|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lại trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, còn con và cha con thì tính tình giống nhau mà bề ngoài lại hoàn toàn khác nhau.” Dì Lâm cười cười. “Ý trời thật khó đoán, mới chớp mắt mà các con đã lớn hết rồi. Nhân lúc Vịnh Hân đi vắng, bà muốn nói với con chút chuyện. Mấy hôm trước Hữu Chính gọi điện về nói ông ấy cùng ông chủ có thể sắp tới sẽ trở về, có điều còn chưa chắc chắn, cho nên bà nghĩ tạm thời mình đừng nói cho Vịnh Hân vội, tránh cho nó hy vọng nhiều quá.”
“Con biết rồi.” Lương Hàn Vũ đáp lại.
“Nghe giọng Hữu Chính thì hình như ông chủ có chút mệt mỏi, cho nên muốn trở về, mà ngay cả bản thân ông ấy cũng không khỏe mạnh như trước nữa.” Bà cúi đầu nhìn hai tay nhăn nheo của mình. “Người càng già thì bệnh tật cũng càng nhiều.” Vài năm nay thân thể bà cũng không khỏe mạnh như xưa, tuy không ốm đau gì nhưng sức khỏe cũng giảm nhiều.
“Ông chủ mà trở về thì Vịnh Hân sẽ rất vui, nhưng sợ là vui sướng không được bao lâu, vì trước mặt cha nó luôn dè dặt, rất sợ ông ấy tức giận.”
Mỗi năm khi giỗ vợ, Diệp Phong Khánh sẽ về nước vài ngày, hai cha con bọn họ chỉ như vậy mới có thể gặp nhau. Vốn tưởng thời gian qua đi, thái độ của ông chủ với Vịnh Hân sẽ dịu dàng một chút, nhưng ông vẫn nghiêm khắc như vậy, có lẽ là vì Vịnh Hân càng lớn càng giống mẹ làm cho ông không thể quên được việc con gái có liên quan đến cái chết của vợ mình.
Vịnh Hân từ đầu đến cuối vẫn không hiểu được thái độ của cha mình, vẫn luôn hy vọng đạt được yêu cầu của cha, ở trước mặt ông cô luôn nói năng nhỏ nhẹ, cứng nhắc căng thẳng, chỉ chờ được khen ngợi một lần mà cũng chưa từng có.
“Lần này ông chủ trở về sẽ ở đây thời gian dài. Bà có chút lo lắng.” Bà nhíu mày. “Đứa nhỏ Vịnh Hân này bề ngoài thì cười cười nói nói, có chút cẩu thả, nhưng có lẽ ít nhiều nó cũng biết ông chủ có chút hằn học với nó, nếu nó chịu ấm ức hay không vừa ý mà đi tìm con thì con nhớ an ủi nó nha. Bà cũng biết không cần nhắc con thì con cũng sẽ làm, con thương nó như vậy, tựa như cha con thương…” Bà đột nhiên im lặng, nhận ra mình vừa lỡ lời.
Mắt Lương Hàn Vũ chợt lóe lên tia sâu xa, không nói gì.
“Lại đây nào! Ăn cơm, ăn cơm đi, bà lão như bà nói nhiều quá rồi.” Dì Lâm không hiểu chính mình bị sao mà lại đi nói đến chuyện đó, bà sao lại giống bà tám vậy chứ?
Lương Hàn Vũ không hỏi gì thêm, chỉ lẳng lặng ăn cơm, đến hết bữa cơm hai người cũng không nói chuyện với nhau nữa.
###
Vịnh Hân về đến nhà thì đã hơn chín giờ tối, cô mở cửa ra liền thấy A Vũ đang ngồi ở sô pha phòng khách xem TV. Cô lập tức cởi giày bata chạy vào phòng khách, ngồi cạnh anh trên sô pha, thuận tay để túi xuống bên người.
“A Vũ, cho anh này, hạt dẻ nóng đấy.” Cô lấy hai tay cầm bọc giấy dâng cho anh như đang hiến vật quý vậy.
Mắt anh thâm trầm chăm chú nhìn khuôn mặt tròn tròn đỏ hồng của cô, chắc hẳn vừa rồi cô đã chạy một đoạn đường. Anh nhận lấy bọc giấy còn nóng hổi thoang thoảng hương hạt dẻ bay ra.
Vinh Hân dựa vào anh, trên tay cầm bịch hạt dẻ. “Ăn ngon lắm, anh mau ăn đi.” Cô cười ngọt ngào, rồi sau đó thở dài. “Hôm nay em mệt quá, phải đi bộ qua rất nhiều đường phố. Anh đang xem gì vậy?”
“Phim ‘Mũi tên gãy’.” Anh trả lời.
“Em từng xem rồi.” Cô nhìn chằm chằm màn hình TV. “Phim này lâu lắm rồi. Bà đâu anh?”
“Đã ngủ rồi.”
Mấy ngày nay trong người dì Lâm không thoải mái lắm, cho nên anh luôn bắt bà nghỉ ngơi nhiều, đừng gắng sức quá.
Vịnh Hân vuốt cằm tỏ vẻ đã hiểu. Đầu cô dựa vào vai anh, hai chân đặt trên bàn trà. “Hôm nay em cùng Quân Huệ đi rất nhiều nơi, xem rất nhiều thông báo cho thuê nhà, thật mệt quá.” Cô đấm đùi.
“Cô ấy muốn dọn ra ngoài à?” Anh bốc một hạt dẻ.
“Dạ, còn hỏi em có muốn ở cùng cậu ấy không nữa.”
Lương Hàn Vũ ngừng tay. “Em muốn dọn ra ngoài?”
Cô lập tức nhìn anh, lắc đầu, “Em có bà và A Vũ, không muốn dọn ra ngoài đâu.” Điều này làm cô nhớ tới một chuyện, cô lập tức ngồi thẳng, nghiêm túc hỏi: “A Vũ, anh thì sao? Có muốn dọn ra ngoài không?”
Anh hơi nhướng mày. “Nếu em muốn…”
“Em không muốn anh dọn ra ngoài đâu.” Cô có chút kích động ngắt lời anh, “Anh từng nói chờ em trưởng thành sẽ dọn đi, là thật sao?”
Anh không trả lời, bởi vì vấn đề này làm anh khó có thể trả lời, dù sao đây cũng không phải nhà của anh, lúc trước ở đây là kế tạm thời, nếu bác trai trở về, như vậy anh…
“A Vũ, sao anh không nói gì?” Cô khẽ lay tay anh.
“Anh không thể ở nơi này mãi được.” Anh nói.
“Vì sao?” Cô nhíu mày.
Anh cười yếu ớt. “Em quên rồi sao? Anh đến đây để chăm sóc cho em thôi.”
Cô cắn môi, hơi bứt rứt. “Trong lòng em không vui.” Cô ôm lấy eo anh, vùi mặt vào ngực anh.
Anh khẽ vuốt bả vai mềm mại của cô. “Sao vậy?”
“Hôm nay em gặp dì Dương, bà đi cùng một người đàn ông, hai người còn cười cười nói nói.” Cô ngẩng đầu hỏi: “A Vũ, nếu bọn họ kết hôn thì phải làm sao? Anh sẽ có hai người cha, nhưng mà em chỉ thích chú Lương thôi.” Cô thở dài. “Nhất định là vì A Vũ không ở cạnh dì, nên dì cô đơn mới muốn lấy chồng.”
“Em cả nghĩ quá, nếu mẹ anh tái giá thì cũng không phải vì anh đâu.” Đây là khúc mắc do cha, cho dù mẹ có kiên nhẫn thế nào thì cũng không chờ đợi mãi được.
“Vậy sao?” Mày cô vẫn hơi hơi nhíu lại, nhưng tâm tình đã tốt hơn một chút. “A Vũ, vậy anh vẫn có thể chăm sóc em rồi, đừng dọn ra ngoài nha.” Cô mỉm cười.
“Em muốn anh chăm sóc em đến khi nào?” Anh hỏi, mắt hiện lên tia thâm trầm.
“Mãi mãi.” Dứt lời. Cô cảm thấy hơi không ổn, vì thế bổ sung: “Em cũng sẽ chăm sóc A Vũ.” Cô cười ngọt ngào, không thể để A Vũ phải lo lắng hết cho cô được, hai người phải chăm sóc nhau chứ, như vậy mới công bằng.
“Vịnh Hân, em có biết mình đang nói gì không?” Giọng anh thoạt nghe bình tĩnh nhưng lại có ám muội.
“Biết chứ! Chúng ta giống như bây giờ không phải rất tốt sao?” Cô dựa vào ngực anh, tay bốc hạt dẻ. “A Vũ, anh có thấy em mập ra không?”
Những lời Lương Hàn Vũ vốn đang muốn thốt ra lại bị lời của cô ngăn lại, hơi sững người một chút.
“Có không anh?” Cô ngẩng đầu hỏi.
Anh nhìn khuôn mặt tròn tròn, mắt tròn tròn của cô, không khác gì trước kia, chỉ có tóc là ngắn đi. “Em không mập.”
“Thật sao?” Cô cười rất vui vẻ, nhưng sau đó lại xụ mặt xuống. “Em biết anh đang an ủi em, anh xem, nút quần em đều cài không được rồi.” Cô xốc áo thun lên, lộ ra cái bụng phệ. “Trước kia ăn no không cần cởi nút quần, nhưng giờ thì phải cởi rồi.” Mặt cô lọ vẻ ưu sầu.
Anh thoáng nhìn qua bụng cô, trắng trắng mềm mềm, lấy tay chỉnh lại quần áo cho cô.
“Không thể tùy tiện vén áo lên.” Anh nhíu mày.
“Có sao đâu, chỉ là bụng thôi mà.” Cô nhún nhún vai. “A Vũ, anh càng lớn càng cổ hủ. Bây giờ người ta mặc đồ còn hở rốn, hôm nào em thử mua một bộ, chắc chắn rất mát mẻ, rất đáng yêu.” Cô lại bốc một hạt dẻ.
“Không được mặc loại quần áo như vậy.” Anh giận tái mặt.
“Vì sao?” Cô hoang mang nói.
“Rất lộ liễu.”
“Em chỉ mặc trong nhà thôi, sẽ không mặc khi đi ra ngoài đâu.” Cô còn chưa to gan như vậy.
“Không được.” Anh vẫn phản đối.
“Vì sao?” Cô lại hỏi, hai mắt khó hiểu nhìn anh, bắt gặp tia thâm trầm trong mắt anh. Tuy A Vũ khiến người ta có cảm giác không được cởi mở, lại không nói gì nhiều, nhưng lại khiến cô cảm thấy rất an tâm, chỉ cần ở cạnh anh thì tâm tình cô luôn thoải mái, vô lo vô nghĩ.
Lương Hàn Vũ nheo mắt, cảm giác cả người cô dán lên thân anh, vừa ôm chặt anh lại vừa loay hoay tìm vị trí tốt, anh suy nghĩ sâu xa chăm chú nhìn sườn mặt cô. “Vịnh Hân à.”
“Dạ.” Cô lên tiếng, chuyên chú xem TV.
“Dì Lâm đã nói rất nhiều lần rồi, không thể ôm ấp như vậy.”
“Bây giờ bà không ở đây mà. A Vũ anh mau xem, Tinh Thải phải đi rồi, Ước Hàn kia đã đánh bại hắn.”
“Vịnh Hân à.” Anh ngắt lời cô. “Em đã lớn rồi.”
Giọng anh mang vẻ nghiêm túc khiến cô ngẩng mặt. “Anh đang giận sao?” Cô ngồi thẳng người, vẻ mặt mờ mịt nhìn anh, không biết sao anh lại tức giận.
Anh khẽ thở dài một tiếng, quên đi, không thể vội được, anh lắc đầu. “Xem phim đi.”
Cô nghiêng đầu nghĩ ngợi một chút. “Dạ.” Người lại dựa vào anh, vừa rồi A Vũ nói cô đã lớn là ý gì? Lớn rồi thì không thể ôm anh sao? Những lời này dì Lâm đã nói rất nhiều lần, cô trước giờ vẫn không để bụng, vẫn hơi một tí là ôm anh, A Vũ trước giờ cũng chưa phản đối mà.
Nhưng mà giọng điệu của anh khi nãy hình như không muốn cô làm như vậy nữa. Cô nhíu mày, có chút bất an, vì sao lớn rồi thì không thể ôm anh? Cô vẫn là cô mà, đâu thay đổi gì. Cô lớn tiếng thở dài, lớn lên thật sự rất phiền phức.
###
Mấy ngày liên tiếp, Vịnh Hân đều đi tìm phòng trọ với Hồng Quân Huệ, tuy cha mẹ Quân Huệ tới giờ vẫn không đồng ý, nhưng cô ấy không quan tâm, vẫn cố tình làm vậy, cha mẹ Quân Huệ thậm chí còn gọi điện cho cô muốn cô khuyên Quân Huệ đừng làm việc theo cảm tính như vậy, kết quả khiến cô rơi vào thế khó xử, không biết cuối cùng nên giúp ai.
“Quân Huệ, thật ra cậu không nên cương quyết như vậy, bác trai bác gái…”
Quân Huệ giơ tay ngăn cô nói tiếp. “Mình biết cậu muốn nói gì, có phải mẹ mình muốn cậu làm thuyết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




