|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
hắn cần cái gì, ở bên ngoài có đồ ăn ngon, vật quý hiếm thú vị, luôn nhớ mang về cho hắn.
Tuy rằng không nguyện ý thừa nhận, nhưng— cảm giác có huynh trưởng ở bên cạnh, quả thật so với mong muốn ban đầu của hắn còn tốt hơn một chút. Tính tình phản loạn cũng thu liễm lại một chút.
Hắn đi vào phòng Mộ Dung Thao, thấy xiêm y đặt ở đầu giường, cũng không suy nghĩ nhiều, liền thoát quần áo ra thử đồ ngay tại chỗ. May mắn thế nào, Mạc Nhạn Hồi lại đẩy cửa đi vào trong phòng, nhìn thấy hắn quang lỏa thân trên, vội vàng nghiêng người đi, gò má ẩn hiện một ít nhợt nhạt hồng.
Hắn rất nhanh liền lĩnh ngộ, có người nhận sai người.
Cái nữ nhân kia ngay cả khi bị hắn cường hôn mặt liền không đổi sắc, vậy mà khi nhìn thấy nửa thân trên lõa lồ lại có thể lộ ra khuôn mặt xấu hổ?
Khó có lúc nhìn thấy tư thái xấu hổ của nữ nhân kia liền gợi lên tính tình muốn ngoạn của hắn, dứt khoát liền đâm lao theo lao, muốn chơi đùa một chút. Bắt chước thần thái của Mộ Dung Thao, ôn tồn mở miệng nói: “Nhạn Hồi sao? Giúp ta vắt khăn mang đến đây.”
Người nọ ở phía sau giật giật, mặc dù thấy có một tia khác thường, nhưng vẫn theo thói quen làm theo lời hắn.
Vắt khăn ướt, mang tới gần, nàng liền lạnh mặt nói: “Mộ Dung Lược, ngươi thật sự rất nhàm chán.”
Nhanh như vậy liền bị phát hiện.
Hắn một phen muốn ôm lấy nàng, nàng lại nhanh chóng chống đỡ, động táccủa hắn lại nhanh hơn, đem toàn thân nàng ép lên giường.
“Buông ra!” Nàng lạnh lùng trách mắng, ngón tay dài đánh lên trên người hắn.
Hắn liền nắm chặt lấy hai cổ tay nàng đem đặt ở trên đầu giường. Cúi đầu, bốn mắt nhìn nhau.
“Nếu bây giờ ta thật sự muốn ngươi thì ngươi sẽ làm thế như thế nào?”
“Ngươi không có bản lĩnh đó.”
Nam nhân không chịu được nhất là câu kích thích, ngươi không có bản lĩnh.
Nha đầu này theo đại ca đi làm ăn buôn bán lâu như vậy, sao lại ngay cả điểm đơn giản này cũng nhìn không ra? Hắn thật muốn cùng nàng phân cao thấp, muốn ngày nào đó nàng thật sự sẽ chết vì tính tình ngoan cố của bản thân.
“Đương nhiên, luận quyền cước công phu, ta không bằng ngươi, nhưng nếu ta thật sự muốn cùng với ngươi, ngươi thật sự có thể đả thương ta sao?”
Không.
Nàng cùng hắn đều biết.
Hắn là thân nhân của Mộ Dung Thao, cũng là người mà Mộ Dung Thao thương tiếc nhất, làm hắn bị thương, Mộ Dung Thao sẽ đau lòng.
Đây cũng là nguyên nhân nàng luôn luôn ẩn nhẫn mặc hắn trêu đùa bỡn cợt, không muốn làm khó dễ hắn.
Một tay hắn chậm rãi xoa giữa hai chân nàng, chạm phải chủy thủ cất ở trong người, đặt vào lòng bàn tay của nàng. “Cho ngươi một cơ hội, một nhát đâm xuống, thì có thể biết được ở trong lòng đại ca, ta với ngươi ai trọng ai khinh.”
Nàng không dám.
Nắm chặt thủy chủ thật lâu, chính là vẫn không thể đâm xuống một đao, không thể không thừa nhận sẽ có khả năng nhận được sự oán trách của Mộ Dung Thao.
Môi hắn lộ ra nụ cười trào phúng. Nữ nhân này đúng là yêu thảm đại ca.
“Ngươi chê cười đã đủ chưa? Cút ngay!” Nàng căm hận nói, không thể chịu đựng được con người này cứ đem tâm ý của nàng dành cho gia chủ ra chơi đùa.
Đây là lần đầu tiên, hắn nhìn thấy trong đôi mắt lạnh lùng không đáy kia nhìn hắn, mang theo— hận.
Nử tử này, chỉ sợ là cực kì ghét hắn.
Hắn đứng dậy cho nàng tự do, không ngăn cản nàng rời đi, đơn độc nằm ở trên giường không nhúc nhích.
Nhiều điều kỳ lạ, rõ ràng là cùng một khuôn mặt, nhưng đãi ngộ cho nhau lại khác nhau một trời một vực, cực hạn yêu, cùng cực độ ghét. Không muốn thừa nhận cảm giác tự nhiên xuất hiện ở trong lòng, mơ hồ đau, hắn không cần, tất cả những thứ thuộc về Mộ Dung Thao, hắn đều không cần!
Lúc sau Mộ Dung Thao đi đến, nhìn cái bóng lưng đi xa, lại nhìn trong phòng thấy vẻ mặt lạc lõng của đệ đệ, nháy mắt liền hiểu.
“Lại nháo với Nhạn Hồi hả?” Có một số việc, Mộ Dung Thao không phải là không rõ ràng, chính là cảm thấy bản tính đệ đệ không xấu, chỉ là nghịch ngợm một chút, không đến mức náo loạn đến mức không thể thu thập, cũng sẽ không quá mức để phải nhúng tay can thiệp.
Có đôi khi Mộ Dung Thao cảm thấy, mình giống như bậc phụ mẫu cưng chiều nhi tử của mình, vĩnh viễn cảm thấy tiểu hài tử nhà mình thực ngoan, sẽ không làm ra chuyện xấu. Cho dù nói đó là tư tâm, Mộ Dung Thao cũng thừa nhận, đại bộ phận trong lòng cảm thấy thua thiệt hắn nhiều lắm. Biết rõ hắn hay làm khó Nhạn Hồi, biết tâm tính hắn không yên, mới nhường nhịn đến này.
“Muốn được nữ nhân để ý, không nên đùa như vậy, với Nhạn Hồi như vậy thì không được.”
Mộ Dung Lược hoảng hốt hoàn hồn, kinh ngạc trừng Mộ Dung Thao: “Ai…ai mà thèm nàng để ý!”
Mộ Dung Thao cười khẽ: “Đệ không phải là thích Nhạn Hồi hay sao?”
“Ta-…” Kỳ lạ! Đại ca làm thế nào chỉ nhìn qua một cái liền phát hiện ra hắn thích cái nữ nhân toàn thân lạnh lẽo kia?
“Không phải sao?” Còn tưởng rằng đệ đệ hai ba ngày liên tục đả kích nàng, chính là trong yêu thích, muốn khiến nàng chú ý, chẳng qua là phương thức sai lầm rồi, bằng không ngày nào cũng nháo, tại sao chưa từng thấy nhằm vào ai khác?
“Hảo, liền cho là như thế đi! Ngươi sẽ đem nàng cho ta sao?”
Mộ Dung Thao kinh ngạc, cười.
Rõ ràng là cặp song sinh, sao tâm tư của đệ đệ hắn lại cứ như đứa nhỏ vậy? Cũng khó trách dùng cái chiêu ngốc nghếch như thế đi trêu đùa Nhạn Hồi.
Mộ Dung Thao nghĩ, trong lòng không hiểu sao lại thấy đau. Từ nhỏ bên người hắn chưa từng có người nào đối tốt với hắn, cũng khó trách, ngay cả việc đối tốt với một người như thế nào hắn cũng không biết.
“Lược, tình cảm không phải là thứ để buôn bán, không thể làm như vậy. Nhạn Hồi là người, không phải đồ vật, không thể nào ta nói cho liền cho. Đệ nếu muốn nàng, hãy dùng hành động để cho nàng cam tâm tình nguyện, như vậy ta mới có thể trao nàng cho đệ.”
Thật đúng là liên tâm với Nhạn Hồi, ngay cả hắn nói cái gì điều biết, hai người quả thật là tâm linh tương thông.
Hắn không có tư vị, hừ hừ.
“Còn có, Nhạn Hồi tính lãnh, nếu đệ cứ như thế, chỉ càng đem nàng đẩy đi xa hơn, muốn đến được lòng của nàng, đầu tiên là đệ phải thay đổi tính tình của mình đi. Thật tình đối với nàng hảo, để cho nàng cảm nhận được ấm áp, nàng sẽ nguyện ý để cho đệ tới gần.”
“Ngươi cứ như là hiểu nàng lắm, thế nào lại không nghĩ tới việc muốn có nàng?”
Mộ Dung Thao âm thầm buồn cười, cũng có lúc cái miệng kia nói ra lời toàn vị chua. “Cũng không có nghĩ đến, hiện tại lại biết rõ lòng đệ, thì càng không thể.”
Nói những lời này, Mộ Dung Thao để hắn muốn nghĩ như thế nào thì nghĩ, Mộ Dung Thao cũng sẽ không giải thích một câu.
Bên Mộ Dung Thao luôn luôn không có ai cả, nhiều năm đến nay gần nhất vẫn là nàng, muốn nói ai có thể đi vào lòng Mộ Dung Thao thì Mạc Nhạn Hồi là có cơ hội nhiều nhất. Nếu không phải là hắn ở giữa gây khó dễ. Theo thời gian, có lẽ hai người thật sự có khả năng trở thành đôi.
Nàng nếu như biết được, là hắn khiến cho nàng cả đời cũng không thể ở bên người mà trong tâm nàng yêu, sợ là cả đời này đều hận hắn thấu xương.
Nhưng—như thế thì đã sao? Hắn càng xác định mình yêu thảm nàng, chỉ cần hắn muốn. Mộ Dung Thao sẽ không có suy nghĩ muốn.
“Vì sao nàng liếc mắt một cái liền nhận ra ta không phải là ngươi?” Đây tuyệt đối không phải là so đo mình không bằng Mộ Dung Thao, chỉ là không cam lòng, chỉ muốn hiểu rõ mà thôi. Hắn yên lặng thuyết phục lòng mình.
“Ta nghĩ, hẳn là do vết sẹo này đi. Nhạn Hồi tính tình cực cố chấp, đôi khi đã nhận ra được mấu chốt, liền rất khó để dao động.”
Từ trong miệng Mộ Dung Thao biết được nguyên nhân của vết sẹo ở khuỷu tay, hắn liền hiểu.
Hừ, nữ nhân ngu, một vết sẹo mà thôi, cần gì phải vì nó mà như thế?
Dung mạo có thể khinh người, có một số thứ không phải là mặc ai khi cũng được, thay thế lại càng không được—
Bên tai, phảng phất có thể nghe thấy tiếng nói thanh lãnh.
Lúc nghe nó, chỉ cười nhạt. Trên đời này, làm gì có ai là có thể trọng yếu đến mức không thể thay thế được?
Hắn đã thử qua, cũng cố gắng qua, nhưng vẫn là phòng bị như vậy, bản chất lì lợm, hắn vẫn như trước, như trước—
Nửa đêm tỉnh lại, bên gối không còn hương thơm ôn nhuyễn làm cho người khác an tâm, hô hấp hắn lập tức cứng lại, trong đầu nháy mắt trống rỗng, Màn đêm hắc ám bao trùm lấy trái tim nằm ở trong ngực. Hắn không hiểu tại sao lại choáng váng hoa mắt, không thể suy nghĩ, còn thở dốc khó hiểu.
Ngọn đèn lại được thắp sáng một lần nữa, hắn mờ mịt ngẩng đầu, nhìn thấy trước mắt là một màn sương mờ mịt, một lúc sau mới có thể hoàn hồn.
Thẳng cho đến khi thân hình kia lọt vào trong mắt, hắn mới có thể hô hấp trở lại: “Nàng đi nơi nào?”
“Hữu hộ vệ có việc gấp cần bẩm bảo, phải đi một chút.” Đèn sáng, thân ảnh đứng yên bất động ở bên cạnh bàn, suy nghĩ sâu xa nhìn hắn.
“Đang nửa đêm, không thể ngày mai rồi nói hay sao? Sau này từng tùy ý rời khỏi ta!”
“Hảo.” Lại một lần nữa trở lại giường, cảm giác được cánh tay hắn ôm lấy.
Trước khi ngủ, trong đầu vẫn không thể xóa đi hình ảnh của hắn lúc nãy. Tái nhợt, mờ mịt, lo sợ—
Nắm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




