|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
những người còn lại không cảm nhận được những mối đe dọa đang hình thành. Thế lực ngũ phương đang họp kín để bàn bạc kế hoạch vây đánh điện Kim Hoa. Đông đế ngồi trên ghế gỗ mun vẻ nghiêm túc.
“Không ngờ con bé Diệp Khuynh Thành đáng ghét kia lại dám đùa bỡn chúng ta như vậy.”
Nam đế hừ lạnh nói: “Chớ quên bên cạnh nó còn có Hoa Mãn Nguyệt!”
“Gã Hoa Mãn Nguyệt đó khiến ông khiếp sợ đến thế sao?” Mã tôn Hắc Diệm hận không để đâu cho hết, chuyến đi vừa rồi không những không lấy được báu vật mà còn uổng mạng thuộc hạ vô ích. Lúc đầu ông ta còn cho rằng là Đông đế ra tay nhưng bây giờ…hừ, chẳng qua chỉ là một chiêu vu oan giá hoại để ngũ phương tàn sát lẫn nhau mà thôi. Cũng may mà lúc đó ông ta nhịn chứ không thì…
“Long Dương, ta hỏi ngươi có phải là Nhật Long Thanh bị chết vô cớ đúng không?”
Đã đến lúc này thì Long Dương thấy cũng không cần phải giấu diếm gì nữa nên gật đầu, có điều chẳng ai trong bọn chúng để ý tới sắc mặt Đông đế đang biến đổi không ngừng.
“Chắc chắn là do nó làm, Diệp Khuynh Thành!”
Đông đế thở phào nhẹ nhõm nói: “Đúng vậy, chắc chắn là nó muốn chúng ta tự tàn sát lẫn nhau để một mình ôm trọn báu vật.”
Long Dương tay nắm chặt thành quyền, ánh mắt lóe tinh quang nói: “Tôi có một cách rất hay, chỉ cần làm theo cách của tôi thì chúng ta chẳng sợ Diệp Khuynh Thành không ngoan ngoãn giao nộp báu vật.”
“Là cách gì?” mọi ánh mắt đều đổ dồn vào anh ta.
“Nếu trực diện đối đầu thì cả năm chúng ta chưa chắc đánh lại bọn họ nhưng là…”
“Long Dương, đừng vòng vo nữa, mau nói cách của ngươi đi!”
Long Dương nhếch mép nói: “Diệp Khuynh Thành dù lợi hại đến đâu cũng chỉ là kẻ phàm trần tu tiên, chúng ta sẽ điều tra lai lịch nó rồi bắt giam cả nhà nó lại, ta xem xem nó còn dám cứng đầu cứng cổ nữa không? Nếu nó giao nộp thì chúng ta sẽ…” Long Dương cười gian nói.
Đông đế trước giờ vẫn cho rằng mình là người rất bỉ ổi, hôm nay ông ta không ngờ điện hạ Long tộc thậm chí còn bỉ ổi, độc ác hơn cả ông ta. Đông đế cười lớn nói: “Long tộc quả nhiên không tầm thường, dù Diệp Khuynh Thành có giao báu vật ra hay không thì cũng phải chết cả họ. Độc thật!”
Tây đế cùng Nam đế cũng lóe lên những tia dị dạng, xem ra lần này bọn họ có thể có được báu vật như ý rồi.
Ma tôn Hắc Diệm sắc mặt vô cảm, ông tuy tàn ác nhưng không phải loại người bỉ ổi như vậy, ông ta rất ghét bọn tiểu nhân kiểu này.
Hắc Diệm cười khẩy nói: “Đường đường là ba vị tiên đế cai trị tiên giới, cai trị Long tộc mà lại dùng thủ đoạn hạ lưu như vậy, các ngươi không sợ thiên hạ biết sẽ mất mặt hay sao?”
Đông đế, Tây đế, Nam đế cùng Long Dương mặt biến sắc phẫn nộ nhìn Hắc Diệm: “Ông nói thế là có ý gì? Chính ông là người bảo bọn tôi vây đánh điện Kim Hoa, nay ông nói vậy là sao?”
“Vây đánh điện Kim Hoa là vì chúng ta muốn lấy lại những thứ thuộc về chúng ta đồng thời trả đũa lại Diệp Khuynh Thành, các ngươi bắt nạt người trần gian yếu ớt trục lợi thì có gì hay ho chứ? những việc bỉ ổi như vậy Ma tôn ta không làm. Diệp Khuynh Thành tuy khốn kiếp nhưng ta không phải là kẻ tiểu nhân như các người, cũng không khốn kiếp như con bé ấy!”
Long Dương nghe vậy không khỏi cười lớn, vẻ mặt như muốn nói, “Ma tôn, ngươi không cần giả vờ thanh cao!”
“Hắc Diệm, ngươi muốn chết thì ta cũng không ngăn cản nhưng tốt nhất ngươi cũng đừng nghĩ tới việc cản trở bọn ta. Đối phó với bọn tiểu nhân thì phải dùng thủ đoạn tiểu nhân. Đợi khi bọn ta lấy được báu vật từ Diệp Khuynh Thành thì có thể bọn ta sẽ suy nghĩ lại mà cho ngươi một món!”
“Đã không đồng đạo tất nhiên không hợp tác, ta sẽ không cản trở các người, ta sẽ dùng bản lĩnh của ta để đòi lại những thứ thuộc về ma giới!”
Đầm Thiên Trì vốn là vật của tiên giới chẳng hề liên quan tới ma giới nhưng sống trong thế giới cá lớn nuốt cá bé này, dựa vào bản lĩnh của mình để giành lấy một vật gì đó thì cũng là chuyện bình thường. Ma giới không thể bị diệt vong cho nên Ma tôn chỉ có thẻ dùng sức mình để giành lấy một báu vật để duy trì sự cân bằng với tiên giới và yêu giới! Kể cũng lạ, lần hành động này bọn họ lại không hề thấy người của yêu giới, có ẩn khúc gì chăng? Hắc Diệm nghĩ vậy liền phi thân về phía yêu giới.
————Phàm trần————
Diệp Chấn Thiên cùng Hồng Y sớm hôm gần nhau đã dần nảy sinh tình cảm và nên duyên vợ chồng. Diệp Chấn Thiên lúc này đang bế một bé giá, vui vẻ nói: “Nếu Khuynh Thành biết chắc chắn nó sẽ rất vui!”
“Vâng! Cũng không biết giờ Khuynh Thành thế nào rồi, ngày đó nó lẳng lặng ra đi mà không nói tiếng nào.” Hồng Y thở dài nói, tính tình của Khuynh Thành sao cô không hiểu chứ, Khuynh Thành đã quyết ý là chuyện gì thì có ai có thể ngăn cản được đâu?
“Mẹ ơi, chị Khuynh Thành có đúng là lợi hại như mẹ nói không?” bé gái trên tay Diệp Chấn Thiên ngây thơ hỏi.
“Đương nhiên rồi!”
“Vậy sau này con lớn lên rồi sẽ lợi hại như chị Khuynh Thành để bảo vệ cha mẹ!” đôi mắt to đen láy cảu cô bé chớp chớp nói.
Diệp Chấn Thiên đang chơi với con bỗng nhiên biến sắc, ông quay qua nói với Hồng Y: “Nàng bế con vào trong đi!”
“Chấn Thiên, chốn phàm trần mấy trăm năm qua không có chuyện gì, tại sao…” Hồng Y biến sắc.
“Mau bế con vào đi!”
Hồng Y nhìn vẻ căng thẳng của Diệp Chấn Thiên mà không khỏi giật mình vội bế con vào nhà.
“Mẹ ơi, cha mẹ sao thế?”
“Con đừng hỏi gì lúc này!”
Bé gái nghe Hồng Y nói vậy cũng ngoan ngoan lặng thinh, nó cũng nhận ra vẻ sợ hãi trên mặt Hồng Y và biết rằng nhất định đã xảy ra chuyện không hay rồi.
Hồng Y vừa bế đứa bé rời đi thig bốn người với vẻ ngoài khôi ngô xuất hiện trong tầm mắt Diệp Chấn Thiên.
Diệp Chấn Thiên cùng Diệp Bái, Diệp Thành đứng cạnh nhau, mấy trăm năm qua chưa từng có ai đến hoàng cung này làm loạn cả, những gã này thực lực lại không hề tầm thường chút nào, chỉ e người tới không có ý tốt.
Long Dương nhìn Diệp Chấn Thiên có chút dữ dằn rồi mỉm cười nói: “Ngươi là Diệp Chấn Thiên?”
Diệp Chấn Thiên kinh ngạc nhìn người trước mặt, khí lưu của anh ta mạnh như vậy chắc chắn không phải người phàm trần tu tiên rồi!
“Phải! Tôi chính là Diệp Chấn Thiên!” ông bình tĩnh nói.
“Các vị đừng hiểu lầm, chuyện là Khuynh Thành ở trên tiên giới nói rất nhớ các vị nên bảo chúng ta xuống đây đón các vị lên tiên giới gặp mặt.” Long Dương thân thiện nói.
Diệp Chấn Thiên sắc mặt khẽ biến, có thể tâm lý người ngoài ông không hiểu được nhưng chẳng lẽ ông không hiểu rõ con gái mình sao? Những người tu tiên như ông sao có thể chịu được nỗi đau đi xuyên không gian chứ? Khuynh Thành sẽ không đời nào để ông và người nhà họ Diệp làm những chuyện nguy hiểm như vậy được.
“Nếu Khuynh Thành nhà chúng tôi có ý đó sao nó không trở lại trần gian một chuyến chẳng phải là sẽ thuận tiện hơn hay sao?”
Long Dương thấy trò bịp của mình bị vạch trần liền lúng túng không biết nói sao.
“Sao phải phí lời chứ? Cứ bắt hết bọn chúng đi!” Nam đế nhịn không được lên tiếng nói.
Diệp Chấn Thiên tái mặt, xem ra ông đoán không sai, Khuynh Thành ở trên tiên giới nhất định đã gặp phải chuyện gì rồi. Diệp Bái cùng Diệp Thành đứng cạnh cũng không khỏi lo lắng.
“Nhị bá, chúng ta phải liều với chúng, tuyệt đối không thể để chúng bắt chúng ta uy hiếp Khuynh Thành được.”
“Đúng thế nhị thúc, tuyệt đối không thể được!”
Hồng Y nấp trong nhà đều nghe rõ tất cả mọi chuyện, đôi mắt cô rớm lệ ôm chặt đứa con gái nhỏ nói: “Vân nhi, con có sợ chết không?”
Diệp Vân đưa bàn tay nhỏ lau nước mắt cho Hồng Y kiên định nói: “Mẹ, con không sợ!” nói rồi nó cầm tay Hồng Y từng bước nhỏ dẫn bà ra ngoài.
“Mẹ đừng sợ, Diệp Vân sẽ bảo vệ mẹ và chị Khuynh Thành. Nếu bọn họ dám hà hiếp chúng ta thì chị Khuynh Thành nhất định sẽ không tha cho bọn họ.”
Bọn Đông đế rất hận Khuynh Thành, chúng không ngờ một đứa bé năm tuổi cũng không hề sợ sệt mà còn nói rất rõ ràng rằng Diệp Khuynh Thành sẽ không tha cho bọn họ.
Mắt Đông đế trừng lớn nhìn Diệp Vân bằng đôi mắt kẻ cả như nhìn kẻ ăn mày bên đường.
“Khá lắm! E rằng con bé này lớn lên cũng sẽ trở thành một Diệp Khuynh Thành thứ hai!”
“Nhà ngươi không xứng nhắc đến chị gái ta!” Diệp Vân sắc bén gườm gườm ông ta, trong suy nghĩ của nó không ai có thể xúc phạm tới Khuynh Thành được.
“Đưa tất cả bọn chúng đi! Không biết Diệp Khuynh Thành nhìn thấy con em gái yêu quí này sẽ có thái độ thế nào nhỉ?”
Diệp Vân tuy mới chỉ năm tuổi nhưng lai có khả năng trời phú, mới năm tuổi đã là Kiếm sĩ sơ cấp nhưng người nhà họ Diệp có giỏi đến mấy thì cũng không thể nào là đối thủ của ba vị tiên đế cùng điện hạ Long tộc được.
“Chấn Thiên, phải liều với bọn chúng!” Hồng Y lên tiếng nói.
Trong chớp mắt bốn người nhà họ Diệp đều đã nắm chắc thần khí trong tay sẵn sàng nghênh chiến.
Bọn Đông đế nhìn chằm chằm thần khí trên tay Diệp Chấn Thiên, Hồng Hồng Y, Diệp Bái cùng Diệp Thành, sao lại có nhiều thần khí đến thế?
Bọn chúng linh thức truyền âm cho nhau: “Xem ra đúng là con bé Diệp Khuynh Thành đã lấy được rất nhiều thần khí rồi!”
“Đúng, nhất định
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




