|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
anh như vỏ trai vậy, nếu không đập vào thì sẽ chẳng có phản ứng gì.
“Nếu bác Diệp về thì có lẽ con sẽ dọn ra ngoài.” Anh nói.
Dương Nguyệt Đồng kinh ngạc nói: “Bọn họ sẽ về sao?”
“Chắc là vậy.” Hôm trước anh nhận được điện thoại của cha nói bọn họ khoảng mấy ngày nữa sẽ trở về, nhưng vẫn chưa chắc chắn trăm phần trăm nên anh chưa nói cho Vịnh Hân biết.
Dương Nguyệt Đồng trầm mặc, nhăn mặt, nói vậy, Lương Hữu Chính cũng sẽ quay về? Bà nhíu mày.
Bà thở dài, không hiểu sao mình lại nghĩ đến chuyện đó, hai người họ đã mười mấy năm không liên lạc, ông trở về hay không thì cũng đâu liên quan đến bà.
“Đèn đỏ!” Lương Hàn Vũ mở miệng.
“Cái gì?” Bà không chú tâm nghe.
“Vừa rồi mới đèn đỏ.” Anh nhìn mẹ. “Để con lái xe thì hơn…”
“Không cần, ta chỉ nhất thời không chú ý.” Bà ngắt lời anh, thở sâu nói: “Chuyện con và Vịnh Hân mẹ không đồng ý.” Bà cảnh cáo trước.
Lương Hàn Vũ không lên tiếng, tựa như sớm đoán được mẹ sẽ nói vậy.
Dương Nguyệt Đồng tự giễu hừ một tiếng. “Từ đầu mẹ đã biết con sẽ chẳng thèm để tâm mẹ phản đối hay không, ý kiến của ta với cha con con mà nói thì từ trước đến nay có ảnh hưởng gì đâu.”
Anh khẽ nhíu mày, trầm giọng nói: “Con không phải là cha, Vịnh Hân cũng không phải mẹ cô ấy, đây là chuyện của bọn con.”
“Cho nên không cần quan tâm cảm giác của mẹ?” Bà nhếch môi, hàm ý châm chọc. “Mẹ biết mẹ không có tư cách nói gì, dù sao mẹ cũng không phải là một người mẹ tốt.”
“Ý con không phải vậy.” Mày anh nhăn sắp bện vào nhau.
“Chứ không thì vì sao? Nhiều con gái như vậy sao con lại thích nó, chẳng lẽ con quên trước kia ta và cha con cãi nhau đều vì mẹ nó sao?” Giọng bà mang theo phẫn nộ.
“Con không quên.” Anh bình tĩnh nói. “Nhưng chuyện này không liên quan đến Vịnh Hân, cô ấy không cần chịu trách nhiệm về việc đó, dù người kia có là mẹ của cô ấy đi chăng nữa.”
“Con lại nói giúp nó à? Vì sao trước giờ các người không suy nghĩ cho ta? Phải, mẹ con họ là người tốt, luôn luôn đúng, người sai là ta, ta cố tình gây sự.” Bà cắn răng nói, trên mặt phủ một tầng sương lạnh đến dọa người.
Trong xe nhất thời bao phủ bởi một mảnh mây đen, Lương Hàn Vũ không nói gì nữa, Dương Nguyệt Đồng cũng im lặng.
Một lát sau, xe dừng ở ven đường.
“Mẹ không vào đâu.” Dương Nguyệt Đồng lãnh đạm nói, bà hoàn toàn không muốn bước chân vào nhà họ Diệp.
Lương Hàn Vũ gật đầu rồi xuống xe, đóng cửa xe lại, nói: “Mẹ lại xe cẩn thận một chút.”
Dương Nguyệt Đồng trong xe thở dài, đứa con này thật giống cha nó, đôi khi khiến người ta tức giận, uất ức, lại không lãng mạn chút nào, chỉ biết quan tâm bà bằng hành động thực tế.
Bà nhìn đứa con ngoài cửa xe, vẫy tay với anh, ý bảo anh vào nhà, bà biết anh muốn bà đi thì mới vào nhà, nhưng bà lại muốn thấy anh vào nhà rồi mới đi.
Lương Hàn Vũ hơi chần chờ, đang định hỏi mẹ vì sao thì nghe tiếng Vịnh Hân kêu.
“A Vũ…”
Anh xoay người, thấy Vịnh Hân đứng ở cửa, giây tiếp theo thì cô đã chạy tới chỗ anh, anh nhanh chóng qua đường. Vịnh Hân cười lớn với anh, trước khi cô bước xuống đường thì anh đã đón được cô, cô nhảy lên người anh, khiến anh lùi mấy bước.
“A Vũ, A Vũ, em báo cho anh một tin rất tốt.” Cô ôm cổ anh, lớn tiếng nói, mặt cười rạng rỡ. “Cha, cha sắp về rồi.”
Anh mỉm cười, “Vậy sao?”
“Đúng vậy.” Cô cười khanh khách. “Chú Lương gọi về nói vậy, sau đó em rất vui, rất vui, cứ ngồi bên cửa sổ chờ anh về, muốn nói cho anh tin tốt này, cuối cùng anh cũng về rồi.” Cô ôm nhanh lấy cổ anh, cười nói.
“Dù vậy nhưng em cũng nên đi giày vào chứ, cẩn thận bỏng chân.” Anh không quên dặn dò.
“Tại em vui quá nên quên mất.” Cô cười ngọt ngào.
Anh thả cô xuống, để cô đứng trên cỏ. “Vào nhà thôi.” Anh theo bản năng nhìn về bên kia đường, chiếc xe đã không còn ở đó nữa.
Vịnh Hân nhìn theo mắt anh. “A Vũ, anh đang nhìn gì vậy?”
“Không có gì.” Anh khoác vai cô đi về phía trước.
“Đúng rồi.” Cô đột nhiên nhớ tới một chuyện. “Vừa rồi ai chở anh về vậy?” Vừa rồi khi ở trong phòng cô thấy một chiếc xe, sao nháy mắt đã đi rồi? Mà bây giờ nghĩ lại, xe ấy trông thật quen mắt, là của ai nhỉ?
“Dì Dương…” Cô đột nhiên hô to. “Sao anh không mời dì vào nhà?”
Lương Hàn Vũ dẫn cô vào nhà, thuận tay đóng cửa lại.
“Nếu bà xuống xe là có thể biết tin tốt này rồi.” Cô tiếp tục nói.
“Dì Lâm đâu?” Anh hỏi.
“Em nói bà đi nghỉ trưa một chút rồi, không cần gắng sức quá.” Cô đáp. “A Vũ, anh có muốn gọi điện cho mẹ không?”
“Chờ bà về đến nhà đã, anh sợ bà đang lái xe sẽ bị kích động.” Anh vuốt tóc cô.
“Dạ.” Vịnh Hân gật đầu, tươi cười nở rộ bên môi. “Em thật sự rất vui.”
“Khi nào họ về?” Lương Hàn Vũ đi vào bếp.
“Em cũng không biết, chú Lương chỉ nói một hai ngày nữa, em vốn muốn ra sân bay đón họ nhưng chú Lương nói không cần, họ sẽ tự về.” Cô theo anh vào bếp.
Lương Hàn Vũ mở tủ lạnh, rót ly nước.
“Phải rồi, anh với Tiểu Vĩ mua máy tính chưa?” Cô cũng mở tủ lạnh lấy bánh pudding.
“Chưa, chân cô ấy bị thương.”
Cô giật mình. “Có nghiêm trọng không anh?”
“Không nghiêm trọng.” Anh uống nước.
“Vậy thì tốt rồi.” Cô thở ra, ăn một miếng bánh. “Sao lại bị thương vậy?”
“Đi đường không cẩn thận.” Anh rót nước cho cô. “Em ăn mấy cái bánh pudding rồi?”
Cô ngừng tay. “Không… không nhiều lắm.” Cô nói quanh co, A Vũ quy định mỗi ngày không được ăn quá hai cái bánh pudding, nhưng vừa rồi cô vui quá nên quên mất. “Phải rồi… Bộ váy Âu của em đâu nhỉ? Cha về nhà em phải mặc Âu phục.” Cô vội đánh trống lảng.
“Ngăn kéo thứ hai bên phải tủ của em.” Anh cầm lấy bánh pudding trên tay cô. “Đây là cái thứ mấy?”
Cô cười gượng một tiếng, nhanh như chớp chạy khỏi bếp. “Em đi xem Âu phục ở đâu.” Cô kêu lên. Nếu để A Vũ biết cô đã ăn ba cái bánh pudding thì anh sẽ la cô mất.
Lương Hàn Vũ khẽ cười, cầm bánh pudding trên tay từ từ ăn.
Khi anh ăn xong miếng cuối thì nghe Vịnh Hân gọi tên anh, anh đi ra phòng khách liền thấy cô chạy từ cầu thang xuống, trên người mặc một chiếc váy hoa màu lam.
“A Vũ, làm sao bây giờ? Em không kéo khóa được.” Vẻ mặt cô mếu máo. “Em mập lên rồi.” Cô không nên ăn nhiều bánh pudding như vậy. “Anh giúp em kéo lên với được không?”
Cô xoay người lại, một mảng da trắng hiện ra trước mắt anh, chạy dọc xuống lưng khiến anh sửng sờ không động đậy gì.
“A Vũ.” Vịnh Hân quay đầu nhìn anh. “Anh sao vậy?”
Giọng anh khàn khàn. “Không sao.” Anh kéo khóa kéo váy cô lên, nhớ đến những lúc mặc quần áo cho cô ngày xưa.
Anh kéo được mấy tấc thì không thể kéo được nữa, chỉ kéo lên đến giữa lưng cô.
“Kéo không được nữa phải không?” Mặt Vịnh Hân khổ sở.
“Hít sâu vào.” Anh ra lệnh.
Cô hít một ngụm khí lớn, nhưng khóa kéo cũng chỉ kéo thêm được một tấc nữa thôi. Cô tuyên bố bỏ cuộc, xoay người, ánh mắt phủ một tầng sương. “Làm sao bây giờ?” Cô rất muốn khóc. “Em mập như vậy, cha sẽ không vui.”
“Nói bậy.” Anh lau nước mắt ở khóe mắt cô. “Em không mập.”
“Nhưng quần áo mặc không vừa nữa.” Cô khóc thành tiếng, nhào vào lòng anh. “Cha không thích em mập, cha nói mẹ rất ốm.” Cô khóc nức nở, khóa kéo sau lưng lại trượt xuống dưới.
Lương Hàn Vũ ôm chặt cô, vỗ vỗ lưng cô, khi chạm đến da thịt trơn nhẵn thì tay anh dường như bị bỏng vậy, cô như vậy thật sự là thử thách tự chủ của anh.
“Về sau em không ăn bánh pudding nữa.” Cô tuyên bố. “Cũng không ăn đồ ăn vặt nữa.” Cô quyết tâm giảm béo đến khi mặc vừa bộ Âu phục này mới thôi. “A Vũ, anh thấy sao?” Cô ngẩng đầu nhìn anh, gương mặt vẫn còn ướt nước mắt.
Anh lau nước mắt cho cô. “Em có thể làm được sao?”
“Đương nhiên.” Cô tràn đầy tự tin nói.
Anh mỉm cười. “Không ăn bánh pudding, cũng không ăn kem, khoai tây chiên, mứt hoa quả, mực nướng, sô cô la,…”
Cô lấy tay bịt miệng anh. “A Vũ, anh đừng nói nữa.” Cô lộ vẻ khó xử. “Anh mà nói tiếp thì niềm tin của em sẽ mất hết.”
Anh bỏ tay cô xuống, khẽ cười ra tiếng, cưng chiều hôn lên trán cô.
Hai gò má Vịnh Hân đỏ ửng. “Em nói thật mà anh lại cười em.” Cô bất mãn chu môi.
“Anh không cười em.” Anh khẽ nâng mặt cô lên, ngón cái vuốt ve má cô, ánh mắt trở nên chuyên chú thâm trầm.
Anh khiến tim cô đập càng lúc càng nhanh, cô căng thẳng nói: “A Vũ, anh đừng nhìn em như vậy.” Mặt cô nóng lên.
Anh cười nhẹ, cúi đầu hôn môi cô. Cô trừng mắt, A Vũ anh ấy… anh ấy…
Anh nhìn cô chằm chằm, trong mắt lóe lên ánh lửa, lại hôn cô, lướt qua cánh môi phấn nộn của cô. Vịnh Hân hít một hơi, không ngừng chớp mắt, tim đập rất nhanh, hai tay níu lấy áo anh. A Vũ… A Vũ đang hôn cô… Hô hấp của cô ngày càng dồn dập, cả người nóng lên, không biết phải làm sao.
Lương Hàn Vũ càng hôn càng sâu, hơi thở ồ ồ của anh và hô hấp dồn dập của cô xen lẫn với nhau, khi thấy cô đáp lại anh thì hai tay anh lại càng ôm chặt thêm, lòng bàn tay ấm áp xoa nhẹ tấm lưng trắng nõn của cô.
Vịnh Hân cảm thấy trước mắt là một mảnh mông lung, theo bản năng nhắm mắt lại, trong đầu hỗn loạn không rõ ràng, cô học theo phương thức của anh mà đáp lại anh,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




