watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6896 Lượt

ngẩn ngơ, nhìn bóng lưng hắn lẻ loi cô độc, thật lâu không có rời đi.

“Rất nhanh trở về” này, vừa đi liền đi cả một buổi chiều, ngay cả bữa tối cũng không ăn.

Hắn đã mở miệng, không ai được phép quấy rầy, bất luận kẻ nào, liền không người nào dám làm trái. Nàng đứng nhìn từ xa, không thể tới gần, chỉ có thể ở trong đình không nhúc nhích.

Gió nổi lên, nàng cầm áo bào, thật lâu, thật lâu, không đợi được đến khi hắn quay đầu lại nhìm.

Đây là lần đầu, hắn đem nàng bỏ xuống, lãng quên.

Sắc trời dần dần tối, hắn chậm rãi trở về phòng, thấy một bàn đầy ắp thức ăn, cùng với nữ tử kiên nhẫn chờ đợi.

“Thật xin lỗi, có chuyện suy nghĩ nên thất thần, quên thời gian, ngươi đã ăn chưa?”

Nàng lắc lắc đầu. Hắn không dùng cơm, nàng làm sao có thể ăn trước hắn?

Mạc Nhạn Hồi đứng dậy đem đồ ăn chuẩn bị lại một lần nữa, hắn nâng cánh tay lên, dịu dàng ôm nàng.

Nàng đứng yên bất động, im lặng ở trong vòng tay của hắn. Hai người dựa vào nhau, thật lâu không có hành động gì khác.

“Thật xin lỗi, sau này người không thích nghe thì ta sẽ không bao giờ nói nữa.” Là nàng không tốt, muốn hắn phải nhìn nhận chuyện bị chí thân phản bội. So với giết hắn thì lại càng tàn nhẫn, có một số việc, biết rõ là không thể nói, nàng làm cái gì cứ hướng chỗ đau là đánh.

Hắn muốn nghĩ Mộ Dung Lược là tốt, vậy thì là tốt đi. chỉ cần hắn đừng lộ ra vẻ mặt mờ mịt ưu thương, quay lưng để lộ thân ảnh tịch mịch cô liêu.

“Không phải là ngươi sai.” Hai cánh tay càng ôm chặt lấy nàng, khuôn mặt hơi gian nói với nàng. “Không ổn, ta cái gì cũng không cầu, cái gì cũng không cần, chỉ cần ngươi ở bên cạnh ta là tốt rồi, Nhạn Hồi… Nhạn Hồi…”

“Ta luôn… luôn luôn ở bên cạnh người!” Dang tay kiên định ôm lại, an ủi hắn lúc này tuyệt vọng mà yếu ớt.

Cứ như vậy thôi, biết rõ như thế, nhưng cũng là con đường mà hắn lựa chọn, ôm lấy một thứ không thuộc về tâm của hắn, ôm thân hình chân thật lại vô cùng hư ảo, vui vẻ trong tịch mịch.

Mặc dù đau đớn, nhưng cũng cam tâm tình nguyện.

Quyển 1: Chương 4

Edit và Beta: Độc Tiếu

Bọn họ cực kì không hợp.

Không nhớ rõ bắt đầu từ khi nào, chờ khi hắn phục hồi tinh thần lại, cục diện đã là như vậy.

Như thế cũng không có gì không tốt, nhân sinh không có gì thú vị, dù sao cũng phải tìm một ít thú vui cho riêng mình. Lúc ban đầu, Mộ Dung Lược thật sự đã nghĩ như vậy.

Nữ nhân kia không cười không nói, hắn liền nghiện trêu chọc nàng, nàng càng không để ý tới, thói hư tật xấu càng không thể dừng tay, cứ thế càng ngày càng nghiêm trọng, càng ngày càng hỏng.

Nể mặt Mộ Dung Thao, nàng có thể chịu đựng, không cùng hắn xung đột chính diện, mà hắn Mộ Dung Lược thì sao lại bỏ dở nửa chừng?

Từ đó, càng tận sức làm việc khiến khuôn mặt nàng có thể biến sắc.

Một lần, lại một lần thử, cho đến một ngày, rốt cuộc cũng tìm thấy được nhược điểm lớn nhất trong lòng nàng.

Là Mộ Dung Thao.

Hắn phát hiện, mỗi khi nàng nhìn về phía con người kia, không hề giống với hắn.

Mọi khi đều là trầm ổn, không nóng không lạnh, nhưng khi bóng lưng người kia vừa lướt qua, nàng liền nhìn theo, khó có thể giấu đi thâm ý quyến luyến, người mù mới không nhìn ra được.

Hắn quả thực muốn bội phục nàng. Có thể giấu giếm tâm tư tinh tế, nhưng tất cả mọi thứ đều hướng về đại ca, cái kia thật không thể là người bình thường nào có thể làm được, càng miễn bàn là hai người sớm chiều ở chung.

“Người đã đi xa, còn không đem mắt thu trở lại, còn không chịu bỏ xuống? Có muốn trực tiếp ôm luôn lưng quần hắn, theo hắn vào phòng thị tẩm luôn không?”

Nàng thu hồi tầm mắt, nhìn thân ảnh ngồi ở hành lang dài, mắt điếc tai ngơ mặc kệ lời đùa cợt, hoàn toàn không để ý tới.

“Ngươi yêu hắn?”

Chân nàng vừa mới bước, liền dừng lại trừng hắn.

Quả nhiên, bước này đi đúng rồi, thật sự là nắm chặt được nhược điểm của nàng.

“Người không hiểu phong tình như đại ca ta có thể hiểu được hay sao?”

“Nhị công tử ăn nói cẩn thận, đừng có đâm thọc xúi giục, quấy nhiễu đến gia chủ.”

Là sợ người trong lòng bị quấy nhiễu a, chứ không phải lo lắng cho danh tiết của bản thân. Đây chẳng phải chính là giấu đầu lòi đuôi sao?

“Hắn sẽ bị quấy nhiễu a~… Như vậy thật sự là đáng giá để ta thử một lần.”

“Muốn thì cứ đi nói, ta sẽ không thừa nhận.” Hắn muốn gây sóng gió, đây cũng không phải là lần đầu, nàng liền liều chết không thừa nhận, rốt cuộc ai có thể nói gì nàng?

Mộ Dung Lược nhảy xuống khỏi lan can, vài bước nhanh đuổi theo thân ảnh mềm mại. Nàng không phòng bị hắn sẽ làm như thế, một bàn tay hắn nắm lấy cổ tay phải của nàng, áp người vào đình trụ.

Đây là—làm cái gì?

Dù là cực kì bình tĩnh, nhưng chống lại dung nhan tuấn mỹ gần ngay trong gang tấc. Trên môi còn mang theo ý tàn sát bừa bãi, xúc giác mang lại cảm giác đau đớn, thể hiện hết thảy đều không phải là ảo giác, hắn, hắn thật sự…

Khuôn mặt ôn nhã như ngọc, từng xuất hiện ít nhiều ở trong mộng, mà nay… gần ngay sát như thế, lại như xa xôi. Giống như hắn, lại không phải là hắn, gần ngay trong gang tấc mà cách cả biển trời…

“Ngươi đang nghĩ cái gì?” Hắn chau chau mày, đôi mắt hiện rõ luồng sáng không có hảo ý.

Nàng chột dạ một trận, xấu hổ đưa tay đẩy hắn cách ra.

“Không sao cả, cứ đem ta làm thế thân a, nếu ta không nói ra, ai biết được?”

Đây còn không phải là nói? Hơn nữa còn là lớn tiếng.

Hắn ái muội liếm liếm môi, trên đó còn lưu lại một ít hương vị son môi, ai biết được mặt nàng vẫn không đổi sắc, thờ ơ.

Khư! Còn tưởng nàng sẽ vừa khóc vừa nháo, ồn ào, trinh tiết liệt nữ khóc lóc om sòm vung tay loạn xạ… Kết quả là cái gì cũng không có, cảm giác so với việc bị muỗi đốt càng không đau không ngứa.

Đã có người trong lòng, không phải đều không thể chịu được việc bị nam nhân khác đụng vào hay sao? Thế nào mà nữ tử này lại cứng rắn như vậy, lại càng không giống người thường, đặc biệt là— hắn lại không bỏ được niềm thích thú này.

“Ta nói—nếu ta nói với đại ca là ta muốn ngươi, ngươi đoán xem hắn có đồng ý hay không?” Cho đến trước mắt, hắn muốn cái gì, đi cầu đại ca, Mộ Dung Thao tựa hồ chưa từng nói với hắn một chữ “không”.

Ở chung Đông uyển, được. Vào một tháng ban đầu, hai huynh đệ còn ở chung một phòng, tận cho đến khi phòng ngủ cách vách ngay bên cạnh chuẩn bị xong mới chuyển sang. Bài trí ở bên trong, mỗi một vật, chi phí ăn mặc, toàn bộ đều giống hệt nhau, không chút sai lệch.

Coi trọng thứ gì của Mộ Dung Thao, một câu, Mộ Dung Thao hào phóng từ bỏ đồ yêu thích.

Hắn cũng thật sự hiếu kỳ, cũng luôn luôn muốn thử nghiệm giới hạn, người này rốt cuộc có khi nào cự tuyệt hắn hay không?

“Ngươi dám!” Quả nhiên, điều này làm cho sắc mặt nàng thay đổi ngay lập tức.

“Sợ?” Nàng sợ, hắn cũng sắp đắc ý.

“Gia chủ sẽ không cho phép.”

“Vậy người cần gì phải khẩn trương như thế?”

“Như thế chính là ý đồ quấy nhiễu hắn. Gia chủ đối với ngươi tốt như thế, ngươi làm gì cứ trăm phương nghìn kế khiến hắn khó xử?”

Nói trắng ra, không phải là đang đau lòng cho ý trung nhân trong lòng hay sao?

Hắn cười lạnh. “Đây không phải là ý nghĩ tồn tại của hắn hay sao?”

Hào quang khắp thiên hạ đều ở trên người Mộ Dung Thao, không cho người khác phát huy triệt để niềm tận hứng, còn không làm thất vọng hình tượng tốt đẹp như thánh nhân kia đi? Dù sao, hắn ngay từ ban đầu, liền bị định là đồ xấu xa, làm với không làm có cái gì khác biệt?

Có một số người, cái gì cũng không phải làm, lại có thể nhận được hết thảy mọi thứ tốt đẹp nhất ở trên đời. Nhưng có một số ngươi, gần như chỉ muốn có một chút quyền lợi của mình, liền bị mang ác danh lòng muông dạ thú. Ai sẽ trả cho hắn công đạo?

Nàng càng nghĩa chính từ nghiêm hộ chủ, hắn liền càng châm chọc trong bi thương.

Thôi, Mộ Dung Thao vĩnh viễn là đúng, hắn thì chỉ để ý giở trò xấu, không cần nhiều lời.

“Ngươi yêu hắn cái gì? Tính tình? Địa vị? Hay vẫn là dung mạo? Người người đều nhận định là tâm hồn, mạnh miệng nói giống như là thanh cao, ngươi thì sao? Muốn cùng ta đánh cược hay không, tại đây sau này ngươi có còn hay không cố chấp như ngày hôm nay nữa hay không?”

“Ý nghĩa tồn tại của một người không phải chỉ dựa vào khuôn mặt. Dung mạo có thể khinh người, nhưng có một số việc một số vật không thể để mặc cho khinh cũng khinh được, càng thay thế không được. Ngươi rất cực đoan, không hiểu được đâu.”

Phải không?

Cho dù dùng hết tâm cơ, cũng sẽ không thay thế được?

“Chỉ hy vọng như thế.” Bằng không hôm nay nàng tình thâm ý trọng, cố chấp nhận định, cũng chỉ là rơi vào chê cười, không đáng giá một văn tiền.

Ban đầu chỉ là nói ngoài miệng, muốn kích kích khuôn mặt không biểu tình của nữ nhân kia thôi. Cũng không thực để ở trong lòng, cho đến một ngày, Mộ Dung Thao đi làm việc xa nhà trở về. Ở bên ngoài bắt gặp xiêm y quần áo có hình thức rất đặc biệt, rất thích hợp với hắn, liền mang về cho hắn, trong tay bề bộn nhiều việc, vẫn còn quan tâm đến hắn.

Tư vị có người thân sủng ái chính là như vậy sao? Có người nghĩ

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT