Cha con các người đều cùng một giuộc với nhau phải không?” Bà nổi trận lôi đình. “Ta sớm nên biết, ta sớm nên hiểu ra… Năm đó con đòi ở lại nhà họ Diệp, không muốn sống cùng mẹ là nguyên nhân này. Ta nên sớm đoán ra mới phải.” Bà bất giác nắm chặt tay lái, chẳng lẽ đời này bà không thể thoát khỏi bóng ma của phụ nữ nhà họ Diệp sao?

“Ta muốn con lập tức dọn khỏi đó.” Dương Nguyệt Đồng lạnh lùng nói.

Lương Hàn Vũ không đáp.

“Con có nghe không?” Bà lạnh lùng nói.

Anh khẽ nhíu mày. “Bây giờ thì không thể.”

Dương Nguyệt Đồng tức giận hỏi: “Đây là ý gì?”

Anh không trả lời.

“Mẹ đang hỏi con đó.” Bà liếc nhìn anh, miệng

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT