|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
linh tinh kia, mỗi ngày đều ở cùng tôi, làm lái xe hoặc là trợ lý gì đó. Nhưng cậu ấy không muốn, cậu ấy nói có công việc như vậy không giống với làm việc. Tôi hi vọng cậu ấy có thể hiểu được, nếu cậu ấy không ở bên cạnh tôi thì tôi sẽ rất nguy hiểm.”
“Anh sẽ gặp nguy hiểm? Anh không giỡn chơi chứ, ai dám đụng tới anh chắc thằng đó ngại mình sống quá lâu rồi?”
“Thì cũng bởi vì không ai dám đụng tới tôi, cho nên tôi mới trở về đây tìm cậu, muốn nhờ cậu phi lễ tôi.”
“Phi lễ anh? Tôi thà rằng phi lễ một con heo mẹ.” Tống Liêm không khách khí nói.
“Là diễn kịch mà, hai chúng ta làm bạn bè nhiều năm như vậy, chắc cậu sẽ không nỡ từ chối tôi chứ.” Người đàn ông phong thái tao nhã cả người lại lộ ra vẻ cường thế không cho phép cự tuyệt.
“Cậu ta bị lừa dễ dàng vậy sao?”
“Ừ, tôi hiểu rõ cậu ấy.”
“Tôi có quyền lựa chọn từ chối không?”
“Không.”
“OK.”
“5 phút nữa cậu ấy sẽ lên đây, để cậu ấy nhìn thấy là được.”
.
Vì Tống Liêm tăng ca nên ở lại công ty buổi tối, nên Hiểu Diệp bị lão gia tử đẩy đi đưa cơm. Hiểu Diệp đậu xe của Tống Thanh ở gara ngầm rồi ra ngoài, chuẩn bị đi thang máy lên lầu, khi thang máy sắp đóng cửa thì lại bị một thanh niên tóc húi cua mặc áo bó sát màu đen chặn lại, thanh niên sau khi vào nhìn thoáng qua Hiểu Diệp, rồi đứng bất động. Da thanh niên này rất đen, nhưng không phải trời sinh đã đen, mà là do làm việc lâu dài ngoài nắng nên mới đen.
“Cậu đến văn phòng tổng giám đốc sao?” Hiểu Diệp nhịn không được hỏi.
Thanh niên nhìn một vòng xung quanh, xác định Hiểu Diệp không hỏi người khác cũng như không phải đang nói chuyện điện thoại, sau đó mới dùng giọng điệu lãnh đạm trả lời: “Đúng, thế nào, không giống?”
“Ý tôi không phải vậy.” Hiểu Diệp vội vàng giải thích: “Chỉ là tôi thấy cái tên Tống Liêm kia xấu xa như vậy, chắc chắn đắc tội không ít người, nói không chừng sẽ có người đi tới đó đập hắn một trận, nên mới tùy tiện hỏi thôi.” Lúc Hiểu Diệp nói mấy lời này cũng không có suy nghĩ gì đặc biệt, nhiều lắm cũng chỉ là phàn nàn oán hận.
Sau này khi chuyện đó xảy ra đã khiến Hiểu Diệp nghĩ rằng, nếu mai này mình không làm điều dưỡng nữa, thì cứ mang kính đen làm bán tiên đoán mệnh cho người ta.
Thang máy vừa mở, đúng lúc cửa văn phòng Tổng giám đốc ở đối diện đang rộng mở, my god, cậu đang nhìn thấy gì đây, Tống Liêm đang cường hôn một anh chàng mang âu phục trắng, anh chàng kia bị hắn đè lên trên bàn làm việc. Đương nhiên cảnh tượng này cậu rất quen thuộc, bởi lúc ấy người bị đặt trên bàn lột sạch đồ chính là cậu. Thanh niên mang áo tay ngắn đứng bên cạnh Hiểu Diệp cả người mạnh mẽ vọt tới chỗ Tống Liêm đánh, khá tốt là Tống Liêm thân thủ nhanh nhẹn tránh đi được. Thanh niên áo đen tuy rằng bản lĩnh tốt nhưng không thể làm Tống Liêm bị thương, dường như kỹ thuật Tống Liêm cao hơn cậu một bậc. Cuối cùng không biết Tống Liêm nói cái gì, mà thanh niên áo đen lại dìu anh chàng mang âu phục trắng đi về hướng thang máy bên này, anh chàng âu phục trắng khi đi tới có liếc mắt sang Hiểu Diệp một cái, ánh mắt kia vô cùng sắc bén, giống y hệt phiên bản của Tống Liêm.
Hiểu Diệp há miệng, đứng bên cạnh thang máy sững sờ trừng mắt, mọi thứ trong đầu giống như bị xe tăng nghiền nát, ầm ầm biến thành mảnh nhỏ.
Trước kia Hiểu Diệp cũng đã từng hoài nghi Tống Liêm là dân đồng tính, sao lại nói hoài nghi mà không phải chắc chắn, là vì mặc dù Tống Liêm có khi hù dọa bắt nạt cậu, nhưng chưa hề động tay thật sự. Hơn nữa trước kia khi đùa giỡn với mấy người anh em, tỷ như Lão Tứ cậu thường hay nói “Mày mà làm như thế nữa, lão tử * mày”. Chuyện này rất quan trọng, Hiểu Diệp cũng không dám nói lung tung, cuối cùng hôm nay cậu đã xác định được.
Một tay Hiểu Diệp cọ cọ mông mình, lại cảm ơn ông trời, đã bao nhiêu lần nguy hiểm sượt qua hoa cúc nhỏ của cậu rồi.
Tống Liêm uể oải ngồi trên ghế, ngẩng đầu nhìn Hiểu Diệp đang khó xử đứng ở cửa, vẫy tay ra hiệu gọi Hiểu Diệp đi qua đây, Hiểu Diệp cân nhắc lợi và hại một phen, cầm theo thùng giữ nhiệt đi vào.
“Đưa cơm tối à.”
“Ân.”
“Cậu chờ chút, ăn cơm xong tôi về cùng cậu.” Lúc Tống Liêm cầm lấy thùng giữ nhiệt Hiểu Diệp rõ ràng hơi tránh né.
Tống Liêm bất đắc dĩ lắc đầu, tuy là hỏi nhưng lại dùng ngữ khí khẳng định: “Cậu đã nhìn thấy chuyện vừa rồi.”
“Ân. Anh, anh là đồng tính luyến ái?”
“Cậu nói xem?” Tống Liêm không đáp mà hỏi lại.
“Nga.” Chân Hiểu Diệp chà tới chà lui trên mặt đất, vẫn cố gắng hỏi: “Anh, khi trước anh như vậy với tôi, là bởi anh có hứng thú với tôi?”
“Cậu nói xem.”
“Muốn tôi nói thì tôi nói, tôi, tôi không phải đồng tính luyến ái, tôi thích con gái. Nếu anh cô đơn, tôi có thể giới thiệu bạn trai cho anh nha.” Hiểu Diệp nói, thanh âm do do dự dự, giống như đang tìm từ ngữ để không làm thương tổn Tống Liêm.
Tống Liêm cười xoa xoa đầu Hiểu Diệp, khuyên giải cậu: “Cậu suy nghĩ nhiều như thế làm gì.”
Mặc dù vậy nhưng Hiểu Diệp vẫn thấy được sự cô đơn trong mắt Tống Liêm.
“Thực xin lỗi.” Giọng của Hiểu Diệp vô cùng nhỏ.
“A, cậu nói gì?” Tống Liêm đi tới cửa quay đầu lại hỏi.
Hiểu Diệp vội vàng cười ngây ngô hai tiếng nói: “Aha, không, không có gì hết.”
Lúc về là Hiểu Diệp mở xe Tống Thanh đưa Tống Liêm trở về, còn xe Tống Liêm thì để lại ở công ty. Tống Liêm ngồi trên ghế phó lái nhắm mắt lại nghỉ ngơi. Hôm nay thật sự quá kỳ quái, cho dù là Tống Liêm hay là chính bản thân mình. Hiểu Diệp nắm chặt tay lái thôi miên bản thân, coi như ngày hôm nay chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, chuyện gì cũng chưa từng xảy ra, cậu không biết Tống Liêm là đồng tính luyến, cũng không biết hắn có hứng thú với mình, cái gì cậu cũng không biết. . . . . .
.
Buổi tối Hiểu Diệp lại nằm mơ, là về Tống Liêm, trong mơ Tống Liêm mặc váy ngắn hôn gió tới Hiểu Diệp, dùng giọng điệu ngọt ngấy nói: “Tiểu Bạch Thái ~ tôi thích cậu ngar, hi hi hi hi.” Tiếng cười hi hi kinh khủng kia xuất hiện suốt đêm, lúc tỉnh lại Hiểu Diệp liền bụm mặt thở hổn hển rất lâu: “Mơ thấy quỷ.”
Chương 10: Chương 10
Chương 10
Ngày hôm sau mọi thứ đều trở lại bình thường, lúc ăn sáng Tống Liêm vẫn khắt khe như trước chê bánh ngọt Hiểu Diệp làm, lão gia tử lải nhải giống như trước về chiến công hiển hách của ông năm đó, Tống Thanh thì y như cũ cau mày đọc báo, còn Dư Hoa thì rất chăm chú rất nghiêm túc ăn điểm tâm sáng, một ngụm thức ăn nhai ít nhất là ba mươi lần.
“Chị dâu nếu không bận thì đến giúp Hiểu Diệp một chút đi chị.” Tống Liêm liếc mắt nhìn Hiểu Diệp, Hiểu Diệp xoay qua xoay lại giống như dưới mông có đinh, một khắc cũng không rảnh rỗi.
“Tôi thế nào.” Hiểu Diệp đương nhiên biết Tống Liêm sẽ không có lòng tốt vì cậu, dám chắc hắn lại muốn làm cái gì đó gây hại tới mình.
“Còn cần tôi phải nói sao? Cậu trì độn y như trẻ nhỏ mắc chứng ADHD vậy.”
“Anh. . . . . . Coi như anh lợi hại.”
“Cám ơn lời khen.” Động tác mỉm cười tao nhã đúng mức, giống như thực sự tiếp nhận lời khen đó.
Dư Hoa ngẩng đầu liếc mắt nhìn hai người đang đấu võ mồm, lại cúi đầu. Hiểu Diệp này đơn thuần như trẻ con, bị Tống Liêm ăn sạch sẽ toàn bộ thật sự quá đáng thương. Dư Hoa liếc qua Tống Thanh ở bên cạnh đang giả vờ đọc báo nhưng kỳ thật là đang nhìn lén Tống Liêm và Hiểu Diệp. Phỏng chừng người này vẫn không thể chấp nhận cái hôm mà Tống Liêm ngả bài kia. Tống Liêm lúc đó ngay trước mặt một nhà Tống Cương và vợ chồng Tống Thanh nói thẳng: “Em thích Thái Hiểu Diệp.”
Lúc đó bọn họ còn ngây ngốc nói: “Cậu Hiểu Diệp này rất tốt, chúng tôi cũng thích.”
“Thích đó không giống, thích của em là loại muốn kết hôn với người đó muốn biến người đó thành người của mình kìa.” Tống Liêm tuyệt không che giấu ngữ khí cương quyết của mình nói: “Đừng cố gắng phản đối, mọi người cũng biết tính hướng của em. Em là một người đồng tính, cho dù không tìm Hiểu Diệp thì em cũng sẽ tìm một người con trai khác, mọi người xem nên tìm một Hiểu Diệp đơn thuần dễ mến, hay là tìm một tên con trai không biết tên không biết mặt thậm chí là mấy tên tạp nham tốt hơn?”
“Hiểu Diệp nói thế nào.” Lúc này Hiểu Diệp đang cùng với lão gia tử ở bên ngoài chơi cờ với người khác.
“Ah, anh nói việc này sao, Hiểu Diệp còn không biết em thích cậu ấy, nhưng mà rất nhanh sẽ biết thôi, chờ em đối phó ông già nhà và ba mẹ cậu ấy đã.” Giọng điệu khát vọng kia dường như căn bản không lo lắng Hiểu Diệp có đồng ý hay không, thật sự khiến Tống Tử Thu vô cùng khó chịu.
Tống Tử Thu lỗ mãng là người đầu tiên và cũng là duy nhất phát biểu ý kiến không vừa lòng: “Con không đồng ý, con cũng thích Hiểu Diệp, hai ta cạnh tranh công bằng.”
Tất nhiên, kẻ lỗ mãng vừa nổi dậy này không đợi Tống Liêm đàn áp thì đã bị ba mẹ đập chết, ba mẹ hai người đồng thời giữ chặt Tống Tử Thu, mắng: “Con nhà người nào đó, con thích ai mặc con, nhưng chuyện này tuyệt không liên quan tới con.” Cũng chính một cặp vợ chồng coi con cái hai mươi mấy tuổi đầu như con nít nên mới dưỡng dục ra được một người lỗ mãng như vậy.
“Không phải em đang hỏi ý kiến mọi người, chẳng qua là mọi người chỉ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




