|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
thì sao? Không muốn ở chung với A Vũ sao?” Cậu chăm chú nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô.
Vịnh Hân lắc đầu. “Không phải. Em muốn ở cùng với A Vũ và cả mẹ A Vũ nữa.” Cô kiên quyết gật đầu. “Chúng ta ở chung với nhau.” Cô cười rạng rỡ.
Đáp án của cô làm cậu hơi kinh ngạc. “Vì sao?”
“Bởi vì đó là mẹ A Vũ mà.” Cô thoải mái trả lời. “Nhưng mà dì cũng không nên vứt thuốc lá vào ly nước cam.” Cô nhíu mày.
Cậu khẽ cười, ôm cô vào nhà, Vịnh Hân đã sắp mười tuổi, nặng hơn trước kia không ít, nhưng đối với cậu cũng không ảnh hưởng gì, bởi vì cậu cao hơn cô rất nhiều, nhưng so với trước kia thi số lần ôm đã giảm bớt rồi, dù sao cô cùng đã lớn rồi.
“A Vũ.” Cô ôm lấy cổ anh. “Vì sao bây giờ dì mới đến tìm anh, bà ở đâu đến?”
“Bà ở nước ngoài về.” Cậu tiện tay đóng cửa lại.
“Vịnh Hân, sao lại đòi A Vũ ôm? Mau xuống đi.” Dì Lâm vừa thấy họ trước cửa lập tức lắc đầu.
“Là A Vũ tự ôm con, không phải con kêu A Vũ ôm.” Vịnh Hân thanh minh.
“Đều như nhau, mau xuống đi, lớn như vậy còn muốn được ôm.” Dì Lâm lắc lắc đầu, cầm ly nước cam trên bàn đi vào bếp, nước này phải đổ đi mới được.
Lương Hàn Vũ đặt Vịnh Hân xuống sô pha, cô tùy tiện cầm tấm danh thiếp trên bàn. “Chờ chút nữa mình gọi điện cho dì nha.” Cô vui vẻ cười.
Cậu ngồi xuống bên người cô, nhìn chằm chằm tấm danh thiếp. “Bà không muốn ở đây.” Cậu nói, nếu muốn, bà khi nãy đã không từ chối dì Lâm.
“Vì sao?” Vịnh Lâm nghi hoặc nói.
Cậu lắc đầu, chợt nhớ ra quần áo còn chưa phơi xong, đang chuẩn bị đứng dậy thì Vịnh Hân lại đột nhiên ngồi lên đùi cậu, đối mặt nhìn cậu.
“A Vũ.” Biểu cảm của cô còn rất thành thật. “Anh giận dì sao?” Cô nhìn trộm cậu, vẻ mặt nghiêm túc.
Cậu chớp mắt, lắc lắc đầu, bộ dạng bà cụ non kia của cô khiến anh có chút buồn cười.
Cô nghiêng đầu nhìn cậu chăm chú “Vậy sao anh không kêu dì là mẹ?” Cô nghi hoặc nói, hại cô không biết dì kia là ai.
Cậu vuốt ve mái tóc dài của cô, thản nhiên nói: “Bởi vì lâu rồi chúng ta chưa gặp lại.”
“Vì sao dì chưa đi cùng chú Lương và anh bao giờ vậy?” Cô lại hỏi, hai tay khoanh trước ngực, ra vẻ không hiểu.
“Vì bọn họ ly hôn rồi.”
Cô khẽ nhếch miệng nhỏ, gật đầu tỏ ý hiểu được, trong lớp cô cũng có bạn học có cha mẹ ly hôn, cho nên hiểu cậu muốn nói gì, cô ôm lấy cổ cậu. “A Vũ, đừng đau lòng.” Cô vỗ vỗ lưng cậu.
Lương Hàn Vũ vì hành động của cô mà mỉm cười, kéo cái tay đang đặt trên lưng mình lên, ngửi thấy mùi phấn rôm quen thuộc trên người cô, chỉ cần đến mùa hè là cô lại bị nổi rôm khắp người nên cậu đã thoa cho cô một tầng phấn để giữ khô ráo.
“A Vũ, dì có buồn không?” Cô tiếp tục vỗ lưng cậu.
Cậu hơi gật đầu nhưng lập tức lại lắc đầu. “Sẽ không đâu.”
“Thật sao?” Tiếng thở dài của cô vang bên tai cậu. “Nếu là em, em sẽ rất buồn.”
“Vì sao?”
“A Vũ tốt như vậy, nếu phải xa A Vũ, em sẽ rất rất buồn.” Cô nhìn cậu. “Cho nên dì nhất định cũng rất buồn, nơi này của dì và A Vũ.” Cô chỉ vào ngực mình. “Nhất định rất đau.”
Cậu giật mình, lại nghe cô nói: “Cha không quay về, nơi này của Vịnh Hân đau ê ẩm, nên A Vũ nhất định cũng như vậy đúng không?” Tay cô vùi vào ngực cậu.
Bàn tay ấm áp của cô chậm rãi chạm vào ngực cậu, Lương Hàn Vũ cúi đầu nhìn tay cô, lại nghe thấy cô nói: “Nếu dì và chú Lương không ly hôn thì tốt rồi.” Cô cau mày.
Lời Vịnh Hân khiến cậu không biết đáp lại thế nào, hai tay vô thức ôm chặt lấy cô, để cô tựa vào ngực cậu; cậu xoa xoa tóc cô, trong lòng bình thản, tĩnh lặng, cảm giác như khoảng trống mơ hồ trong lòng đã bị cô đem sự quan tâm của chính mình lấp đầy rồi.
Vịnh Hân dán hai má vào ngực cậu, nghe thấy tiếng tim đập “Thình thịch, thình thịch!”, cô nhắm mắt lại, vô thức ngáp một cái. “A Vũ?”
“Sao?”
“Em sẽ an ủi anh, anh đừng đau lòng nha.” Cô lấy tay vỗ mạnh lưng cậu.
Cậu khẽ cười, lại nghe cô nói: “A Vũ, anh tốt hơn chút nào chưa?” Cô càng vỗ không ngừng. Mỗi lần cô khóc, A Vũ đều ôm cô vỗ lưng cho cô như vậy, cô tất nhiên không đau lòng nữa, nên cô nghĩ phương pháp này chắc là có ích.
“Anh không sao.” Lương Hàn Vũ nói, nhẹ đẩy cô ra, lau mồ hôi trên trán cô.
Vịnh Hân cười với cậu. “Về sau lúc A Vũ đau lòng không cần phải sợ, em sẽ an ủi A Vũ nha.” Cô cười rất vui sướng. Trước đây lần nào cũng là A Vũ an ủi cô, bây giờ cô cũng có thể làm như vậy, đột nhiên cô thấy mình vô cùng giỏi giang.
Lương Hàn Vũ chỉ cười không nói gì, Vịnh Hân lại ngáp, dựa vào ngực cậu. “A Vũ, anh ôm em lên giường được không? Nhưng mà chúng ta phải lén lút, đừng để bà bắt gặp.” Cô ôm cổ cậu, lại ngáp một cái bên gáy cậu.
Cậu ôm lấy cô, bên miệng vẫn mang theo ý cười, khi cậu xoay người đi lên cầu thang thì thấy dì Lâm đi ra từ phòng bếp, cậu thấy bà muốn lên tiếng thì lắc đầu, ôm Vịnh Hân lên lầu hai.
Dì Lâm cầm ly nước cam mới làm trong tay thong thả quay lại phòng bếp, xem ra đành chờ Vịnh Hân tỉnh rồi uống vậy. Bà dõi mắt về phía cầu thang, bất giác có chút lo lắng. Thấy cảm tình hai đứa trẻ tốt như vậy, bà đương nhiên rất vui, nhưng hôm này thấy Dương Nguyệt Đồng trở về, bà khó tránh khỏi có chút phiền muộn. Tuy rằng Nguyệt Đồng và Hữu Chính đã ly hôn nhưng dù nói thế nào thì cô ấy cũng là mẹ của Hàn Vũ, đây là sự thật vĩnh viễn không thay đổi được. Nếu Nguyệt Đồng kiên trì muốn con theo mình rời đi thì không biết Vịnh Hân sẽ phản ứng ra sao? Cô bé ỷ lại vào Hàn Vũ đã thâm căn cố đế rồi, nếu bây giờ mà nhổ cỏ tận gốc thì…
Bà thở dài, không muốn nghĩ tiếp. Có lẽ bà già rồi nên lo lắng quá nhiều, vừa rồi Nguyệt Đồng chẳng phải nói không sao? Cô ấy không cố ép Hàn Vũ, hơn nữa Hàn Vũ cũng nói muốn ở lại đây, đứa nhỏ này tuy ít nói nhưng bà biết bên trong nó rất cố chấp, có lẽ ngay cả Nguyệt Đồng cùng không thể làm gì nó.
Nhưng mà, nhưng mà vẫn không thể hết lo lắng được, hai đứa trẻ này sau khi lớn lên không biết sẽ thế nào? Nếu giống anh em bình thường thì thật tốt đẹp, nhưng nếu là… nếu là tình yêu nam nữ thì… Bà thở dài, vậy thì sẽ rắc rối rồi.
Người đầu tiên phản đối sẽ là Nguyệt Đồng. Cô ấy ghét mẹ Vịnh Hân như vậy thì sao có thể để con mình qua lại với Vịnh Hân. Dì Lâm nhíu nhíu ấn đường, lắc lắc đầu, đột nhiên cảm thấy mình hơi buồn cười.
“Bọn chúng đều còn nhỏ, mình đã nghĩ xa như vậy.” Bà lại lắc đầu, đúng là tự mình tìm phiền não, đang êm đẹp như vậy mà bà lại nghĩ tới chuyện này, bà cười đi khỏi bếp, cái thân già của bà nên đi nằm một chút rồi.
Nhưng vô thức bà lại liếc mắt về hướng lầu hai, dù sao thì chuyện hai đứa trẻ ở chung với nhau cũng coi như có người bầu bạn lẫn nhau, nếu nói đến điểm ấy thì chuyện này cũng rất tốt.
Chương 3
Tám năm sau
Vịnh Hân ngồi trong quán ăn, tay cầm bút chì tùy tiện vẽ loạn trên tờ giấy, đôi lúc nhìn ra cửa sổ, bắt lấy thần thái của người đi đường, tay kia vô thức bốc khoai tây trên bàn bỏ vào miệng.
Hôm nay cô có hẹn với Quân Huệ, nhưng đã quá hẹn nửa giờ rồi mà cô ấy còn chưa tới, nên cô mới lấy giấy bút trong túi ra giết thời gian.
Từ khi lên năm cuối cao trung thì cô và Quân Huệ ít gặp nhau hơn trước. Có điều cứ cách một khoảng thời gian thì các cô lại hẹn gặp nhau, có khi Quân Huệ cũng sẽ đến nhà cô chơi, nhưng nếu so sánh với thời gian trước kia mỗi ngày ở trường đều gặp nhau thì đã giảm đi rất nhiều.
Hôm nay để chúc mừng Quân Huệ thi đậu Đại học, các cô đã hẹn nhau ở đây, dự định lát nữa sẽ đi ăn tiệc lớn, sau đó thì đi dạo phố.
“Thật xin lỗi, mình tới trễ.”
Hồng Quân Huệ vội vàng đến chỗ đối diện cô ngồi xuống, trên trán lấm tấm mồ hôi, một dòng còn chảy dọc thái dương.
“Có chuyện gì à?” Vịnh Hân hỏi. Quân Huệ trước giờ rất ít khi đến muộn, lần này lại trễ đến nửa giờ, có lẽ có chuyện gấp níu chân.
“Vừa nhắc đến là mình lại tức giận.” Vẻ mặt Hồng Quân Huệ giận dữ, tóc ngắn rối tung, mặc áo thun màu vàng và quần jeans màu xanh. “Trước khi ra ngoài mình mới cãi nhau với cha mẹ.”
“Vì sao?” Vịnh Hân kinh ngạc nói. “Bọn họ không vui khi cậu đậu Đại học sao?”
“Bọn họ rất vui, nhưng khi vừa nghe mình muốn dọn ra ngoài thì lại không vui.”
“Dọn ra ngoài? Vì sao?” Cô trừng lớn mắt.
“Chờ chút.” Hồng Quân Huệ kéo kéo áo thun trên người. “Mình sắp nóng chết rồi, để mình kêu ly hồng trà lạnh rồi nói tiếp.” Cô vừa chạy một đoạn đường, sắp nóng chết rồi.
Vịnh Hân khẽ gật đầu, nhìn cô bỏ đồ đạc ở ghế rồi rời đi. Vịnh Hân cầm lấy lát khoai bỏ vào miệng, đối với việc Quân Huệ muốn chuyển nhà vẫn thấy khó tin, tuy nhà Quân Huệ cách trường hơi xa, nhưng chưa xa đến mức cần chuyển nhà mà. Vịnh Hân lắc đầu, thật sự không nghĩ ra nguyên nhân gì.
Một lúc sau Hồng Quân Huệ mới quay về chỗ ngồi, miệng còn lặp đi lặp lại: “Không hiểu sao lại đông người như vậy.” Giọng nói có chút hổn hển.
“Nghỉ hè mà!” Vịnh Hân mỉm cười, Quân Huệ không có tính kiên nhẫn, trước kia cũng như vậy.
Hồng Quân Huệ hút một hơi hồng trà lạnh mới nói: “Cậu có muốn dọn ra ở với mình không? Vậy thì cha mẹ mình sẽ không phản đối nữa.”
“Mình?” Vịnh Hân há to miệng, trước
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




