watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6878 Lượt

hiện, mỗi nơi mình đi đến, đều có dấu vết của hắn.

Nguyên lai, ở sâu trong nội tâm vẫn nhớ đến, không thể nào bỏ xuống được quyến luyến, tất cả đều là về hắn.

Hầm chén thuốc phá thai, bỏ lại hầm, vài lần cầm ở trong tay, lại gác sang kệ cho nó lạnh, thủy chung vẫn không thể uống.

Những gì có thể hủy, hắn đã hủy toàn bộ, huyết mạch còn lại ở trong bụng, nàng thật sự muốn hủy đi không lưu lại sao?

Không, nàng không muốn.

Đây là phần trí nhớ cuối cùng hắn lưu lại cho nàng, chứng minh hết thảy mọi thứ đều không phải là hư ảo. Lần này, nàng muốn tự mình quyết định, không cho phép hắn can thiệp.

Bất tri bất giác đi qua những nơi có vết tích của hắn, vòng, lại vòng, không ngờ lại trở về Mộ Dung trang—

Đây nơi có nhiều ký ức với hắn nhất.

Thân hình đón gió ở trong đình, khuông viên nồng tình âu yếm…. Mỗi một bông lan trong viện đều có thân ảnh của hắn, thậm chí cả hành lang nơi tìm nàng khi dễ, từng đoạn ngắn trong đầu đều là những ký ức luôn tồn tại mãi.

Lần này, nàng biết rõ được, người mà nàng nhìn là hắn.

Một lần nữa đi qua, những chuyện đã trải qua, mọi thứ thuộc về hắn, mới phát hiện—

Nàng nhìn mặt trời phản ánh trên nước, nhưng thực tế là bàn tay chạm vào đã thấm lạnh, tràn đầy trong lòng, bất tri bất giác, yêu thích dòng nước mát lạnh cam thuần.

Mặt trời phía chân trời kia, nàng chưa bao giờ chạm qua, chân chính ở trong lòng là dòng suối mát lạnh kia. Trước mắt lưu luyến mặt trời tuyệt mỹ, trong lòng lại là quyến luyến dòng suối mát lạnh mà không biết.

Cho đến khi dòng suối khô cạn, lúc này mới tỉnh ngộ, trái tim đã sớm lún sâu không thể xa rời.

Hắn rời đi nửa năm.

Nàng vẫn giữ thói quen đến phòng của hắn, muốn cùng hắn trò chuyện, mới có thể ngủ yên.

Nàng thắp đèn, ngồi xuống ở trước bàn, chậm rãi mở miệng. “Chuyện trong trang, ta không quản, hiện nay đương gia là chi thứ hai. Mộ Dung Nghĩa không có tài cán như Mộ Dung Dung, nhưng ít nhất lòng dạ khá tốt. Phòng thứ hai giờ tranh đấu gay gắt, như nước với lửa.”

Nàng cười cười, lại nói: “Bất quá không quan hệ với ta, ta không luyến quyền, chiến hỏa liền không đốt đến nơi này của ta, Mộ Dung Nghĩa vì trong bụng ta còn có cốt nhục của Mộ Dung gia, vẫn để cho ta có chỗ dung thân. Quyền lực chỉ là thứ lắm thị phi phải trái, những chuyện này chúng ta đều đã chính mắt chứng kiến qua, hiện tại ta chỉ muốn có nơi có thể bảo thụ đứa nhỏ của chàng, thế là đủ rồi.”

Nàng đứng dậy, bước về phía đệm giường, nằm trên giường ngày xưa từng cùng hắn cộng chẩm.

Nơi này, nàng mỗi ngày đều dọn dẹp, không để dính một hạt bụi nào, phảng phất như chủ nhân phòng ngủ này chỉ là ra ngoài, lúc nào cũng có thể trở về.

“Đêm nay ta có thể ngủ cùng chàng ở nơi này không?”

Hương hoa nhàn nhạt, gió đêm ngừng thổi, đêm, tĩnh lặng không có một tiếng động. Hắn không trả lời nàng, nàng coi là hắn đã cho phép, kéo chăn lên, chăm chú nhìn ánh nến lay động.

“Chàng còn nhớ rõ cây trăm năm vợ chồng sao? Nói rằng đó là tượng trưng cho cát tường trong thôn, khiến vợ chồng trong thôn, các cặp tình nhân thành kính cúng bái, coi đó là thần thủ hộ tình yêu, cây còn thì còn phù hộ nguyện vọng của thôn dân. Ta sau này nhìn qua, mới biết chàng cũng nhập cảnh tùy tục, viết giấy treo lên, thật khó tưởng tượng, chàng cũng làm cái chuyện ngu ngốc như thế.”

Mộ Dung

Thập Nhi

Vĩnh kết đồng tâm tình dài không chuyển,

Mũi bỗng nhiên đau xót, có chút lý giải được tâm tình của hắn lúc đó.

Nếu không phải là lặng lẽ cầu nguyện thì hắn còn có thể làm như thế nào? Nếu thật sự nói ra khỏi miệng, đổi lấy cái kết quả gì, nàng còn không rõ hay sao?

Sợ hắn giận nàng trộm xem xét, nàng vội vã giải thích. “Ta không phải nhìn lén, chỉ là lúc đến, cây vợ chồng kia đã bắt đầu khô một nửa, giấy nguyện đã phân tán, ta—“

Hai cây vợ chồng kia dây dưa triền miên trăm năm, một đạo sấm đánh xuống, khô một gốc cây, gốc cây còn lại vẫn còn khỏe mạnh, hấp thụ chút dinh dưỡng còn lại của cây kia, cố gắng sống sót.

Cây đan vào nhau, vẫn là cây vợ chồng? Cái gọi là tình vợ chồng, bất quá cũng chỉ là như thế, khi đại nạn đến, tự cố còn không được, ai còn có thừa lực lo cho người khác? Hắn vẫn là uổng phí tâm tư.

“Thôi, không nói chuyện khiến người khác phiền muộn. Mộ Dung, chàng ở dưới kia có tốt không? Ta, ta, ta…” Ta một hồi lâu cuối cùng cũng không nói được phấn còn lại.

“Đốt vật cho chàng, có nhận được không? Nếu không, cũng phiền lòng, đèn nơi này đều thắp cho chàng, chàng muốn thì trở lại xem, ta luôn ở trong này.

Gia chủ– ta nói là đại ca của chàng, hắn từng nói qua, tính tình hai chúng ta rất giống, hiện tại xem ra, đúng là giống thật. Thời gian hắn mất tích kia, chàng thường ngồi ở thư phòng, vừa ngồi là hơn nửa ngày, chính là nhớ đến hắn, lại không chịu thừa nhận. Phiền muộn trong lòng càng ngày càng lớn, đó là “hối hận” sao?

…..Thực xin lỗi, khi đó, không có hiểu được tâm tư của chàng, không kịp thời kéo chàng lên, lại còn trách móc chàng nặng nề, mới khiến cho chàng càng ngày càng trầm luân, đến cuối cùng bước đến nơi không trở về được. Nhìn lại, những gì hiện tại ta làm có gì khác với chàng? Chúng ta—quả thật là giống nhau.”

Quật cường giống nhau, giống đến mức đem tâm tư ép chặt đến thâm trầm, thâm trầm—đến mức cả bản thân cũng có thể giấu giếm được.

Hắn không muốn thừa nhận, đối mặt với hối hận, ép lại ép, một ngày kia ép không được nữa, liền như vỡ đê, mãnh liệt như thủy triều, nuốt sống hắn.

Nàng chưa từng thản nhiên đối mặt với tình ý, cự tuyệt lại cự tuyệt, thẳng cho đến khi đẩy hắn ra khỏi trái tim, mới phát hiện không có gì ngoài hắn, đã trống không không có vật gì.

Nàng không thể thừa nhận, cũng không dám thừa nhận, đào rỗng cảm xúc, tự làm cho chính mình chết lặng, chỉ sợ một khi đối mặt thì đau đến không thể nào thừa nhận.

Tương tư một ngày lại một ngày, sâu sắc từng chút một, thẳng đến mức không chịu được, mới giật mình cảm thấy—đau đến thấu xương.

Nửa năm đằng đẵng.

Hắn chết sau nửa năm đằng đẵng, nước mắt mới mãnh liệt rơi.

“Mộ Dung, Mộ Dung…”

Nàng đã không còn tham lam nhìn mặt trời tuyệt mỹ, có thể không, cho nàng cảm nhận tư vị mát lạnh của nước suối trong trí nhớ kia, cảm thụ tình yêu của hắn?

Mấy ngày nay, hắn chưa từng đi vào giấc mộng một lần, nhưng hình bóng kia lại chưa từng phai nhạt trong trí óc, ngược lại càng lúc càng nhớ rõ mọi chuyện đã qua.

Nàng nhớ tới—hắn ngang nhiên đứng trong sảnh chính, không sợ không ngại, một đao đâm xuống ngực, chỉ vì bảo hộ nàng, không để cho tộc quy trách phạt.

Nàng nhớ tới—hắn vì nàng tranh thủ danh phận, bướng bỉnh nhất định phải cưới hỏi đàng hoàng, không để cho nàng chịu một tia khuất nhục.

Nàng nhớ tới—muôn vàn trân sủng của hắn, tất cả mọi chuyện, một ngày một ít, tràn đày, tràn đầy nồng tình mật yêu.

Còn có, còn có…..

“Chàng nhớ sao? Có một lần chúng ta bỏ lỡ nhà trọ, phải tìm nơi ngủ ở bên ngoài—“

Một lần kia, bị kẻ xấu nhìn chăm chú, bị ám toàn âm hiểu.

Xuất môn cùng nàng, hắn không thích mang theo hộ vệ, về sang mới hiểu được, hắn là không muốn có người ở bên cạnh, muốn có thêm chút thời gian ở cùng một chỗ với nàng.

Hắn được gia chủ tẩm bổ nhiều kì trân dược liệu, mê hương bình thường trên phố hắn có thể chống cự lại được một chút dược tính, giãy dụa đi tới bên người của nàng, liền thể lực khô kiệt mà ngã ở trên người nàng.

Nàng cả kinh, đang muốn nói cái gì đó—

“Hư, đừng lên tiếng.”

Hắn đặt ở trên người nàng, đem cơ thể ra chặt chẽ

chẽ bảo vệ nàng.

Sao có thể để gia chủ vì nàng mà lấy thân chắn hiểm?! Mà cơ thể nàng lại tứ chi hư nhuyễn, không thể đấu lại, trong bóng đêm, nhìn kẻ xấu vơ vét tài vật.

“Muốn tiền tài không sao, chỉ cần người bình an là tốt rồi.” Khi đó cả người hắn buộc chặt, lo lắng kẻ xấu không chỉ muốn tiền tai, thấy mĩ mạo liền nổi ác tâm. Hắn không biết võ, nàng lại chịu tác dụng của thuốc, cực kỳ sợ nàng nhận phải thương tổn.

May mà những người đó chỉ cần tiền, đắc thủ cũng sợ chuyện, cũng không lưu lại mà nhanh chóng rời đi.

“Gia chủ?”

“Chờ thêm một lát.” Xác nhận những người đó đi không quay lại, hắn mới chậm rãi lơi lỏng buộc chặt tứ chi.

“Gia chủ?”

“Ta không cử động được.” Hắn chôn vùi ở cần cổ của nàng, cúi đầu hít thở.

Rồi sau đó nàng cảm giác được thân hình trầm tĩnh kia dần dần căng ra, nhưng lại không giống, ít nhất,– vật cứng rắn đặt ở trên người nàng kia không giống.

“Gia chủ, ngài là trúng mị dược sao?”

“……Câm miệng!” Hắn tức giận nói.

“Nếu không, để ta đi hỏi chung quanh chỗ nào có—“

“Ngươi còn nhiều lời thêm một câu liền lấy ngươi để tiêu hỏa.”

Lúc đó, cho rằng hắn hắn là giận người khác làm hắn mất mặt, trong lòng khó chịu, hiện tại nghĩ lại—

Nàng cúi đầu cười khẽ. “Không trách tại sao chàng tức giận, ta cũng muốn giận tại sao lại có người không hiểu phong tình đến như thế.”

Nàng cho rằng, nụ cười kia là của gia chủ, còn hắn sẽ không cười, tính tình âm u như vậy làm sao

Trang: [<] 1, 22, 23, [24] ,25,26 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT