|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
Khuynh Thành đi lên thần giới, huống chi nó cũng không thích làm quan cho lắm.
Tạm biệt Kim Xán, Kim Diệm Ưng cùng với tiểu Kim Bằng, Kim Bằng theo Hồng Loan, Ân Ly trở về tiên giới. Sau vài ngày vết thương của nó đã khỏi hẳn, dưới sự giúp đỡ của Hồng Loan công lực của nó hiện tại cũng tăng tiến rất nhiều.
Diệp Khuynh Thành lúc này cũng đã sắp tới ngày xuất quan. Trọng Lâu và Tịch Vân đã chuẩn bị một bàn ăn rất thịnh soạn chờ Khuynh Thành xuất quan. Kim Bằng cùng với Hồng Loan vừa phấn chấn vừa căng thẳng. Phấn chấn là vì chúng sắp được gặp lại Khuynh Thành, không biết công lực của cô ấy đã đạt mức nào rồi? Căng thẳng là vì chúng chưa biết Ân Ly đối với Khuynh Thành sẽ như thế nào? Cô ta định ngăn cản Khuynh Thành lên thần giới thật sao? Nhưng là với tính cách của Khuynh Thành thì chưa chắc cô ta có thể cản nổi nhưng nếu Ân Ly cứ cố chấp ngăn cản thì sợ rằng…
“Chúc mừng Khuynh Thành đã xuất quan!” Kim Bằng gạt Trọng Lâu với Tịch Vân sang bên cạnh lách lên trước nói: “Cấp độ gì rồi? Đạt đến cấp độ nào rồi?”
“Đủ để đi xuyên không gian lên thần giới rồi!” Khuynh Thành cười bí hiểm nói, một năm qua công lực cô tăng tiến rất nhanh, bây giờ đã đạt cảnh giới Kiếm tôn sơ cấp nhưng là cô mới chỉ luyện hóa chưa tới một phần mười nguồn sức mạnh thần bí kia.
Ánh mắt Khuynh Thành dừng lại trên người Ân Ly hỏi: “Sao cô lại ở đây?”
“Vương gia sai tôi đến đây!”
“Lam Tố?” Khuynh Thành nhíu mày hỏi: “Anh ấy bảo cô đến đây làm gì?”
“Ngăn không cho cô lên thần giới!” Ân Ly trả lời rất ngắn gọn.
Khuynh Thành từ lúc nhìn thấy Ân Ly đã sớm đoán ra được phần nào nhưng mà ngăn cho cô không lên thần giới là chuyện không thể! Anh càng ngăn cản cô nghĩa là tình thế của anh trên đó càng nguy hiểm nên cô càng phải lên được thần giới!
“Lam Tố anh được lắm! Chờ em lên tới thần giới rồi xem em sẽ xử lý anh như thế nào?”
Lam Tố đánh giá thấp cô quá rồi, đã nói sẽ cùng nhau tiếu ngạo giang hồ lãng quên thiên hạ mà. Khuynh Thành vẫn còn nhớ như in những gì cô đã từng nói với Lam Tố: dù em không thể lưu danh thiên cổ thì cũng phải để lại mùi khó ngửi mấy chục năm. Nay mùi thối không lưu lại được thì đành phải chọn cách lưu danh thiên cổ thôi. Cách nhanh nhất chính là giết sạch đám người đang uy hiếp Lam Tố của cô để trở thành truyền thuyết trên thần giới!
“Khi Lam Tố một lần nữa trao lại Tử thanh bảo kiếm cho tôi thì có một chuyện chắc chắn không thể thay đổi được đó là cô sẽ không bao giờ ngăn cản được tôi! Không riêng gì cô mà bất kỳ ai trên thế giới này cũng không thể ngăn cản nổi tôi; không ai và không chuyện gì có thể chia cách tôi và Lam Tố, trừ khi…”
“Trừ khi thế nào?”
“Trừ khi anh ấy không còn yêu tôi nữa!” Khuynh Thành đầy tự tin nhìn Ân Ly, cặp lông mày hơi nhích nhích.
Cô tin ở tình cảm của cô và Lam Tố, tuy hai người chưa hiểu rõ về nhau lắm nhưng cô biết chắc Lam Tố chính là người xứng đáng để cô đợi chờ và yêu anh suốt cuộc đời này. Cho nên, cô không thể để bỏ mặc Lam Tố một mình ứng phó với kẻ địch được.
“Khuynh Thành, cô đánh giá mình quá cao thì phải? Người mà trước giờ vương gia yêu thương không phải cô mà chính là Lạc Nhi cô nương!”
Khuynh Thành liếc nhìn Ân Ly rồi mỉm cười quái dị, lạnh lùng nói: “Lạc Nhi đã chết từ lâu rồi! Chết từ khi tôi còn chưa chào đời cơ, người mà Lam Tố yêu trước giờ chính là Diệp Khuynh Thành tôi, tuyệt đối không thể sai!”
Ân Ly kinh ngạc nhìn Khuynh Thành, sao cô gái này có thể tự tin đến mức ấy chứ?
“Nguyện có một tri âm cùng gắn bó đến khi đầu bạc, thứ tình cảm như thế cô không thể hiểu được đâu!” Khuynh Thành thoáng nhìn qua Ân Ly rồi thong thả bước ra ngoài.
Tuy cô thản nhiên như thế nhưng Ân Ly lại cảm nhận được một sức mạnh vô hình khiến cho người ta phải run rẩy sợ hãi toát ra từ Khuynh Thành, Ân Ly tránh né ánh mắt của Khuynh Thành sợ cô sẽ nhìn ra bí mật trong sâu thẳm tâm hồn cô. Nguyện có một tri âm cùng gắn bó đến khi đầu bạc, Ân Ly sao lại không hiểu được chứ? Vương gia cao vời vợi khiến cô có cảm giác mình không bao giờ xứng để nói yêu thích người, cô chỉ mong muốn có thể đứng từ phía xa nhìn vương gia là được rồi, cô không thể để bất kỳ ai biết được tình cảm cô dành cho vương gia được!
Vương gia của cô trong lòng chỉ có một mình Lạc Nhi cô nương, ngài ấy không bao giờ cho phép ai làm ô uế Lạc Nhi cũng giống như không cho phép bất cứ người đàn ông nào nhìn Lạc Nhi. Liệu khi vương gia biết tình cảm của cô người sẽ như thế nào?
“Ân Ly đang nghĩ gì thế? Tôi đã nói cô rồi, cô không thể ngăn cản được Khuynh Thành đâu mà cô không nghe, bây giờ thì cô đã tin chưa?” Hồng Loan khoái trá nhưng cũng có chút cảm thông nói với Ân Ly.
Ân Ly hừ lạnh một tiếng rồi quay về phòng mình. Đây là sứ mệnh vương gia giao cho cô, dù thế nào thì cô cũng phải hoàn thành!
Chương 12
Hoa Mãn Nguyệt cùng với Lưu Hương Nguyệt Nhi cũng nhẩm tính được ngày Diệp Khuynh Thành xuất quan, hai người âu yếm say sưa trở về điện Kim Hoa, cả hai nói cười rộn ràng vừa bước vào cửa thì va ngay vào Ân Ly đang đi ra.
“Ai thế? Mắt để đi đâu vậy hả?” Ân Ly đang rất buồn bực lại bị Hoa Mãn Nguyệt cùng Lưu Hương Nguyệt Nhi xô phải, lửa giận đang không biết trút đi đâu liền bộc phát lên hai người.
“Chà! Hôm nay cậu đây đang vui nên không chấp cô em làm gì. Cô em thấy cậu đẹp trai nên muốn gây chú ý chứ gì? Thật đáng tiếc, cậu đây đã có người rồi!” Hoa Mãn Nguyệt nói rồi ôm Lưu Hương Nguyệt Nhi hôn lên môi cô.
Ân Ly đang bực mình thấy thế càng bực mình hơn, “Đồ điên! Vô liêm sỉ!”, Ân Ly tức giận mắng chửi rồi chạy ra ngoài, không thèm để ý đến Hoa Mãn Nguyệt cùng với Lưu Hương Nguyệt Nhi bất ổn ra ngoài.
Lưu Hương Nguyệt Nhi lườm theo Ân Ly rồi trách yêu Hoa Mãn Nguyệt: “Từ nay anh đừng nên tự mãn như thế nữa đi!”
“Tự mãn? Anh đâu có tự mãn? Anh chỉ nói sự thật thôi mà, chẳng lẽ em cho rằng anh không đẹp trai sao? Nếu anh không đẹp trai thì em có say mê anh điên cuồng như vậy không?”
Lưu Hương Nguyệt Nhi giẫm vào chân anh ta một cái hỏi lại, “Ai say mê anh chứ?”
Hoa Mãn Nguyệt bị đau liền kêu lên, “Anh say mê em, anh say mê em được chưa?”
“Nói thế còn nghe được!”
Cả hai cười bỡn cợt náo loạn cả lên rồi mới bước vào bên trong. Từ rất xa Trọng Lâu, Tịch Vân cùng với Diệp Khuynh Thành đã nghe thấy tiếng họ, mọi người nhanh chóng ra ngoài đón.
“Hai vợ chồng nhà này thật trẻ con, chẳng có lúc nào nghiêm chỉnh cả!”
Khuynh Thành nói đùa nhưng trong thâm tâm cô luôn cảm thấy ngưỡng mộ hai người. Mấy ngày nay nhìn Trọng Lâu cùng Tịch Vân đầm ấm bên nhau, ra vào có đôi Khuynh Thành cảm thấy có chút tủi thân, không biết đến bao giờ cô với Lam Tố mới có thể yên ấm bên nhau như vậy? Có phải chỉ cần gỡ được phong ấn thì cô có thể lập tức lên thần giới gặp Lam Tố của cô?
“Hừ! Rõ ràng là cô ghen tị!”
“Được được, là tôi ghen tị, ưng ý chưa? Còn anh, mau đưa tôi đi giải trừ phong ấn, khi nào tôi tìm thấy Lam Tố của tôi thì tôi không cần phải ghen tị với hai người nữa!”
“Được! Cô em Khuynh Thành, sao cô chẳng thẹn thùng giữ ý gì cả thế?”
“Tôi rất nhớ anh ấy, từng giờ từng khắc tôi đều muốn gặp anh ấy thì sao chứ? Lúc nào cần giữ ý thì tôi sẽ giữ! Chẳng lẽ anh không thấy lúc này mà giữ ý thì quá ư gượng gạo sao?”
Hoa Mãn Nguyệt thật sự bó tay với kiểu nói chuyện của Khuynh Thành.
Tịch Vân bên cạnh nói đùa: “Thôi nào, Hoa huynh nên thông cảm cho cô ấy, Khuynh Thành luôn khát khao có thể lên thần giới cứu Lam Tố của cô ấy, huynh chuẩn bị đưa cô ấy đi phá trận đi!”
“Được! Tôi nể mặt Tịch Vân muội muội mà gượng nhận lời vậy. Biết sao được khi tôi không có sức đề kháng với những người đẹp chứ?” Hoa Mãn Nguyệt vừa dứt lời thì cảm thấy có hai ánh mắt giết người đang phóng về phía mình, một là Lưu Hương Nguyệt Nhi, một chính là Khuynh Thành! Hoa Mãn Nguyệt lúc này mới nhận ra mình đã nói hớ làm mếch lòng cả Lưu Hương Nguyệt Nhi lẫn Khuynh Thành!
Hoa Mãn Nguyệt nhìn trái nhìn phải một lượt, run lập cập nói: “Tôi…à, thời tiết hôm nay… nóng thật! Tôi…tôi phải ra ngoài một lát…” nói rồi tàn ảnh nháng lên mất dạng.
“Hoa Mãn Nguyệt!”
“Hoa Mãn Nguyệt, định chuồn à? Không dễ đâu!”
Hai giọng nói sắc bén vang lên rồi hai tàn ảnh cũng nhánh lên đuổi theo Hoa Mãn Nguyệt.
Kim Bằng cùng Hồng Loan khoái trá ra mặt, cả hai nhìn nhau rồi lạch bạch bước ra theo.
Mãi tới giờ ăn tối mọi người mới thấy Hoa Mãn Nguyệt với một vết tím đỏ trên mặt tiu nghỉu bước vào.
“Lưu Hương Nguyệt Nhi…”
Không ai nhìn tới anh.
“Khuynh Thành!”
Vẫn không ai quay lại.
“Này, các cô làm sao vậy? Tịch Vân, hai cô ấy phớt lờ tôi cũng được nhưng sao cả cô cũng tỉnh bơ như thế?”
Trọng Lâu sầm mặt vẻ nghiêm trọng đằng hắng mấy tiếng lườm Hoa Mãn Nguyệt. Hoa Mãn Nguyệt chột dạ, không thể không thừa nhận rằng câu nói của mình đúng là chẳng ra sao cả mà! Giờ thì cả Trọng Lâu cũng phật ý rồi, Hoa Mãn Nguyệt đành phải quay sang nhìn Ân Ly.
Ân Ly nắm tay động đậy lườm Hoa Mãn Nguyệt như muốn cảnh cáo: Nếu anh còn dám nhìn tôi như thế nữa thì tôi sẽ bổ sung cho anh hai cái tát luôn.
Ánh mắt ái ngại của Hoa Mãn Nguyệt dịch chuyển sang Hồng Loan cùng Kim Bằng – một thằng bé
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




