|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
sự việc sẽ không theo ý cô như vậy, lần sau cô sẽ không khinh địch để thất bai như vậy nữa.
###
Nghỉ hè đến, nhưng Vịnh Hân cũng không vui lắm, bởi vì tuy cô ghét thời gian ồn ào ở trường, nhưng cô cũng ghét mùa hè, ghét mồ hôi, nhất là khi nhớ đến lần bị nhựa đường làm bỏng chân không thoải mái vẫn khắc sâu trong đầu cô, chưa từng biến mất.
Cô nằm trên sô pha, uống đồ uống lạnh, có chút buồn ngủ. Cô để ly nước cam lên bàn, đang chuẩn bị xoay người ngủ thì chuông cửa vang lên, cô dụi dụi hai mắt, từ sô pha đứng dậy, đãthấy dì Lâm đi từ bếp ra.
“Con đi mở cửa cho.” Vịnh Hân ngáp một cái, bà cao tuổi rồi, không nên chạy tới chạy lui thì tốt hơn.
“Phải hỏi rõ là ai, trước đừng mở…”
Dì Lâm còn chưa nói xong thì Vịnh Hân đã mở cửa, cô nhìn người phụ nữ ăn mặc thời trang, đeo kính đang đứng ngoài.
“Dì muốn tìm ai?” Vịnh Hân nghiêng đầu hỏi, người dì này thơm quá.
“Lương Hàn Vũ có ở đây không?” Bà tháo mắt kính xuống, liếc cô bé trước mặt một cái.
“Nguyệt… Nguyệt Đồng? Cô là Nguyệt Đồng?” Dì Lâm kinh ngạc kêu thành tiếng, vội vàng đi nhanh tới, muốn nhìn kĩ lại.
Người phụ nữ trung niên nhìn về phía bà lão, đôi mắt hiện lên ý đã nhận ra. “Dì Lâm, là bà?”
“Đúng vậy! Là tôi, đã lâu không gặp cô. Mau, mau vào nhà.” Dì Lâm ra cừa, nhiệt tình kéo bà ta vào.
Dương Nguyệt Đồng nhìn quanh phòng khách một cái, trái phải đảo qua, bài trí vẫn như trước. “Tôi đến tìm Hàn Vũ.” Bà lạnh nhạt mở miệng.
Dì Lâm lập tức nói với Vịnh Hân đang ngơ ngác: “Nhanh đi gọi Hàn Vũ ra đây.” Bà phất tay.
“A!” Vịnh Hân lập tức chạy ra sân sau, miệng la hét: “A Vũ, A Vũ, mau ra đây.”
“Đến đây, ngồi xuống.” Dì Lâm lôi kéo bà đến sô pha ngồi. “Cô mấy năm nay đã đi đâu? Sao một chút tin tức cũng không có vậy?”
“Tôi ra nước ngoài.” Bà trả lời ngắn gọn.
Dì Lâm liếc mắt đánh giá bà ta một chút. “Cô vẫn xinh đẹp như xưa, một chút cũng không đổi.” Bà cười hiền lành nói.
Dương Nguyệt Đồng dáng người cao gầy, ngũ quan xinh đẹp, mái tóc búi sau đầu càng tôn thêm dung mạo tươi sáng, tuy bà đã hơn bốn mươi nhưng trên mặt cơ hồ không thấy nếp nhăn nào, nhưng khuôn mặt xa cách, từ nãy đến giờ không có chút tươi cười nào.
“Mời vừa rồi là…”
“Đó là Vịnh Hân.” Dì Lâm nói tiếp. “Là con gái của bà chủ, cô không nhớ sao?”
Lúc này, lại nghe thấy tiếng Vịnh Hân nói. “A Vũ, nhanh lên, nhanh lên.”
Dương Nguyệt Đồng từ sô pha đứng lên, nhìn về hướng bếp, chỉ thấy Vịnh Hân thò đầu ra trước, tay cô bé cầm lấy tay một người khác, đang dùng sức kéo.
“Sao lại thế này?” Lương Hàn Vũ từ bếp đi ra, ánh mắt nhìn về phòng bếp, nhất thời cứng đờ, không nhúc nhích gì hệt như pho tượng.
Không khí yên tĩnh như đông đặc lại, hai người chỉ nhìn nhau chăm chú, vài giây sau, Dương Nguyệt Đồng lên tiếng phá vỡ trầm mặc.
“Sao vậy? Không chào ta à?
Lương Hàn Vũ không nói gì.
Vịnh Hân cầm tay cậu, hỏi: “A Vũ, bà ấy là ai?” Cô cũng cảm thấy bất thường.
Dì Lâm lập tức đứng lên. “Vịnh Hân, vào bếp với bà nào.” Vẫn nên để hai người họ nói chuyện riêng với nhau thì tốt hơn.
“Vì sao?” Vịnh Hân lắc đầu, tỏ ý không muốn.
“Xem ra con sống cũng không tệ lắm.” Bà ta mở túi da, lấy ra thuốc lá và bật lửa, châm lên rồi hít sâu một hơi. “Cha con đâu?” Bà buột miệng hỏi.
“Ra nước ngoài rồi.” Cậu đáp qua loa.
“Thật trùng hợp làm sao, ta về nước, ông ta lại ra nước ngoài.” Bà ta lại ngậm điếu thuốc, xuyên qua màn khói nhìn đứa con của chính mình. “Năm năm không gặp, con đã lớn như vậy rồi.” Bà nhìn quanh bốn phía một cái. “Vừa rồi ta về, phát hiện nhà đã có người khác ở, vậy là sao?”
“Nhà bán rồi.” Cậu trả lời.
“Bán rồi? Vì sao?” Bà nhăn mày.
“Để bà nói tốt hơn, là thế này.” Dì Lâm tiếp lời. “Ông chủ và Hữu Chính qua Mĩ mở công ty, nên để Hàn Vũ ở đây.”
“Ông ta bỏ con lại đi Mĩ một mình?” Dương Nguyệt Đồng lớn tiếng, lộ vẻ nghiêm khắc. “Ông ta thoải mái thật.”
“A Vũ không phải chỉ có một mình, còn có cháu và dì Lâm ở đây mà.” Vịnh Hân nói. Cô bé cầm lấy cánh tay cậu, có chút sợ hãi nép sau Lương Hàn Vũ, dì này thoạt nhìn thật đáng sợ.
Dương Nguyệt Đồng liếc qua Vịnh Hân. “Mày và mẹ mày thật giống nhau.”
Vịnh Hân vừa nghe, lập tức đứng ra trước. “Cô biết mẹ cháu?” Cô bé mỉm cười hỏi.
Dương Nguyệt Đồng không để ý đến cô, nói với Lương Hàn Vũ: “Cha con không ở đây, vậy đến chỗ ta đi.”
Bà lại ngậm điếu thuốc. “Đi dọn dẹp đồ đạc đi.”
Lương Hàn Vũ chưa trả lời, Vịnh Hân đã giành nói: “A Vũ phải ở với cháu, không thể đi.”
“Vịnh Hân.” Dì Lâm lắc đầu, ý bảo cô đừng nói, dù sao đây cũng là chuyện của mẹ con họ, người ngoài sao có thể chen vào.
Lương Hàn Vũ cúi đầu nhìn Vịnh Hân một cái, cô bé vẫn cầm tay cậu, một chút cũng không buông.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?” Dương Nguyệt Đồng chau mày.
Vịnh Hân nhìn Lương Hàn Vũ lắc đầu, vẻ mặt căng thẳng. “A Vũ, anh sẽ ở với em, phải không? Không cần đi nơi khác.” Cô ôm lấy eo cậu, nói với Dương Nguyệt Đồng: “Dì ơi, dì đừng mang A Vũ đi.” Cô bé liều mạng lắc đầu, cắn chặt môi dưới.
Lương Hàn Vũ xoa nhẹ đầu cô, quay đầu nói với mẹ: “Con phải ở lại đây.” Ánh mắt cậu kiên định.
Dương Nguyệt Đồng nheo mắt lại. “Đây là ý gì? Con tình nguyện ở đây chứ không theo ta về?” Bà nhìn về phía Vịnh Hân. “Là vì đứa con gái này sao? Hay thật! Cha con các người đều phản bội ta vì phụ nữ nhà này, ta đã làm gì có lỗi với các người sao?” Bà bén nhọn nói.
Vịnh Hân càng ôm chặt Lương Hàn Vũ, lời nói của cô này cô nghe không hiểu, chỉ cảm thấy bà ấy hung dữ thật đáng sợ, như muốn ăn thịt người vậy.
“Nguyệt Đồng, không phải vậy, tôi… Chúng ta ở cùng không được sao? Cô liền ở lại đây, mọi người cũng dễ chăm sóc cho nhau.” Dì Lâm vội vàng hòa giải. “Cô vừa về không lâu, nhất định chưa tìm được chỗ ở, không bằng…”
“Không cần.” Dương Nguyệt Đồng lạnh giọng ngắt lời dì Lâm. “Dù sao cho tới giờ trong lòng cha con họ đều không có tôi, tôi cũng không hy vọng lần này nó đổi tính, biết để tâm đến suy nghĩ của tôi.” Bà ngậm điếu thuốc, thuận tay gạt đầu thuốc. Đứa bé này từ nhỏ đã không thân thiết với bà, nói thật, bà thậm chí còn không biết trong đầu nó nghĩ gì, lời nói của nó còn ít đến mức đếm trên đầu ngón tay.
“Nguyệt Đồng, sao phải vậy? Mọi người có thể ở cùng nhau…”
“Tôi nói không cần.” Bà lại ngắt lời dì Lâm, lấy tấm danh thiếp trong túi đặt trên bàn trà. “Đây là số điện thoại công ty ta, nếu có việc hãy tìm ta.” Dứt lời bà liền cười mỉa mai. “Nhưng mà, ta nghĩ con sẽ không cần.”
Lương Hàn Vũ không nói gì, chỉ chăm chú nhìn bà với vẻ xa lạ, ngoại trừ lúc đầu khiếp sợ ra, thì ấn tượng lưu lại của bà trong cậu chỉ là một mảnh hở hững xa cách, năm năm không chút tin tức, thậm chí khiến cậu không thể mở miệng gọi bà một tiếng “Mẹ!”, cậu không biết mình nên phản ứng thế nào.
Dương Nguyệt Đồng tùy tiện ném điếu thuốc vẫn nồng đậm khói vào ly nước cam, lại nghe thấy một tiếng kêu kháng nghị.
“A…nước cam của cháu.” Vịnh Hân tức giận chạy về phía trước, cô thích nước cam nhất, cô nắm chặt nắm tay, trợn mắt nhìn bà.
Dương Nguyệt Đồng nhướng lên đôi mày thanh tú, lạnh nhạt nói: “Xem ra, mày đành phải pha một ly khác rồi.” Bà chuyển mắt nhìn đến đứa con đã cao hơn bà, trong lòng có chút tịch mịch, mới nháy mắt đã năm năm trôi qua, không ngờ nó đã lớn như vậy.
Bà tự thấy mình không phải là một người mẹ tốt, đối với đứa con duy nhất này cũng không chăm sóc tốt, hai người không được thân thiết, chỉ có thể duy trì lễ nghĩa cơ bản.
“Ta
bản.
“Ta
đi đây!” Bà nói.
Cậu khẽ gật đầu, cũng không biết nên nói gì.
Bà tự giễu cười, đeo kính râm lên, liền xoay người rời đi, ngay cả đầu cũng không quay lại. Lương Hàn Vũ bất giác nhớ lại trước kia cậu cũng từng đứng ở cửa nhìn mẹ kiên quyết ra đi như vậy, khi đó cậu mới bảy tuổi, tuy rằng đã rất lâu, nhưng cảm giác lại như vừa mới đây.
Dì Lâm thở dài, một lần nữa ngồi xuống sô pha, Vịnh Hân chạy đến bên Lương Hàn Vũ, ngẩng đầu hỏi: “A Vũ, dì kia là ai?”
Cậu cúi đầu nhìn cô chăm chú. “Bà là mẹ của anh.”
Vịnh Hân trừng lớn mắt, mẹ… mẹ của A Vũ ư? Là sao? Mẹ A Vũ vẫn còn sống, cô tưởng là…
Cô nháy mắt mấy cái, có chút không dám tin. Cô theo bản năng nhìn phía ngoài cửa sổ, chỉ thấy Dương Nguyệt Đồng mở cửa xe, tao nhã ngồi vào ghế lái. Một giây sau Vịnh Hân liền hành động, cô phải đuổi theo.
“Dì ơi, chờ một chút.” Nàng kêu to.
Lương Hàn Vũ sửng sốt một chút. Lập tức chạy qua, ôm lấy cô đang lao theo xe. “Làm sao vậy?” Cậu nhíu mày hỏi, cô lại quên mang giày.
Lúc này chiếc xe có rèm che ấy đã chạy đi.Vịnh Hân kêu to: “Dì à, chờ một chút… chờ một chút…” Cô ở trong lòng anh giãy giụa.
Lương Hàn Vũ đem cô xoay lại, cho cô đối mặt với cậu. “Làm sao vậy?”
Cô vội vàng khoa tay múa chân. “Mẹ A Vũ đi rồi, mau… A Vũ, mau…” Cô vỗ lên vai cậu, nhìn chiếc xe rời đi.
“Em đang nói gì?” Cậu khẽ nhướng mày rậm.
“A Vũ có mẹ, phải ở cùng với mẹ mới đúng.” Cô nói.
“Vậy còn em
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




