watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:45 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 11179 Lượt

từ nó tỏa ra mạnh mẽ, nó đắc ý vỗ đôi cánh vàng, đôi mắt sáng quắc nhìn Diệp Khuynh Thành.

Lam Tố thở phào nhẹ nhõm, nó đã độ kiếp thành công rồi. Anh nhìn những vết thương lớn nhỏ trên người Khuynh Thành mà không khỏi đau xót.

“Con người tu chân! Tôi xin cảm ơn cô đã giúp tôi đối phó với chúng. Tôi xưa nay rất không muốn măc nợ tình nghĩa của ai. Bây giờ cô có thể đưa ra yêu cầu với tôi.”

Được! Không ngờ Khuynh Thành chưa nói gì mà Kim Bằng đã mở lời trước. Xem ra con chim phải gió này cũng tốt tính, biết coi trọng tình nghĩa.

“Chính ngươi đã nói thế đấy nhé.”

“Đương nhiên rồi.”

“Được! Đã thế ta sẽ nói.”

“Nói đi!”

“Ta muốn ngươi đưa ta xuyên qua không gian, lên tiên giới.”

Kim Bằng vừa nãy còn đắc ý vênh vang, lúc này chân nó mềm oặt suýt ngã, đôi cánh rủ xuống chấm đất.

“Nói…nói gì thế?”

“Ta nói là, ta muốn ngươi đưa ta đi xuyên qua không gian, lên tiên giới.” Khuynh Thành đang đầy mình thương tích, ánh mắt kiên định cô nhìn thẳng vào con Kim Bằng.

Con đại bàng dường như còn ngờ rằng nó nghe nhầm nên hỏi lại: “Cô… cô khẳng định mình muốn xuyên không gian đi lên tiên giới chứ?”

“Chắc chắn rồi!” Cô vừa nói vừa lấy ra một viên kim đan bỏ vào miệng, bắt đầu điều khí.

“Cô có biết hậu quả của đi xuyên không gian sẽ là gì không?” Xưa nay Kim Bằng chưa bao giờ nói năng nghiêm túc như lúc này.

“Đương nhiên ta biết. Sẽ bị thương chứ gì! Ngươi nhìn đây, ta đang bị vô số thương tích, ta đâu sá gì bị thương?”

Kim Bằng nín lặng chẳng biết nói sao. Thảo nào cô gái này liều mạng cứu nó! Nó cũng biết trên đời này chẳng thể có bữa trưa miễn phí mà!

“Cô… cô đã sớm nghĩ kỹ rồi thì phải?”

Khuynh Thành nhìn con đại bàng. Có lẽ con chỉm này không muốn giúp mình thì phải?

“Này! Dù sao ta cũng đã đem tính mạng ra để đổi lấy cơ hội này. Nếu không có ta, chỉ e nhà ngươi không thể độ kiếp một cách ngon lành đâu!”

Về điểm này thì con Kim Bằng không hề phản đối. Nếu không có Khuynh Thành giúp đỡ thì có lẽ nó không có cách nào để độ kiếp ngon lành như thế. Rất có thể thân xác nó bị nham nhở, thậm chí có khả năng sẽ cực kỳ nghiêm trọng.

“Cô nên tin rằng tôi không từ chối mắc nợ. Có điều… cô nên biết hậu quả của việc đi ngược lại đạo trời, sẽ không đơn giản chỉ là bị thương mà thôi. Hậu quả cũng giống như thiên kiếp… Chúng ta định tu luyện, chúng ta định làm ngược với đạo trời, thì sẽ gặp phải thiên kiếp. Cô đi ngược thời gian không gian, hậu quả sẽ cực kỳ nghiêm trọng đấy!”

Nhưng nghiêm trọng đến mức độ nào thì Kim Bằng cũng không biết nhưng nó cũng từng nghe nói, nếu làm trái đạo trời thì lục phủ ngũ tạng sẽ bị tổn thương. Dù có lên được tiên giới thì người ấy cũng không thể tu luyện để trở thành bất tử. Huống chi, người tu chân muốn xuyên thời gian không gian, dù đã độ qua thiên kiếp rồi, muốn phi thăng lên cũng vẫn rất khó khăn, nếu không cẩn thận, ngay trên đường phi thăng cũng đã bị thương. Cho nên từ bao lâu nay hầu như không có ai dám xuyên thời gian không gian, làm trái đạo trời.

“Dù bị nghiêm trọng đến đâu ta cũng không sợ.”

Kim Bằng ngạc nhiên nhìn Khuynh Thành.

“Cái đầu cô không trục trặc gì, đúng không?”

“Nhìn đi, cái đầu ta có làm sao không?” Khuynh Thành với khuôn mặt đầy thương tích nhìn sang nó bình thản mỉm cười.

“Không sao, mà vẫn muốn xuyên thời gian không gian à?”

“Vì có người đợi ta trên đó, cho nên ta phải đi!”

Các hình ảnh không ngớt chuyển động, mỗi lần nhìn thấy Khuynh Thành chiến đấu với kẻ thù, nghe được giọng nói kiên định của cô, “Ta yêu anh ấy, ta nhất quyết sẽ không bao giờ từ bỏ” là lòng Lam Tố lại nhói đau. Cô thật sự đã vì anh mà hi sinh quá nhiều rồi. Hình ảnh có bước vào điện Lam Lạc khiến anh cảm thấy mình sắp chết ngất vì ngạt thở.

Anh lại nghe Ân Ly nói.

“Cô biết không Khuynh Thành? Nhìn thấy sự si mê của cô đối với vương gia tôi cũng không muốn làm tổn thương tới cô nhưng sự thật vẫn là sự thật, chúng ta không thể thay đổi được sự thật. Lạc Nhi đúng là đã chết nhưng cô ấy vẫn là một phần trong cơ thể cô. Cô yêu vương gia tha thiết như vậy tôi tin chắc cũng là do bị ảnh hưởng bởi một phần đó.”

Ân Ly cụp mắt chỉ vào ngực Khuynh Thành nói: “Cô ấy đã biến linh hồn mình thành trái tim của cô cho nên Lạc Nhi chính là Diệp Khuynh Thành, mà Diệp Khuynh Thành cô cũng chính là Lạc Nhi. Dù cô có ý thức của riêng mình nhưng cả hai người đều có chung một trái tim.”

“Tôi lẽ ra nên sớm đoán ra mới phải, nguồn sức mạnh thần bí trong người tôi hóa ra lại là Lạc Nhi sao? Lẽ ra tôi nên sớm đoán ra, tại sao tôi lại nghĩ đó là do số kim đan Hồng Loan cho tôi ăn chứ? Thì ra là cô ta… ha ha ha…”

“Ân Ly, cô nghe cho rõ đây: Diệp Khuynh Thành tôi đây không phải là Lạc Nhi, trước kia không phải, hiện tại không phải, tương lai càng nhất định không phải! Mặc kệ quá khứ đã xảy ra chuyện gì, tôi chỉ cần biết hiện tại Lam Tố yêu tôi và tôi yêu anh ấy!”

Khuynh Thành thọc tay sâu vào trong lồng ngực mình, đôi mày liễu nhíu chặt dùng sức dứt ra, một quả tim đang đập đẫm máu nằm gọn trong tay cô.

“Đây là quả tim của Lạc Nhi, tôi không cần nó! Diệp Khuynh Thành này không bao giờ chấp nhận thành toàn cho người khác như vậy. Tình yêu của tôi nhất định phải thuộc về tôi một cách trọn vẹn.”

“Cầm nó đưa cho Lam Tố, đó mới là người anh ta yêu!”

Ân Ly đờ người. Mà Lam Tố chứng kiến cảnh này cũng gần như hóa đá. Anh nghe thấy Khuynh Thành nói tiếp.

“Kể từ nay Diệp Khuynh Thành tôi là một cô gái không có trái tim, không có cũng tốt, tôi sẽ không bao giờ phải đau đớn nữa. Cô yên tâm, Khuynh Thành tôi đây cũng không phải hạng người dễ dàng chấp nhận thua cuộc như vậy đâu. Tôi nhất định vẫn sẽ đi tìm Lam Tố, là cô ta hay là tôi thì chính tôi sẽ tự mình xác nhận.”

Tim Lam Tố như bị ai đó vò mạnh, anh quay mặt không dám nhìn huyễn tượng trước mắt. Người con gái đó như một con thiêu thân lao vào tình yêu, cô đã phải chịu bao nhiêu khổ sở…

Lam Tố ngước lên nhìn huyễn tượng, anh không thể né tránh tình yêu của cô được. Lần này anh thấy Lạc Nhi xuất hiện trước mặt Khuynh Thành.

Cô biết không? Người Lam Tố yêu luôn là cô vì tôi và cô căn bản không phải là một người. Hơi thở không giống, ngoại hình không giống. Tuy bấy lâu nay tôi ẩn nấp trong người cô nhưng người mà Lam Tố gặp gỡ và yêu thương là cô chứ không phải tôi. Tuy bây giờ anh ấy vẫn chưa biết được điều này nhưng tôi tin sẽ rất nhanh thôi anh ấy sẽ nhận ra người anh ấy yêu chính là cô. Nam Cung Lạc không thể thay thế cho Diệp Khuynh Thành được!”

Lam Tố nhìn một loạt huyễn tượng qua đi, lòng thương xót không thôi. Khuynh Thành, cô ấy hiểu anh, yêu anh, dám làm tất cả vì anh. Anh bỗng nhớ lại ngày trước mình đã từng nói với cô sẽ cũng cô tiếu ngạo giang hồ không vướng sự đời. Nhưng bây giờ thì sao? Anh để vuột mất cô rồi.

Các hình ảnh dần dần phai nhạt, Lạc Nhi lần nữa xuất hiện trước mặt anh.

“Lam Tố, chàng hãy hết lòng yêu thương Khuynh Thành. Đó là cô gái xứng đáng để chàng nâng niu suốt cuộc đời này. Còn thiếp, thiếp căn bản không xứng, thiếp biết mình có lỗi với chàng nhưng thiếp thật sự mong muốn chàng sẽ được hạnh phúc. Chàng không cần đau khổ hay đắn đo gì nữa, thiếp có thể cảm nhận được chàng vui vẻ và hạnh phúc biết bao khi ở bên cô ấy. Lam Tố, cô ấy mới là hạnh phúc thuộc về chàng. Chàng đến đây hôm nay chứng tỏ rằng trong lòng chàng đã có cô ấy rồi.

Lam Tố, chàng hãy nâng niu, trân trọng Khuynh Thành, hai người nhất định sẽ là cặp đôi hạnh phúc nhất thế gian. Thiếp sẽ luôn chúc phúc cho hai người, chàng không cần phải cảm thấy có lỗi với thiếp. Hãy tự tin đối diện với tình cảm của mình, Lam Tố, đừng bao giờ để Khuynh Thành phải buồn.”

Huyễn tượng về Lạc Nhi dần mờ đi rồi biến mất trong không gian. Lam Tố dần tỉnh táo trở lại, đúng vậy, nếu anh còn tiếp tục tránh né nữa thì thật có lỗi với Khuynh Thành. Có lẽ Ân Ly, Lạc Nhi đã đúng, ngay từ đầu người anh yêu chính là Diệp Khuynh Thành chứ không phải Lạc Nhi năm xưa nữa.

“Khuynh Thành…” Lam Tố bỗng cảm thấy ngực mình đau nhói, chỉ cần vừa nghĩ đến cô, tim anh như nghẽn lại.

“Khuynh Thành, hãy đợi ta. Ta nhất định sẽ tìm được nàng, ta nhất định sẽ không bao giờ buông tay nàng ra nữa!”

Ân Ly cùng Hồng Loan từ lúc Lam Tố rời khỏi hoàng thành vẫn lén lút theo sau, cả hai nhìn nhau mỉm cười.

Lam Tố lúc này đột nhiên quay người, lạnh lùng nói: “Có tin bản vương sẽ móc mắt hai ngươi ra không?”

Ân Ly cùng Hồng Loan nhìn nhau, mặt tái mét.

“Sao chưa vác mặt ra đây hả?”

Cả hai le lưỡi rồi chầm chậm bước ra.

Lam Tố hừ lạnh một tiếng, hai đứa này ngày càng to gan, lại dám cả gan theo dõi cả chủ nhân.

“Vương gia!” một lớn một bé vẻ mặt như đưa đám xuất hiện trước mặt Lam Tố.

“Ta không biết các ngươi làm cách nào, dù có đào sâu ba tấc đất cũng phải tìm được Khuynh Thành về cho ta.”

Hồng Loan cùng Ân Ly cố làm ra vẻ kinh ngạc, như thể không nghe rõ điều Lam Tố vừa nói.

“Cần bản vương nhắc lại?”

“Vương gia… ngài định giết Khuynh Thành sao?” Hồng Loan giả bộ hỏi, ý chừng như nếu vương gia nhà nó không nói rõ thì nó nhất định không đi.

“Ngươi cho là thế nào?”

“Vương gia tính giết

Trang: [<] 1, 51, 52, [53] ,54,55 ,65 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT