watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3418 Lượt

sao cả tháng qua, anh rất ít rời khỏi phòng bệnh, nếu có đi cũng chỉ khoảng nửa ngày, sau đó sẽ mang theo một đống thức ăn ngon vội vã quay lại.

Phần lớn thời gian, Hà Dĩ Mục ở trong phòng bệnh với cô. Chỉ liên lạc với thế giới bên ngoài bằng một cái notebook, điện thoại di động cũng bị anh chuyển sang chế độ rung, lúc có điện thoại anh luôn cố ý chui vào toilet nhận, để không ảnh hưởng đến cô.

Kiều Diệc Oản cảm thấy kỳ quái, kể cả anh cảm thấy có lỗi với cô, cũng không cận phải tận tâm phục vụ cô đến thế chứ.

Anh quả thật chính là phiên bản ông chồng có một không hai.

À, có lẽ nói là tình nhân có một không hai thì thích hợp hơn.

Phì phì phì! Cái gì mà tình nhân!

Cô thèm vào có quan hệ gì với hắn.

Vừa ra khỏi cửa bệnh viện, cô lập tức nói tạm biệt với vị đại thần xui xẻo này, sau đó cả đời không gặp lại nhau.

Kiều Diệc Oản nói được làm được, từ chối Hà Dĩ Mục đưa cô về nhà, gọi luôn taxi.

Mặc kệ xe BMW của Hà Dĩ Mục chậm rãi đi sau taxi, cô cũng làm như không thấy.

Nhưng sau khi quay lại phòng trọ, cô lại phát hiện chìa khóa không mở được cửa.

Cô nghi ngờ nhìn lại số phòng, không sai mà.

“A! Kiều tiểu thư, căn phòng này đã cho người khác thuê rồi…, tôi cứ tưởng cô sẽ không ở đây nữa. Còn nữa, đồ dùng của cô đang để ở nhà tôi, cô nhanh đến chuyển đi.” Bà chủ ở tầng dưới ngại ngùng giải thích.

“Tiền phu nhân, mặc dù tôi không có ở đây, nhưng tôi vẫn đóng tiền nhà từ trước mà, tại sao không nói với tôi tiếng nào đã cho người khác thuê rồi?” Kiều Diệc Oản vừa nóng vừa giận.

“Con trai của bạn lên Đài Bắc học, tôi không thể không chăm sóc nó, hơn nữa, tôi cũng gọi điện thoại rất nhiều lần cho cô, nhưng cô luôn tắt máy, bây giờ sao lại trách tôi?” Sắc mặt bà chủ nhà có vẻ đã mất kiên nhẫn rồi.

Kiều Diệc Oản lúc này mới nhớ ra, vì sợ trong lúc cô nằm viện anh trai sẽ hỏi lung tung, cho nên điện thoại hết pin cô cũng không muốn sạc.

“Đấy chuyện như thế, cô nhanh chóng tìm chỗ ở khác đi, cùng lắm thì tôi sẽ trả lại cô tiền thuê phòng” Bà chủ nhà lắc đầu, chậc chậc thở dài, về nhà ném hành lý của Kiều Diệc Oản ra rồi đóng cửa lại.

Chỉ có một cái máy vi tính với mấy bộ quần áo.

Kiều Diệc Oản nhìn mấy thứ đồ này ngẩn cả người.

Cô sửng sốt mờ mịt hồi lâu mới nhớ ra anh trai chắc cũng đã đi trăng mật về.

Cô quay người xuống lầu, gọi một chiếc taxi, nhờ tài xế giúp một tay chuyển toàn bộ hành lý lên xe, đến thẳng nhà anh trai.

Nhà của Kiều Diệc Viễn ở khu cao ốc có hoa viên kiểu mới, mua trả góp trong 30 năm.

Kiều Diệc Oản nhờ tài xế chuyển hộ hành lý lên đến nhà Kiều Diệc Viễn ở tầng 12 xong mới thở phào nhẹ nhõm.

Cô xoa xoa mồ hôi hai bên thái dương, rồi mới ấn chuông cửa.

Nhưng tiếng chuông reo hồi lâu mà không thấy ai đáp lại.

Bây giờ vẫn là ban ngày, có lẽ anh trai và chị dâu đều đi làm rồi.

Kiều Diệc Oản cả người không còn chút sức lực, dựa lưng vào cửa ngồi bệt xuống đất.

Thời gian chậm chạp trôi qua, trời tối dần.

Cô vẫn ngồi tư thế như cũ, tay bó gối, cằm đặt lên đầu gối, mắt không có tiêu cự chăm chú nhìn về đằng trước.

Kiều Diệc Viễn mặc dù là anh cô, là trai trưởng nhà cô, nhưng lại không cùng huyết thống với cô.

Thực chất Kiều Diệc Viễn là do bà nội cô đón từ cô nhi viện về.

Trước Kiều Diệc Oản, mẹ cô đã sinh ba cô con gái, mặc dù Kiều gia cũng không quá quan trọng việc trọng nam khinh nữ, nhưng ông bà nội quả thật hi vọng trong nhà có đứa con trai, một ngày nọ nghe nói có một cậu bé bị bỏ rơi liền nhận về nuôi.

Ba năm sau ngày Kiều Diệc Viễn đến nhà cô, cô mới ra đời, vẫn là con gái, mẹ cô cực kỳ thất vọng, tức giận, theo bà nội nói, thiếu chút nữa thì mẹ cô bóp chết cô.

Không muốn lại bị “lỗ vốn”, mẹ cô từ chối nuôi cô bằng sữa mẹ, vì vậy bà nội đưa cô về nhà nuôi, cho nên từ nhỏ cô lớn lên cùng Kiều Diệc Viễn.

Sau cô, mẹ cô còn sinh thêm hai đứa con trai, quá mừng rỡ quên luôn cả sự tồn tại của cô, chỉ nhìn Kiều Diệc Viễn như cái gai trong mắt.

Cộng cả Kiều Diệc Viễn, nhà họ có tổng cộng 7 đứa con, ba chị gái, hai em trai ở nhà bố mẹ, cô và Kiều Diệc Viễn ở nhà ông bà nội.

Vì mẹ nói Kiều Diệc Viễn tương lai muốn chiếm đoạt tài sản Kiều gia, là người xấu, cho nên các chị các em cũng hùa vào với mẹ có cô là người xấu, từ nhỏ đã ghét cô.

Kiều gia cũng được xem là vọng tộc ở Đài Nam, ông nội khởi nghiệp từ việc bán xe hơi, bây giờ đã phát triển thành tập đoàn tiêu thụ xe hơi lớn, có của ăn của để.

Mẹ cô lo giữ gia sản đến đỏ mắt, chỉ sợ ông nội trao quyền thừa kế cho Kiều Diệc Viễn.

Kiều Diệc Viễn tâm cao khí ngạo sau khi tốt nghiệp đại học ở lại luôn Đài Bác, tránh bệnh đa nghi của mẹ không thèm trở về.

Mà mẹ lại mắng anh là đồ vong ân bội nghĩa, cánh cứng cấp rồi không thèm về nữa.

Dù sao thế nào cũng sai, nói thế nào là quyền của bà.

Cha luôn khúm núm trước mẹ, ông nội trúng gió nằm viện cũng không chăm sóc, vội vã đến viện nhìn một cái cho xong chuyện, chỉ nhăm nhe cướp đoạt tài sản trong tay ông.

Kiều Diệc Oản vô cùng thất vọng với cha mẹ, sau khi ông nội bị bệnh qua đời, đã tranh cãi ầm ĩ với cha mẹ rồi chạy tới Đài Bắc.

Mẹ cô vẫn coi cô là kẻ lỗ vốn như cũ, chỉ biết hướng ngoại, bị người dưng như Kiều Diệc Viễn làm cho u mê.

Các chị gái em trai cũng luôn chẳng có tình thân gì với cô, thật ra bọn họ chỉ ước gì bớt phải chia một phần tài sản.

Sau đó bà nội cũng ngã bệnh, cha mẹ vẫn không hề tận hiếu. Kiều Diệc Oản và Kiều Diệc Viễn sau khi đưa tiễn bà ở bệnh viện, bực tức vạch rõ giới hạn với Kiều gia.

Người thân của cô chỉ còn lại Kiều Diệc Viễn.

Cô thích Kiều Diệc Viễn, nhưng anh lại thích người khác.

Kiều Diệc Viễn lớn hơn cô bốn tuổi, trong mắt anh, cô luôn luôn là em gái.

Trời mỗi lúc một tối hơn, đèn trong hành lang đã được bật sáng, nhà bên cạnh một đôi vợ chồng trung niên về nhà, thấy Kiều Diệc Oản, tốt bụng nói cho cô biết “Tiểu thư, vợ chồng họ đi hưởng tuần trăng mật, vẫn chưa về”

“Cháu cảm ơn ạ” Kiều Diệc Oản lễ phép mỉm cười lại với họ.

Cô cứ tưởng người cuồng công việc như Kiều Diệc Viễn sẽ về sớm, không ngờ tình cảm của anh và vợ lại tốt đến vậy, cả tháng rồi còn chưa hết trăng mật.

Đôi vợ chồng trung niên vào nhà rồi, hành lang lại trở nên yên tĩnh.

Kiều Diệc Oản đói đến mức bụng bắt đầu réo, nhưng cô tuyệt đối không định động đậy.

Cô lại đặt cằm lên đầu gối, nước mắt bất chợt rơi xuống.

Lúc này một bóng dáng cao lớn che mất ánh sáng của cô.

Cô ngước mắt lên, Hà Dĩ Mục đứng nghiêm chỉnh thâm trầm nhìn cô, trong mắt tràn đầy yêu thương.

Anh trai cũng thương cô, nhưng chưa tình thấy sự dịu dàng như thế này, cũng chưa từng nhìn cô chăm chú như vậy.

Cô hơi nhíu mày, thôi bĩu môi, nước mắt trào ra cuồn cuộn.

Không biết sao tự nhiên lại cảm thấy tủi thân.

Hà Dĩ Mục ngồi xổm xuống, dang hai tay ra ôm cô vào lòng.

“Về nhà với anh”

Giọng anh trầm thấp dễ nghe, có cảm giác khiến người ta yên lòng.

Kiều Diệc Oản do dự một lát, cuối cùng vẫn sợ hãi vươn cánh tay, ôm lấy cổ anh.

Cô quay đầu nhìn sang hành lý của mình, dưới ánh đèn thấy vô cùng cô đơn.

“Đừng lo lắng, để anh sai người đến lấy” Hà Dĩ Mục dịu dàng nói.

Cô ừ một tiếng, rồi vùi đầu vào hõm vai anh, ngoan ngoãn như một con mèo nhỏ hiền lành.

Đúng là ngồi xe hơi cao cấp thoải mái hơn ngồi taxi rất nhiều, hệ thống điều hòa tự động khiến Kiều Diệc Oản cảm thấy rất thoải mái.

Hà Dĩ Mục như ảo thuật gia, lấy ra một chiếc pizza nóng hổi cùng một cốc nước hoa quả.

“Anh nhớ là em vẫn thích pizza ở tiệm này, hôm nay anh cũng đã ăn ở đó, rất ngon”

Kiều Diệc Oản nghiêng đầu liếc anh một cái, sau đó nhận lấy pizza và nước trái cây. Đầu tiên làm một hơn hết hơn 1 nửa nước trái cây, sau đó mới chậm rãi ăn pizza.

Đúng lúc đang rất đói, ăn cái gì cũng thấy thật ngon.

Hà Dĩ Mục cũng đưa cô đến một tòa cao ốc, chỉ có điều xa hoa cao cấp hơn nhà Kiều Diệc Viễn.

Phòng của anh chiếm nguyên một tầng cuối cùng.

Đẩy cửa vào là một đại sảnh rộng rãi, đủ để mở tiệc dạ hội, một cửa sổ sát đất rất lớn, có thể nhìn toàn bộ cảnh đêm Đài Bắc, Kiều Diệc Oản đi chân trần chạy tới, giơ hai tay lên, cả người như con thằn lằn dính vào cửa sổ, mê muội nhìn ánh đèn của nhà nhà phía dưới.

Bảo sao mọi người cứ thích ở chỗ cao, từ trên cao ngắm phong cảnh thực sự là quá đẹp.

Trong phòng bật điều hòa, sàn nhà đá cẩm thạch mát lạnh, rất thoải mái.

Hà Dĩ Mục đi tới bế cô lên, cô quẩy người một cái.

“Như vậy sẽ lạnh”

“Tôi thích chân không” Cô khẽ lẩm bẩm.

“Xem ra sau này phải trải thảm lên mới được”

Kiều Diệc Oản làm ra vẻ không nghe thấy, ánh mắt như sóc con bận rộn nhìn xung quanh.

“Vị hôn thê của anh… À, không, phải nói là vị hôn thê cũ, có biết anh có căn nhà này không?”

Căn phòng này mặc dù lớn, nhưng thiết kế đơn giản, đường cong mạnh mẽ, tràn đầy khí chất đàn ông, không có chút dịu dàng nữ tính nào.

“Không”

Thám tử của Lưu Tĩnh Linh đã từng tìm ra nơi này, nhưng khi đó anh đã phát giác

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,14 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT