|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
kẻ rất thất bại.
Nhưng dù sao con cái cũng là máu mủ của mình, mặc dù đã coi Lưu Tĩnh Linh như con dâu, nhưng vẫn thiên vị con trai, nếu Hà Dĩ Mục len lén nuôi bao phụ nữ bên ngoài, bà cũng chỉ biết mắt nhắm mắt mở, làm như không biết chuyện là xong.
Thế mà thằng con đần độn này lại cố tình ăn vụng cũng không biết chùi mép, không chỉ bị bắt quả tang, còn bị ký giả chụp hình, ngay báo chiều đã đăng lên rồi.
Lần huyên náo này làm xôn xao cả lên, mọi người đều chờ xem Hà gia sẽ làm gì, đến cảnh sát cũng có mặt, không chừng Lưu Tĩnh Linh còn phải chịu trách nhiệm hình sự.
Ông Hà giận đến vỗ bàn trợn mắt, thiếu chút thì phát tác bệnh tim.
Cha mẹ Lưu Tĩnh Linh cũng rất tức giận, mặc dù không tới chỉ trích, nhưng lại gọi điện cảnh báo, nếu không thật lòng xin lỗi con gái họ, giao tình mấy chục năm giữa hai nhà sẽ không còn gì nữa.
Mặc dù con gái họ cầm giao làm người ta bị thương là không đúng, nhưng dù sao cũng là do con trai họ nói lời chia tay trước, thật có lỗi với con gái nhà người ta, vợ chồng Hà gia cũng rất lúng túng.
Xã hội thượng lưu luôn chú trọng thể diện, đàn ông có tiền 3 thê 4 thiếp cũng không lạ, nhưng tranh giành tình nhân đến động dao chảy máu thì chưa nhiều, đây cũng coi như sự gièm pha rất lớn, khó trách hai ông bà Hà cảm thấy mất mặt.
Để cứu vãn, họ đều muốn đổ tội lên con “hồ ly tinh” đang ở phòng bệnh kia là kẻ “hồng nhan họa thủy” (xinh đẹp hại nước).
“Tĩnh Linh, dù sao chúng ta cũng từng qua lại, chia tay trong êm đẹp đi” Khác với hai người phụ nữ đang kích động, Hà Dĩ Mục tỉnh táo như người ngoài cuộc “Đừng em tôi phải nói ra những chuyện không nên nói”
Lưu Tĩnh Linh ngẩn ra, sau đó cười lạnh “Anh làm sai lại muốn đổ sang em? Anh có gì làm bằng chứng không?”
“Tôi làm sai cái gì, toàn bộ đều nhờ cô ban tặng, chúng ta vì sao đến ngày hôm nay, Lưu đại tiểu thư, trong lòng cô phải biết rõ hơn ai hết” Hà Dĩ Mục lạnh lùng trả lời.
“Anh nói vậy là có ý gì?” Lưu Tĩnh Linh lập tức dựng hết lông măng, như gặp đại dịch.
Hà Dĩ Mục cũng không thèm để ý cô ta, chỉ nói với Hà phu nhân “Mẹ, bệnh nhân cần nghỉ ngơi, hai người về trước đi”
Mặc dù cảm thấy nghi ngời với câu nói hàm ý của con trai, nhưng Hà phu nhân cũng hiểu đây không phải chỗ tốt để nói chuyện, Hà Dĩ Mục lại kiên quyết không cho hai người vào phòng bệnh, bà cũng không thể làm gì khác đành lùi một bước.
“Về cũng được, nhưng con phải về với mẹ, tìm đại một người chăm sóc cô ta là được rồi”
“Mẹ, cô ấy vì con mà bị thương, con không thể không chịu trách nhiệm”
“Ơ ơ, cũng biết thương
hoa tiếc ngọc, trước đây sao không thấy anh có trách nhiệm với vị hôn thê của mình như vậy?” Lưu Tĩnh Linh chua chát nói.
“Thế cũng phải xem vị hôn thê đó có đáng giá không đã”
“Anh” Lưu Tĩnh Linh vô cùng tức giận.
“Mời về cho” Hà Dĩ Mục phất tay đuổi người.
Lưu Tĩnh Linh giận đến mức chỉ muốn xông vào đánh chết con dâm phụ kia, lại bị Hà Dĩ Mục ngăn lại.
Hà phu nhân cũng kéo tay cô “Tĩnh Linh, đừng ầm ĩ”
Nói cho cùng, Lưu Tĩnh Linh dù sao cũng là hung thủ cố ý gây thương tích, không có tư cách ở đây làm ồn.
Hà phu nhân không muốn mất thể diện thêm, vì vậy kéo Lưu Tĩnh Linh lập tức bỏ đi.
Hà Dĩ Mục đóng cửa lại, trở về giường bệnh.
Kiều Diệc Oản làm bộ khinh bỉ.
Anh biết cô đang giả vờ ngủ, cũng biết cô không muốn để ý đến mình, cho nên thở dài, ngồi xuống ghế sofa.
Với Lưu Tĩnh Linh đi đến tình trạng ngày hôm nay, cũng hoàn toàn ngoài dự liệu.
Lúc còn trẻ anh cũng từng mơ ước kết hôn với người mình yêu, nhưng tìm kiếm nhiều năm đến tận khi 30 tuổi vẫn không gặp người phụ nữ nào khiến mình thực
sự động lòng.
Quan hệ với nhiều thiên kim tiểu thư của thế giới thượng lưu, tính tình khôn khéo, dung mạo xinh đẹp, được nuôi dạy tốt, công phu trên giường không tồi. Thân là đàn ông, anh cũng có những lúc cần thỏa mãn dục vọng, nhưng kích tình qua đi, anh lại cảm thấy thật vô vị tẻ nhạt.
Mặc dù những người phụ nữ kia nhìn mặt một đằng, nhưng bên trong đều có lòng tham vô đáy.
Có kẻ muốn hưởng thụ vật chất, có người lại muốn qua anh bước lên một giai cấp khác, có người lại đòi yêu thương chiều chuộng vô cùng vô tận.
Có một thời gian, anh cảm thấy tham vọng của những người phụ nữ này như động không đáy, dù thế nào cũng đều thấy bất mãn, không mang đàn ông ra ép khô thì chưa bằng lòng bỏ qua.
Thấy hết những trò hề này của đám phụ nữ, Hà Dĩ Mục cảm giác mình mới ba mươi tuổi mà đã có tâm tình của ông già 60, phát hiện cuộc sống chẳng qua cũng chỉ như vậy.
Đúng lúc năm kia cha anh bị cao huyết áp cùng bệnh tim phát tác, đe dọa đến tính mạng, hi vọng anh có thể thành gia lập nghiệp, cho gia đình con cháu nối dõi, vì hiếu thuận nên anh đồng ý.
Nhà họ Lưu và nhà họ Hà có giao tình từ lâu, con gái nhà họ Lưu – Lưu Tĩnh Linh rất đẹp lại được nuôi dạy tốt, Hà Dĩ Mục cảm thấy cô cũng không tệ, nên quyết định đính hôn.
Anh mặc dù hiếu thuận nhưng cũng không ngu ngốc, đánh cuộc với chính cuộc đời mình, lấy hôn nhân làm trò đùa, cho nên anh nghĩ trước khi kết hôn, hai người qua lại thích ứng với nhau một khoảng thời gian xem sao.
Hà Dĩ Mục từ nhỏ lớn lên ở nước ngoài, có quan điểm rất đàng hoàng, anh cho rằng đàn ông trước khi kết hôn có thể dạo chơi nhan gian, nhưng sau khi cưới phải là người chồng tốt, chung thủy với vợ, trung thành với hôn nhân.
Cho dù đã đính hôn với Lưu Tĩnh Linh, anh cũng đã thực sự thu hồi tính đào hoa, toàn tâm toàn ý làm một người đàn ông tốt, thể hiện nguyên tắc của mình.
Nhưng vấn đề lại nảy sinh với Lưu Tĩnh Linh.
Sau khi đính hôn, Lưu Tĩnh Linh coi anh như vật sở hữu của mình, độc chiếm tới mức điên cuồng, chỉ cần là phụ nữ, cho dù nói với anh 1 câu, cô cũng ghen ghét dữ dội, cáu giận vô tội vạ.
Ngày nào cô cũng lục tìm túi, nhìn cổ áo anh, len lén kiểm tra nhật ký các cuộc gọi di động của anh, cuối cùng còn thuê thám tử theo dõi anh.
Hà Dĩ Mục cố gắng nhẫn nại, anh cho rằng hành động cùng thời gian sẽ chứng minh tất cả.
Nhưng cuối cùng ngay cả chuyện chăn gối của anh cũng có vấn đề, biến thành cơn ác mộng.
Lưu Tĩnh Linh ngày nào cũng muốn làm tình với anh, bất kể công việc của anh có mệt nhọc hay tâm trạng không tốt, ăn có tiêu hay không.
Chỉ cần anh tỏ vẻ không tình nguyện, cô lập tức dở chứng cuồng loạn, khóc mắng anh bên ngoài có phụ nữ, nói anh đã mất hứng thú với cô.
Trước kia xem tin tức xã hội, đã từng có phụ nữ đùa bỡn trai bao đến chết, khi đó cảm thấy hơi khoa trương, bây giờ anh đã tin.
Nhưng ngay cả như vậy, vì giao tình giữa hai nhà Lưu Hà, nể mặt các trưởng bối, anh đã nhiều lần cố gắng khai thông Lưu Tĩnh Linh nhưng cô đáp lại bằng sự chê cười, hoài nghi.
Cuối cùng anh hoàn toàn hết hy vọng, chính thức tuyên bố chia tay với cô.
Lưu Tĩnh Linh tất nhiên không đồng ý.
Vì vậy, anh và cô ta tranh cãi gay gắt, cô quấn chặt lấy anh không tha, một khóc, hai gào thét, ba thắt cổ khiến anh muốn chết.
Điều duy nhất Hà Dĩ Mục cảm thấy may mắn chính là anh đã lựa chọn đính hôn, mà không làm theo yêu cầu của cha mẹ lúc đó là kết hôn luôn, nếu không hậu quả sẽ càng không dám nghĩ.
Kiều Diệc Oản xuất hiện là một việc ngoài ý muốn.
Là một điều tuyệt vời trong cuộc sống của anh.
Trong tình huống Kiều Diệc Oản hoàn toàn không cảm kích, cô lặng lẽ lọt vào tầm mắt anh, đi vào cuộc sống của anh, trở thành dòng suối ngọt lành trong cuộc đời khô cạn của anh.
——————————————————–
Các bạn đang đọc truyện tại http://YenBai.Mobi – website đọc truyện hàng đầu tại việt nam với nhiều thể loại, cập nhật liên tục… chúc bạn online vui vẻ!
——————————————————–
Khi đó anh đã chính thức chia tay với Lưu Tĩnh Linh, còn Lưu Tĩnh Linh vẫn chưa từ bỏ vẫn bám dính lấy rất phiền phức, còn bị những lời lạnh lùng châm biếm của hai bên làm cho sa sút.
Anh đâm ra chán nản với phụ nữ, thậm chí tính sau này tìm người mang thai hộ, sinh một đứa con nối dõi tông đường, sau đó cả đời sống độc thân.
Anh cho rằng khả năng yêu của mình đã chết, nhưng khi gặp Kiều Diệc Oản kỳ lại như tích sống lại.
Khi đó, Kiều Diệc Oản ngày ngày đến quán café đối diện cty họ, ngồi ở chỗ bên cửa sổ, nhìn một người trẻ tuổi đi từ trong cao ốc của bọn họ ra.
Lúc đầu, cô đều cùng người thanh niên kia ăn trưa, bộ dạng tràn đầy hạnh phúc, khiến cho tâm trạng anh cũng khá hơn đôi chút.
Sau đó, một cô gái xinh đẹp khác đến ăn trưa với cậu thanh niên kia, đi làm cùng chỗ với hắn, Kiều Diệc Oản đã rút lui khỏi thế giới của hắn, rút lui khỏi quán café.
Nhưng vẫn như cũ, trưa nào cô cũng làm hai hộp cơm trưa, một mình yên lặng ăn hết một phần, vứt đi một phần, yên lặng một mình giữ khoảng cách.
Cô mỗi ngày đến, Hà Dĩ Mục mỗi ngày nhìn cô.
Nhìn vẻ mặt yếu ớt vô vọng của cô, nhìn bóng dáng cô ngồi ăn cơm cô độc, lúc cô bi thương quay đi.
Tình yêu của cô dịu dàng, ẩn nhẫn, nhưng vô cùng sâu sắc.
Cô khác hẳn với Lưu Tĩnh Linh, khác hẳn tất cả những người phụ nữ anh từng biết trước đó.
Cô cho anh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




