|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
sau, Hiểu Diệp thì ngồi ghế phó lái. Cài dây an toàn xong, Hiểu Diệp hỏi: “Liêm ca, anh mang nhiều quà như vậy đi B thành làm gì? Thăm bạn bè?”
“Nga, cậu hỏi cái này à.” Tống Liêm nhìn con đường phía trước, hắn luôn nghiêm túc khi lái xe, không giống với Hiểu Diệp, khi lái xe thì hận đầu không thể lộn ngược ra sau mà nhìn. Tống Liêm diện vô biểu tình nói: “Mấy cái đó không phải tôi mua để dùng, mà là mua cho ba mẹ cậu.”
“Ba mẹ tôi?” Hiểu Diệp nghe xong, gãi đầu ha ha cười: “Liêm ca anh thực khách khí, anh đưa tôi về nhà mà còn mua thêm mấy món đồ kia nữa, nhiều đồ như vậy chắc anh tốn không ít tiền đâu nhỉ.” Không nghĩ tới Tống Liêm còn nghĩ tới việc này.
“Không tốn bao nhiêu, tiền này cũng đâu phải do tôi bỏ ra, tiền lương của cậu không phải còn nằm trong thẻ của tôi hay sao.” Tống Liêm thoải mái nói xong, liền hướng về phía khác không nhìn Hiểu Diệp bên cạnh. Nếu không phải Hiểu Diệp đã cài dây an toàn thì đã sớm giương nanh múa vuốt mà nhào lên người Tống Liêm, bóp cổ Tống Liêm mà rống lên với hắn.
“Anh dựa vào cái gì mà quyết định thay tôi, còn mua nhiều đồ như vậy.” Hiểu Diệp đau lòng nói, Hiểu Diệp tính toán nếu trừ bỏ mấy đám đồ này ra, tiền lương đáng thương của mình còn dư lại bao nhiêu. Biểu tình trên mặt kia gọi là thống khổ.
“Chẳng lẽ không nên mua? Lâu như thế mới trở về nhà, mà khi về hai tay lại trống trơn thì trông giống cái gì. Cái mặt đau lòng của cậu là sao, ba mẹ cậu nuôi cậu giúp ăn học lên tới đại học cũng không đau lòng như vậy.” Tống Liêm chỉ nói mấy câu liền đem tâm tư muốn khởi nghĩa của Hiểu Diệp trấn áp xuống.
Dọc đường đi Hiểu Diệp đều suy nghĩ lại chuyện đã qua, lúc trước khi mình muốn về nhà, đều thầm nghĩ khi trở về ba mẹ sẽ chuẩn bị cho mình cái gì, thật sự chưa hề nghĩ tới việc mang về món gì về tặng cho ba mẹ. Tống Liêm tuy rất đáng ghét, nhưng trên phương diện này thì xử lý rất tốt.
Trong xe yên tĩnh quỷ dị một thời gian dài, Hiểu Diệp rốt cuộc quyết định không tranh cãi chuyện trước kia nên nhìn về phía ma đầu nói lời xin lỗi: “Liêm ca, cám ơn nha.”
Tống Liêm còn thoải mái nói: “Biết rồi.”
A, Hiểu Diệp nổi cáu: “Chẳng lẽ anh không nói ra câu không cần cám ơn được hay sao.”
“Bởi vì trong chuyện này thì cậu là người vốn nên cám ơn tôi mà, sao tôi lại phải nói câu không cần cám ơn kia làm gì. Nghe được một câu cám ơn của cậu đúng là quá khó khăn nha. Chậc chậc.” Tống Liêm cảm khái nói.
Hiểu Diệp ngồi trên ghế ôm đầu, mình ăn ở ra sao mà lại đụng phải một tên đàn ông cực phẩm như thế này, ông trời ơi, người đừng đùa tôi.
Chương 7: Chương 7
Chương 7
Sớm nghe nói Hiểu Diệp sẽ về, vợ chồng Thái gia liền chuẩn bị sẵn một đống lớn đồ ăn ở nhà chờ con trai.
Nghe tiếng chuông vang lên, lập tức đi ra ngoài mở cửa, Hiểu Diệp còn chưa vào đã ôm chầm lấy người mẹ thấp hơn cậu một chút bồng lên cao, dọa Lô Yến bà sợ đến mức oai oái kêu Hiểu Diệp mau mau thả bà xuống dưới.
Nhìn thấy con trai mình so với trước kia hiểu chuyện hơn, về nhà còn mua một đống lớn đồ đạc này nọ, khiến vợ chồng Thái gia vui mừng không khép miệng.
“Tiểu Tống nha, mấy ngày này không phải con sẽ làm việc ở B thành sao, vậy cứ ở lại nhà dì đi.” Lô Yến kéo Tống Liêm vào phòng ngủ của Hiểu Diệp: “Dù sao giường của Hiểu Diệp cũng là giường đôi, mấy đứa đều là đàn ông con trai, vậy thì cứ ở chung đi, giường này rộng rãi nên nhất định không chật đâu.”
“Haiz, mẹ, con. . . . . .”
“Con con cái gì, lúc con ở H thành được Tiểu Tống người ta săn sóc nhiều như thế, con để người ta ở lại nhà mình, ngủ trên giường con cũng không được hay sao. Thằng nhóc chết tiệt con, mỗi tháng tốn hao bao nhiêu tiền cho con vậy mà ngay cả một cú điện thoại cũng không gọi về nhà, Tiểu Tống người ta lại thường xuyên gọi điện thoại tới, nói cho chúng ta biết tình hình con dạo gần đây, để chúng ta không quá lo lắng.” Lô Yến ngắt lời Hiểu Diệp nói.
Gọi điện thoại tới nói cho hai người biết tình hình của con gần đây? Kháo, đây không phải là báo cáo phụ huynh trong truyền thuyết sao, Hiểu Diệp lén lút xem thường Tống Liêm.
“Mẹ ~ ý con không phải thế, Liêm ca người ta là ông chủ lớn, là sếp lớn, chỉ sợ cái giường chật hẹp của con không hợp thôi.” Hiểu Diệp ôm cánh tay Lô Yến làm nũng.
“Sao lại không hợp, ông chủ lớn sếp lớn cũng là người, sống ở nhà còn hợp hơn so với sống ngoài khách sạn. Không nói nữa, ta đi xào rau, chút nữa ăn cơm.” Tuy Lô Yến không giống lão gia tử là cán bộ kỳ cựu, nhưng cuối cùng vẫn là nữ bạo chúa cai trị cha con Hiểu Diệp hai mươi mấy năm qua. Khí thế kia tất nhiên không cần phải nói, nếu Hiểu Diệp dám giương nanh múa vuốt trước mặt bà, chắc chắn sẽ bị đập nhừ tử.
“Anh cần gì phải ở lại nhà tôi chứ.” Hiểu Diệp vô lực nói.
“Ân, cậu xem, là mẹ cậu kiên quyết muốn tôi ở lại nhà cậu, nếu đã như vậy mà còn không đồng ý thì rất bất lịch sự nha.” Tống Liêm khoát khoát tay, tỏ ý mình cũng rất bất đắc dĩ. Xoay người ngã lên giường Hiểu Diệp, điều chỉnh một tư thế thoải mái: “Lái xe mệt quá, tôi ngủ một chút, khi nào ăn cơm gọi tôi.”
Hiểu Diệp bụm mặt ngồi trên ghế sofa đơn duy nhất ở trong phòng, khóc không ra nước mắt, hi vọng càng ngày càng xa vời, ai mà ngờ Tống Liêm lại ở trong nhà mình, đây đều là ý trời sao. Cho đến khi tiếng gào to vang dội của mẹ truyền tới, Hiểu Diệp mới đi đến bên giường đẩy đẩy Tống Liêm.
“Liêm ca, ăn cơm.”
Cơm tối rất vui vẻ, sau khi ăn xong cũng rất vui vẻ. Hiểu Diệp theo thói quen sau khi ăn xong liền dọn dẹp bàn ăn, động tác vô ý thức, Lô Yến cảm động tới mức nước ở trong hốc
mắt đảo quanh, nhưng bà vẫn nói: “Hiểu Diệp nhà ta cuối cùng cũng lớn, sau này kết hôn rồi cũng sẽ không phải lo lắng nữa.”
Nhìn mẹ mình kéo tay Tống Liêm nói lời cám ơn, còn Tống Liêm lại mỉm cười đúng mức như kiểu mánh khóe xã giao của doanh nhân, dễ dàng thu phục được vợ chồng Thái gia.
.
Ngày nghỉ của Hiểu Diệp cũng khá vui vẻ, đương nhiên ngoại trừ một số thứ. Hiểu Diệp vốn dĩ định sau khi trở về sẽ khóc lóc kể lể với ba mẹ nói công việc mà mình đang làm rất thảm thương giống như Tiểu Bạch Thái, sau khi giành được sự đồng tình của ba mẹ thì sẽ thuận lợi mà xin từ bỏ công việc này. Kết quả vợ chồng Thái gia đều cho là, từ sau khi cậu đi làm việc ở Tống gia thì chín chắn hơn không ít, học được rất nhiều thứ, không chỉ không cho cậu nghỉ việc mà còn tỏ ý nếu Hiểu Diệp mà dám từ chức, bọn họ nhất định không tha cho cậu.
Chiều 5 giờ, Tống Liêm làm việc xong lái xe chở Thái gia cả nhà ba người đi công viên nhiệt đới gần đó. Công viên không cho ô tô đi vào, nhưng mà có cho thuê xe đạp, có đi một người, cũng có đi nhiều người.
“Mọi người đi chơi
chơi đi, tôi ở trong xe chờ cậu.” Vẻ mặt Tống Liêm thối thối giọng điệu lúc nói cũng thối thối luôn.
“Hầy, tại sao, lâu lắm mới tới một lần, ngồi trong xe thì còn ý nghĩa gì nữa.” Kéo Tống Liêm đi.
“Ân” Tống Liêm khụ một tiếng, nói: “Ân, tôi, nhất định phải đi xe đạp sao?”
“Không nhất định, có xe điện, bất quá đạp xe thì thú vị hơn.” Hiểu Diệp vừa suy nghĩ vừa nói.
Nghe xong câu trả lời của Hiểu Diệp, Tống Liêm gần như ngay lập tức lấy lại tinh thần, lôi kéo cổ tay Hiểu Diệp: “Đi, chúng ta đi thuê xe điện.”
“Khỏi đi, xe điện đắt lắm, lại phiền phức, đi xe đạp vẫn tốt hơn.” Hiểu Diệp nói, nhưng bởi vì sức lực không địch lại Tống Liêm nên vẫn là bị Tống Liêm nắm tới chỗ thuê xe.
“Anh làm gì cứ nhất định phải thuê xe điện, đừng có nói anh không biết đạp xe nha.” Cái này chỉ là do Hiểu Diệp thuận miệng nói ra, nhưng mà lại phát hiện câu thuận miệng này vừa nói ra lại chọt đúng cái chân đau của Tống Liêm.
Nhìn Tống Liêm đứng im không nói tiếng nào, Hiểu Diệp cuối cùng cũng hiểu, bắt đầu ngạo mạn cười như điên: “Phụt ha ha ha, anh vậy mà lại không biết đi xe đạp, ha ha, không biết đi xe đạp. Tôi tưởng anh không gì không làm được, kết quả bất ngờ là anh lại không biết đi xe đạp.”
Thật sự mà nói thì hôm nay Hiểu Diệp vô cùng phấn chấn, bất quá cũng không phải do đi chơi, mà là bởi vì cậu đã biết được chuyện Tống Liêm không biết đi xe đạp. Thực ra không biết đạp xe cũng không phải tội lỗi gì, nhưng Tống Liêm vẫn cứ ngạo kiều không chịu thừa nhận, khiến Hiểu Diệp cảm thấy hắn rất đáng yêu.
“Liêm ca, anh thật sự không biết đi xe đạp?” Vấn đề này đã hỏi ít nhất hơn hai con số.
“Tôi không đi xe đạp, mà tôi đi thứ khác.” Tốn Liêm không thể chịu nổi trả lời.
Hiểu Diệp cho rằng Tống Liêm đang kiếm cớ, nên không biết sống chết tiếp tục hỏi tới: “Vậy anh cuối cùng biết đi cái gì?”
“Cậu sẽ biết ngay thôi.” Nói xong trên mặt Tống Liêm lộ ra nụ cười ý vị thâm trường, nụ cười kia giống như tuyên bố, cậu trai nhỏ, cậu chạy không thoát đâu.
Chương 8: Chương 8
Chương 8
Mở to mắt nhìn trần nhà, Hiểu Diệp vẫn cảm thấy suy nghĩ còn chút lộn xộn, lúc đầu hơi tỉnh táo lại mới hiểu ra ở đây là nhà mình. Quay đầu sang bên cạnh thì thấy Tống Liêm kia đang ngủ. Tống Liêm kia lúc ngủ so với khi tỉnh thoạt nhìn vô hại hơn nhiều. Thấy thời gian vẫn còn sớm, Hiểu Diệp bắt đầu nhàm chán, giơ tay phải lên ở trước mặt Tống Liêm làm động tác
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




