watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5349 Lượt

trai gật đầu, nhặt mắt kính rơi trên mặt đất, may mà tròng kính không bể.

“Lại thêm một kẻ xen vào việc của người khác.” Ba gã thanh niên đánh giá Lương Hàn Vũ, song bởi vì đối thủ cao lớn nên chúng không dám hành động thiếu suy nghĩ.

“Cảnh sát đến rồi.” Vịnh Hân chỉ về phía sau, thầm thở phào, cuối cùng cũng có người gọi cảnh sát rồi.

Ba gã thanh niên nhìn theo, quả thật thấy bóng cảnh sát lập tức bỏ chạy, trước khi đi còn không quên nói: “Lần sau bọn tao mà bắt được sẽ cho mày biết tay.”

“Tao sợ quá!” Hồng Quân Huệ cố ý làm ra vẻ sợ hãi thật, thật không chịu nổi cái loại người ấy.

Vịnh Hân cười ra tiếng. “Quân Huệ, cậu đừng như vậy.” Cô nói với ân nhân: “Anh có muốn đến bệnh viện không?”

“Không cần, không việc gì.” Anh ta lấy tay lau máu nơi khóe miệng. “Tôi đi đây. Tạm biệt.”

“Cảm ơn anh. Tạm biệt.” Vịnh Hân gật đầu chào anh.

“Thật cảm ơn!” Hồng Quân Huệ vẫy tay chào anh. “Bây giờ người tốt không còn nhiều, về nhà phải nhớ luyện chút võ thuật nha, sau này anh có thể trả thù tụi nó.”

Anh con trai cười. “Tôi sẽ nhớ kỹ.” Anh gật đầu chào mọi người rồi bước đi.

“Hy vọng anh ta không sao.” Vịnh Hân nói, sau đó nhìn sang A Vũ. “A Vũ, sao anh lại ở đây?”

“Em quên anh làm ở gần đây sao? Vừa rồi sao lại xảy ra chuyện này?” Anh nhăn mặt nhíu mày.

“Là vậy, các cô ấy vì cứu em nên mới gặp phải bọn kia.” Từ Bội Vĩ chủ động giải thích, hai mắt nhìn anh chằm chằm.

“Bây giờ đừng nói tới từ ‘cứu’ này nữa.” Hồng Quân Huệ vẫn nhấm nhẳng với cô ta. “Không phải nói có chuyện phải đi trước sao? Đâm chọc ở đây làm gì?”

Thấy Từ Bội Vĩ khó xử, Vịnh Hân xấu hổ nói: “Quân Huệ, đừng như vậy.”

“Vậy…Tôi đi trước.” Từ Bội Vĩ đành phải nói vậy. Biết anh đẹp trai đó ở gần đây là tốt rồi, cô tin chắc sẽ gặp lại anh. “Tạm biệt.”

“Tạm biệt, cậu cẩn thận một chút nha.” Vịnh Hân gật đầu.

Hồng Quân Huệ hừ một tiếng.

Vịnh Hân hỏi Lương Hàn Vũ: “Anh ăn cơm trưa chưa?” Thấy anh lắc đầu, cô vui vẻ nói: “Chúng ta cùng đi ăn đi.” Cô ôm lấy cánh tay anh.

Anh khẽ gật đầu, khuôn mặt tròn tròn của cô lộ ra vẻ tươi cười khoái trá khiến anh cũng vô thức cười nhẹ.

Hồng Quân Huệ nhìn hai người, lắc lắc đầu, mỗi khi anh A Vũ xuất hiện thì mọi người liền lập tức biến mất khỏi tầm mắt của Vịnh Hân, thật không hiểu sao lại thế.

Nhưng như vậy cũng không sao, cô mỉm cười, loại chuyện nhỏ này cô không để bụng đâu.
Chương 4

“Anh A Vũ, anh phải trông chừng Vịnh Hân một chút, đừng để cậu ấy ăn nhiều như vậy, anh có biết cậu ấy mập đến nỗi chạy không nổi không, nên vừa rồi mới bị ba gã kia bắt lại đấy.” Hồng Quân Huệ lắc đầu.

Vịnh Hân nhìn Lương Hàn Vũ ngồi cạnh, lắc lắc đầu. “Do em xui xẻo nên bị tóm thôi.” Cô thanh minh.

“Vậy sao mình không ‘xui xẻo bị tóm’ vậy?” Hồng Quân Huệ hỏi.

“Đó là vì…” Cô không biết nói gì, vội nhìn A Vũ, cầu cứu anh.

“Về sau đừng để đụng phải loại người đó.” Lương Hàn Vũ nói, cứ nghĩ đến lúc nãy suýt chút nữa cô xảy ra chuyện là anh lại cảm thấy khó chịu.

Vịnh Hân xụ mặt. “Anh đang tức giận à?” Sắc mặt anh thật khó coi.

“Là do em lanh chanh cứu một ả hồ ly tinh vong ân phụ nghĩa, không phải lỗi của Vịnh Hân đâu.” Hồng Quân Huệ nói. “Về sau sẽ không như vậy nữa.” Cô nhìn anh gật đầu như hối lỗi.

“Anh không có ý trách em.” Lương Hàn Vũ nhẹ nhàng lắc đầu.

“Em biết.” Hồng Quân Huệ cười nói. “Nhưng mà, nếu lần sau mà như thế, cho dù ả hồ ly tinh kia có bị bán đi thì em cũng mặc kệ.”

“Quân Huệ, cậu đừng gọi người ta là ả hồ ly tinh nữa.” Vịnh Hân lắc đầu, xưng hô như vậy thật chối tai.

“Mình không chửi cô ta khó nghe hơn đã phước cho cô ta lắm rồi.” Hồng Quân Huệ khinh thường nói.

Vịnh Hân chỉ biết lắc đầu, cô cũng hết cách. “A Vũ, anh hay đến đây ăn cơm à?” Cô quan sát bài trí của nhà hàng, rất cao cấp, cảm giác như trở về thời xưa vậy.

“Anh đến đây hai lần rồi.”

Vịnh Hân cúi đầu ăn, đồ ăn ở đây rất ngon, nhưng mắc quá, cô nghĩ A Vu chắc không thường xuyên đến đây, nhất định là vì muốn cô được ăn ngon nên mới chọn nơi này.

Cô mỉm cười, A Vũ thật tốt với cô, cô dựa vào anh. “A Vũ, sao chỉ có mình anh, các đồng nghiệp khác đâu hết rồi?”

“Anh có việc bận nên đi sau.” Anh cúi đầu thấy cả người cô dựa vào mình thì nói: “Ngồi thẳng lên.”

Hồng Quân Huệ cũng nói: “Vịnh Hân, cậu thật là, đây là nơi công cộng mà.”

“Được rồi.” Cô đành ngồi thẳng dậy, nhưng miệng hơi mếu, dạo này A Vũ rốt cuộc bị sao vậy, trở nên nghiêm túc như thế.

Hồng Quân Huệ đang muốn kêu cô đừng mếu nữa thì lại nhìn thấy một đôi trai gái đi về phía họ, cô gái người cao gầy xinh đẹp mặc áo choàng lông màu rượu đỏ, váy dài màu đen; chàng trai thân hình thon dài rắn chắc, mặc Tây trang màu xám đậm, dáng vẻ bất cần.

“Xin hỏi cậu là… Lương Hàn Vũ phải không?” Cô gái đến bàn hỏi họ, ngữ khí không chắc chắn lắm.

Lương Hàn Vũ ngẩng đầu, hơi bực, anh không có ấn tượng với người trước mắt. “Phải, là tôi.”

Cô gái nở nụ cười. “Mình biết mà, cậu không thay đổi gì cả. Mình là Hoàng Thục Tư, bạn học trung học của cậu, cậu quên rồi à?”

Vịnh Hân nhìn cô gái, chợt nhớ ra, cô ấy là bạn học trung học của A Vũ, trước kia hay mua đồ ăn cho cô, còn đến nhà cô chơi vài lần nữa.

“Chị là chị Hoàng.” Vịnh Hân vui mừng nói. “Không phải chị ra nước ngoài sao?” Cô nhớ rõ chị Hoàng tốt nghiệp trung học xong liền sang Mỹ du học.

“Mới về mấy hôm trước. Em chắc là Vịnh Hân phải không?” Hoàng Thục Tư cười nói. “Em vẫn đáng yêu như ngày xưa, còn đây là…” Cô chuyển hướng nhìn người còn lại.

“Cậu ấy là Quân Huệ, trước kia chị cũng có gặp vài lần rồi.” Vịnh Hân đáp ngay.

Cô nhớ rồi, đây là cô bé trước kia không có cảm tình với cô.

Hồng Quân Huệ cũng nhận ra cô gái, cô nhếch môi, thầm tức giận nghĩ: hôm nay thật xui xẻo, gặp đến hai ả hồ ly tinh. Từ hồi tiểu học cô đã biết Hoàng Thục Tư để ý anh A Vũ rồi, chỉ có Vịnh Hân là ngốc nghếch thôi, còn nghĩ cô ta là người tốt nên mới cho cô ấy đồ ăn.

“Đúng rồi, mình quên giới thiệu, đây là bạn mình, Paul.” Hoàng Thục Tư chỉ vào người đi cùng.

Anh ta cười nhe răng. “Chào các bạn.”

Vịnh Hân đáp: “Chào anh.”

Lương Hàn Vũ thì khẽ gật đầu chào, Hồng Quân Huệ lờ anh ta đi, tiếng Hoa lơ lớ như vậy khiến cô thấy thật chói tai.

“Chị Hoàng, các chị ăn cơm chưa? Có muốn ngồi cùng bọn em không?” Vịnh Hân mời.

“Không được rồi, chị có hẹn với cha rồi, hôm khác gặp lại nha.” Hoàng Thục Tư gật đầu chào mọi người rồi ra khỏi nhà hàng với Paul.

“Không ngờ cậu ấy chẳng thay đổi gì.” Hoàng Thục Tư nhìn nắng gắt mùa hè, hơi đăm chiêu nói.

“Ai?” Paul tò mò hỏi.

“Không có gì.” Cô lấy mắt kính trong túi ra đeo lên. “Đi thôi.” Cô khoác tay anh.

Paul tươi cười, làm tư thế mời, lúc này hai người mới cười đi tiếp.

“Làm ra vẻ.” Hồng Quân Huệ nhìn qua cửa sổ thấy hành động của Paul, nhịn không được đảo mắt, anh ta nghĩ mình đang đóng phim sao? Thật là!

“Chị Hoàng vẫn xinh đẹp như xưa, A Vũ, anh thấy đúng không?” Vịnh Hân cố ý dựa vào người anh, hai tay ôm lấy cánh tay anh, xem anh có phản ứng gì.

“Ừ.” Lương Hàn Vũ đáp, liếc nhìn cô. “Em làm gì đó?” Không biết cô muốn làm gì.

Cô nghiêng mặt về phía anh. “A Vũ, gần đây anh thật lạ.”

“Sao mà lạ?” Anh nhìn chằm chằm mắt cô.

“Thì lạ thôi, giống như có rất nhiều tâm sự, lại xa cách nữa.” Cô chớp mắt. “Nếu anh có chuyện gì có thể nói với em.”

“Không có gì. Em ngồi thẳng lên đi, đây là nơi công cộng.” Anh khẽ dịch người ra.

Vịnh Hân cắn môi, trong lòng rối bời, cô buông tay anh ra, cúi đầu nhìn chằm chằm món Ý trên bàn, đột nhiên không muốn ăn nữa.

Hồng Quân Huệ thấy không khí hơi kỳ dị, lúc cô vùi đầu ăn hải sản thì hai người này có chuyện gì vậy?

Lương Hàn Vũ thấy Vịnh Hân cúi đầu, không động dĩa nữa thì hỏi: “Sao lại không ăn?”

“Không ăn nữa.” Giọng cô rầu rĩ.

Anh thầm thở dài, nhìn cô như vậy anh không chịu nổi, xem ra đến lúc bọn anh phải đối mặt với vấn đề rồi.

Về phần kết cục, tạm thời anh không muốn nghĩ tới, dù có thế nào thì chỉ cần cô muốn, anh đều chăm sóc cô cả đời, giống như một người cha vậy.

###

Vịnh Hân nằm trên giường, hai tay ôm gấu bông, trong lòng lo lắng. Cô không biết A Vũ gặp chuyện gì mà khiến anh trở nên kỳ lạ như vậy. Cô trở mình, lớn tiếng vỗ về gấu bông trước mặt. Quân Huệ nói không có chuyện gì đâu, chỉ là A Vũ không thích cô ôm anh chỗ đông người thôi, cô đừng cả nghĩ quá. Nhưng… cô biết sự việc không đơn giản như vậy.

Từ nhỏ cô đã hiểu tính A Vũ, khi cô thấy anh tức giận, chỉ cần cô ở trong lòng anh làm nũng thì sẽ không sao nữa, không giống như bây giờ, cô không biết anh bị sao, dường như xa cách cô, cô không biết chuyện gì xảy ra, nhưng có một điều cô chắc chắn, đó là cô không muốn bọn họ cứ tiếp tục như vậy, nếu vì anh đang giận cô thì cô phải biết nguyên nhân.

Anh cứ xa cách cô như vậy khiến cô không chịu nổi, sống mũi cay cay, cô dụi nhẹ mắt, khịt khịt mũi, nhớ đến mỗi khi cô khóc thì A Vũ sẽ an ủi

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT