|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lấy bàn tay hắn, nàng cảm thấy một mảng ẩm ướt lạnh lẽo.
“Ta biết hai người……..giao tình không phải là ít, nhưng hữu hộ vệ ta vẫn cả gan nói một câu, biểu tiểu thư, công tư phân minh.”
Lời này ý là—nàng còn có tư tâm khác, ý muốn thiên vị sao?
Tình huống hiện tại của bọn họ… là bí mật khó giữ ở trong trang, giấu giếm kĩ mấy cũng sẽ có kẽ hở. Huống chi ngay từ lúc đầu hắn cũng không có ý định che giấu cái gì, vài lần đến nghị sự, cũng để cho mọi người thấy được hắn đang ôm nàng ngủ yên.
Cũng khó trách người khác hoài nghi nàng, hiện thời chính là được sủng ái. Nữ nhân chung quy vẫn là nữ nhân, như thế còn làm sao bảo trì được lý trí, phán đoán chuẩn xác?
Mối quan hệ này, khiến trọng lượng lời nói của nàng cũng bị suy giảm.
Nàng biến sắc: “Ta tự nhận mình đi theo gia chủ cho đến nay, luôn luôn trung thành, chưa từng có một chút nào không có trung thực.”
“Nhưng… là vạn nhất… ta nói là vạn nhất, hắn không phải………..”
“Nếu thật sự đúng như lời mà ngươi nói, hắn chính là nguyên nhân đằng sau tấm màn khiến gia chủ bị hành hung, như vậy thì ta sẽ tự tay mình đâm hắn, lấy lại công đạo cho gia chủ, Mạc Nhạn Hồi ta tuyệt đối sẽ không chần chờ.”
Nghe câu nói đấy, thần sắc của hữu hộ vệ cũng hòa hoãn một chút. “Ta không có ác ý, chỉ muốn nhắc nhở ngươi mà thôi, đừng quên rằng gia chủ đối với ngươi không tệ.” Gia chủ dĩ vãng cũng từng nói qua, khi hắn không có mặt, thì hết thảy đều nghe theo chỉ thị của Mạc Nhạn Hồi. Nguyên nhân là vậy, ai cũng có thể phụ hắn, nhưng Mạc Nhạn Hồi vạn vạn không thể cô phụ tín nhiệm cùng phó thác của gia chủ.
“Ta biết.” Nàng nặng nề nói. Nên làm như thế nào, trong lòng luôn luôn biết rõ, chưa từng có một chút suy nghĩ bất công.
Nàng nhớ, hồi đầu khi theo gia chủ học buôn bán, hắn từng nói qua, nàng có đôi mắt thành thật, chính mình luôn câu nệ cố chấp, đây chính là ưu điểm. Nhưng ở trong buôn bán, đây chính là nhược điểm lớn nhất, người nàng tin tưởng nếu muốn dối trá, nàng sẽ khó lòng phòng bị.
Mấy năm nay, nàng luôn luôn nhắc nhở bản thân, đừng để người khác lừa gạt… Nhưng, bản tính khó sửa, có phải, cuối cùng, nàng vẫn bất tri bất giác phạm phải cái lỗi như vậy hay không?
Suy nghĩ, lại suy nghĩ, tâm tư đã trăm chuyển ngàn hồi. Xoay người trở về phòng, không nhìn thấy hắn, lại ra phía hoa viên tìm kiếm, thấy hắn khoanh tay đứng yên ở đó.
Gần đây, hắn thường xuyên như thế, một lần lại một lần liền hơn nửa ngày, luôn luôn im lặng nhìn về phía xa xăm.
Nàng cũng từng đứng ở vị trí tương tự như thế, nhưng cái gì cũng không nhìn thấy, không thể đoán ra được hắn rốt cuộc là nhìn cái gì.
Đem đầu đặt lên trên bả vai, hắn ngoái đầu lại nhìn, cười ôn nhu.
Nụ cười này, rõ ràng chính là của Mộ Dung Thao, ấm áp như vậy, động lòng người như vậy. Tính tình âm u của Mộ Dung Lược sẽ không bao giờ có được nụ cười thật tình như vậy.
Có khi, nàng cảm thấy mình cùng Mộ Dung Lược đều là cùng một loại người, tính lãnh, đồng dạng âm u, thưở nhỏ đã sống trong góc bi ai, chưa từng nhận được ánh mắt để ý, chưa từng biết được cái gì là vui vẻ, sao có thể có được nụ cười từ tận đáy lòng?
“Bàn xong chưa?”
“Ân.”
“Kia là gì?” Ánh mắt hắn nhìn về phía sổ sách cùng báo cáo đặt ở trên bàn.
“Mời gia chủ xem qua.” Nói đến công việc chung, nàng lại tiếp tục câu nệ thủ lễ, là Mạc tổng quản không thể thân thiện.
“Làm gì? Cũng không phải là ta không tin nàng.”
“Vẫn là gia chủ xem qua mới tốt. Trước kia gia chủ nói, nếu ngườii không tiện thì ta sẽ quản lý, nhưng thương thế của gia chủ hiện tại đã chuyển biến tốt hơn, nên vẫn là quản sự vụ, không thể để cho người khác nói ta chuyên quyền, mong gia chủ đừng khiến ta khó xử.”
Hắn liếc mắt nhìn nàng một cái, ý tứ hàm xúc thật sâu, tùy ý nhìn nhìn không nhìn ra ý tứ.
Nàng chờ, không bỏ sót một chút hành động nhỏ nào của hắn.
Nàng đang thử hắn.
Nàng không tin hắn, dùng cái loại phương thức này để thử hắn.
Hắn ngồi xuống, bàn tay hướng nàng. “Bút.”
Nàng liền sai người mang tới , ở một bên nghiền mực cho hắn.
Cảm giác cầm chiếc bút trong tay không ưng ý, hắn không vừa lòng: “Rất cứng, bút lông sói kia của ta đâu?”
Đúng vậy, gia chủ cực kì chọn bút để dùng, bút phải thuận tay, xử lý sự vụ mới có thể lưu loát như mây bay nước chảy, rất sinh động, gọn gàng.
Nàng tự mình đi đến thư phòng lấy bút lông sói hắn thường dùng, khi quay trở lại, hắn đã xem sự vụ xử lý xếp ở phía bên trái, đổi bút, không cần suy nghĩ liền hạ bút xuống viết.
Chỉ thị cùng với bút tích, quả thật chính là của gia chủ.
Nàng xử lý chuyện buôn bán đều do gia chủ dạy, cổ tay gia chủ xử lý sự vụ, tác phong, nàng đều rõ ràng nhất.
Thẳng cho đến giờ khắc này, hắn mới lặng lẽ đem nỗi nghẹn ở lâu trong lòng phun ra ngoài.
Không đến một canh giờ, sự vụ xếp như núi ở trước mắt đều đã được xử trí thỏa đáng, hoàn toàn không mất đi quyết đoán cùng tác phong thanh thoát của ngày xưa.
Nếu như là nàng xử lý, chỉ có thể được vài phần như hắn, phán đoán chuẩn xác cùng tinh tế như vậy không phải là gia chủ thì còn ai có năng lực này?
“Tốt lắm, chuyện nàng ‘phân phó’ ta đã làm xong, nàng muốn thưởng ta cái gì?”
Trước kia nếu thuộc hạ có công, Mộ Dung Thao luôn thưởng chưa từng chùn tay.
“Nhạn Hồi không dám.”
“Tốt nhất là nàng không dám.” Cũng đã dám bố trí việc lên đầu hắn, còn tranh luận tùy hứng, thực sự đã đem nàng chiều đến hỏng rồi.
Nàng chau chau mày, lập tức lĩnh hội, bị hắn kéo một cái liền đem giai nhân đặt lên ở trên đầu gối.
“Ăn định ta.” Hừ hừ, ngoài miệng thì bất mãn, nhưng vẫn làm đầy cõi lòng, chiếm lấy môi mềm hương thơm.
Sợ bị hạ nhân thấy được, nàng né tránh, khiến hắn không vui, dời đến phía gáy của nàng cắn cắn, ý định lưu lại một dấu răng, khiến nàng không thể gặp người.
“Đau…………” Nàng mềm yếu oán giận, cũng không thật sự là đau như vậy, tê tê cần cổ, kỳ thật là giận dữ cùng xấu hổ chiếm đa số.
Hắn hiểu được. Hiện tại nàng ngoài miệng là cung kính, khóe miệng lại cười yếu ớt, ánh mắt đều là sáng ngời. Biết hắn thật sự sẽ không làm đau nàng, ngoài miệng nói vài câu lại giống như liếc mắt đưa tình.
Ngả vào nhau triền miên náo loạn một hồi, gò má hắn dựa vào trên gáy nàng, cọ cọ, hưởng thụ một ít ôn tồn.
Mạc Nhạn Hồi hạ mông xê dịch, sợ chân hắn không đựng được sức nặng của mình, không cẩn thận mông lại chạm vào hạ thân cứng rắn của hắn….
“Lại động, sẽ không thể vãn hồi.” Hắn lạnh giọng cảnh cáo.
Khiêu khích vài lần, trong lòng biết hắn không có gì là không dám, đặc biệt gần đây hành vi của hắn lại càng làm càn, lập tức không dám vọng động.
Tỳ nữ hướng đình nơi này đi tới, nàng vừa bị cảnh cáo, sợ chọc hắn không vui, lập tức tiến thoái lưỡng nan.
Nhìn khuôn mặt đỏ ửng quẫn bách đáng yêu lấy lòng, hắn không nhịn được cất tiếng cười to.
Mạc tổng quản nhà hắn cũng có lúc đuối lý? Nhìn nàng đem đầu cúi xuống gần như chôn trong ngực hắn, một bộ dạng khó có thể nhìn thấy.
“Tốt rồi, cũng đã đi xa, đầu còn không chịu nhấc lên?”
Nàng rầu rĩ, chỉ có thể cắn bả vai hắn một ngụm, biểu lộ sự bất mãn.
“Thế nào liền đói bụng cắn loạn, cứ như đứa nhỏ. Đến, nếm thử này.”
Một khối điểm tâm được đưa đến miệng nàng, nàng theo bản năng cắn một miệng, vị xốp không ngấy, cùng với gò má nhàn nhạt phiếm hồng…. mùi vị rất quen thuộc.
“Là— phù dung lệ hương cao của Tàng Nguyệt Các ở Từ Châu phải không?”
“Mạc tổng quản thực biết hàng, đến, lại thưởng cho nàng một miếng.”
“…….”
Từ Châu cách Mộ Dung trang, khoái mã cũng phải ba ngày, nàng bất quá chỉ nói qua… hắn thật sự nhớ kỹ?
Đoạn thời gian ở trên giường dưỡng thương, hắn hỏi nàng thích cái gì, ghét cái gì, kỳ thực cũng không phải là yêu thích, chỉ là mấy năm nay theo hắn đi khắp nơi, là sự vật khắc sâu vào trong tâm trí hơn một chút mà thôi. Còn tưởng hắn chỉ là thuận miệng hỏi về thời gian đã qua…
Hắn lặng lẽ nhấc tay, đem năm ngón tay nắm lấy tay của nàng, hòa hoãn nói: “Nàng nói xem, chúng ta có nên ước định một chút không, ta thực sủng ái nàng, khiến nàng có cảm giác được tràn đầy, nhiều đến không thể nào chứa nổi nữa, thì đến lúc đó là nàng hồi báo ta.”
“Ta phải làm sao mới có thể hồi báo?” Nàng cằn cỗi như thế, có cái gì đều đã sớm cho hắn.
“Gả cho ta, làm thê tử của ta, vì ta sinh nhi dục nữ.”
Thiên hạ trong lòng hơi hơi rung động, hắn cảm nhận được. Giang cánh tay, càng ôm chặt lấy nàng, ôn nhu hỏi lại một lần nữa: “Được không?”
“……Hảo.”
Như thế nào lại không hảo? Cả đời này, chưa từng có người nào dụng tâm đối đãi với nàng như thế, lấy toàn bộ tâm tư trân sủng nàng. Thẳng cho đến khi nhiều năm sau, rất nhiều năm sau, nàng nhớ lại một ngày này, vẫn không thể quên được thời khắc trái tim chấn động cùng rung động.
Trong nháy mắt, lồng ngực tràn đầy hạnh phúc cùng— rung động.
Quyển 1: Chương 5
Edit: Độc Tiếu
Hắn, Mộ Dung Lược, đời này cũng không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




