watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6906 Lượt

thủ một năm.

Nàng làm sao có thể gánh vác được ân nghĩa sâu nặng như vậy?

Về sau nàng thường nghĩ, rốt cuộc biến chuyển ra sao, nàng lại khăng khăng một mực, từ nay ngoài hắn, trong lòng không thể có thêm được một thứ gì khác. Có lẽ, là vì ngày hôm đó, khuôn mặt hắn kiên định, nói: “Ngươi bị thương là vì ta, ta cống hiến một ít thuốc dẫn cũng là chuyện đương nhiên.”

Sáng sớm tỉnh lại, bên cạnh đã không còn thấy thiên hạ âu yếm ôn tồn đêm qua.

Vô luận là hắn thức dậy sớm thế nào, nàng vĩnh viễn đều có thể rời khỏi giường trước hắn. Lúc nào cũng khắc thủ chừng mực, không để cho chính mình phóng túng. Nếu không có mệnh lệnh của hắn, không biết được liệu nàng có thể “thị tẩm”, ngủ chung cùng mình…

Ngực nhức nhối… giận… buồn…

Hắn đứng dậy, đẩy cửa sổ ra, cái người hôm nay thức dậy sớm lại đang ở bên ngoài phòng luyện kiếm.

Bây giờ mỗi ngày hắn đều phải nghỉ ngơi, bởi vì liên quan đến an nguy của hắn, nàng không cho phép chính mình buông lỏng.

Luyện kiếm xong, mồ hôi thấm ướt quần áo, chảy xuống cái cổ duyên dáng, vạt áo khẽ mở, mơ hồ còn có thể thấy được ngân tích như ẩn như hiện hắn lưu lại đêm qua, cùng với khe rãnh đường cong tuyết nộn kia—

Hạ phúc của hắn liền căng thẳng.

Đây là sân của hắn, ngày thường nếu hắn không cho gọi thì không ai được phép ra vào. Bằng không, nàng sơ ý như vậy, để cho người khác nhìn thấy màn xuân sắc phong tình này, là tuyệt đối không thể!

Ước chừng một khắc qua đi, nữ nhân không biết sống chết kia đã trở lại, mang theo nước ấm. Tựa như ngày thường, cúi người hạ lễ, sau đó mới đem chiếc khăn thấm nước ấm hầu hạ hắn rửa mặt, thay quần áo.

Hắn nhìn mà uất ức. Giường cũng đã nằm lên, lúc này nàng còn giữ chừng mực cái gì?

Căm tức, hắn lấy tay kéo nàng, hướng xuống đôi môi vừa cắn vừa mút, ý định làm đau môi của nàng, lưu lại mấy dấu răng.

Nguyên là muốn trả thù, nhưng thân hình mềm mại của nàng lại khiến hắn nổi lên phản ứng.

Nàng vừa mới tắm qua, trên người còn có hương thơm nhàn nhạt. Hắn chôn mặt ở cần cổ, trầm mê ngửi.

Thực không ổn, nàng làm cho hắn không cách nào khống chế mà mê luyến thân thể của nàng.

Cứ cho sắc trời đã sáng, hắn cũng không quan tâm, một tay tham lam phủ xuống, có khát vọng ôn lại tư vị mất hồn mà cơ thể này cho hắn.

“Đừng—“ Nàng còn có một tia lý trí, cảm thấy sự tình tựa hồ không tốt lắm, huống chi… huống chi thân thể của hắn…

“Đừng cự tuyệt.” Hắn bất chấp, cởi áo, vội vàng cởi tiết khố, nâng đùi ngọc của nàng lên, vội vàng đâm vào nơi ấm áp kia thật sâu.

“A!” Nàng kinh hô, đem mặt chôn ở chỗ hắn, nhỏ giọng thì thầm. “Đau—“

Bộ dáng yếu thế hiếm có này lấy lòng hắn.

Còn không phải? Nữ nhân gia vẫn nên nhu nhược một chút, mềm mại một chút, cần gì lúc nào cũng quật cường chống đỡ, đối với nam nhân như vậy đều vô dụng.

“Được, được, là do ta quá mau.” Hắn trấn an, dỗ nàng hai câu, hôn lên lệ dung của nàng. “Ai bảo ngươi chọc giận ta.”

“Ta— “ khi nào?

Chuyện đáng giận nhất ở trên đời là, người làm chuyện khiến người khác phát điên, sau lại bày ra một vẻ mặt vô tội, hỏi: “Phát sinh chuyện gì?”

Mạc Nhạn Hồi nàng chính là nhân tài kiệt xuất trong đó.

Chôn sâu ở trong ấm huyệt của nàng, giật giật, trừng mắt nhìn nàng. “Là tính tình ta không tốt, làm sao?”

Bàn tay mềm mại nâng lên, xoa gương mặt uất ức của hắn. Nàng nhấc người lên hôn hắn, chóp mũi chạm chóp mũi, thân mật nói: “Ta ăn nói vụng về, ngươi đừng tức giận—“

Giai nhân trấn an, cơn tức lập tức tiêu tan, hắn thực cảm thấy mình vô dụng.

Hừ hừ, không cam lòng, lại muốn có được càng nhiều nhu tình mật ý, nhìn nàng không tự chủ được nhếch lên khóe môi.

Nàng— nở nụ cười.

Tuy rằng cực lãnh đạm, nhưng những năm gần đây, duy nhất lần này thấy nàng nhếch môi lộ ra nụ cười.

Hắn nở nụ cười, như có được tất cả trân quý trên đời, từ từ nổi lên khoái ý, hạ thân liên tục luật động.

Nàng nhíu mày, hai tay gắt gao nắm ở khung cửa sổ, hơi thở hổn hển, giống như là ẩn nhẫn điều gì đó.

“Kêu lên đi, ta muốn nghe thấy tiếng của ngươi.”

“Ngươi…. a…. chủ… ân….”

“Ta họ gì, còn phải nhắc nhở ngươi sao?” Trực tiếp cầm lấy hai tay nắm chặt lấy khung cửa sổ đến mức đốt ngón tay trắng bệch của nàng đem đặt ở trên vai, giọng nói trầm nhẹ mị hoặc, dụ nàng nói ra khỏi miệng.

“Mộ Dung…” Nắm chặt hai tay, âm thanh kia truyền đến tai hắn, cực nhuyễn, cực mị.

“Thật ngoan… Tiểu Thập Nhi của ta.” Ôm chặt lấy cái eo nhỏ, tăng thêm chút lực đạo, khiến nàng không thể chống đỡ được, âm thanh yêu kiều kêu lên.

“Mộ Dung… Mộ Dung…”

Xem… lúc này không phải là kêu lên sao.

Hắn cười nói: “Ôm ta, ngã ta cũng mặc kệ.”

Trong nháy mắt, nàng không khống chế được cào tấm lưng của hắn, hẳn là sẽ lưu lại vết, bất quá, hắn không định nói cho nàng biết.

Vui một hồi, hắn tựa vào vai của nàng, điều hòa hơi thở.

Cổ nhân nói không sai, chết dưới hoa mẫu đơn, cũng cam nguyện. Hắn lại chả quan tâm cái gì, khi xúc động lên thì cái gì cũng không quản, thương thế không chịu nổi ép buộc, ẩn ẩn đau.

“Làm sao vậy?”

Nữ nhân này! Có thể đừng sâu sắc như vậy hay không?

“Không có việc gì!” Hắn cứng rắn trả lời. Là nam nhân chết cũng không thể thừa nhận! Cùng vui với mỹ nhân đến mức mềm cả chân, truyền ra ngoài còn không phải là không muốn sống?

Không biết là nàng thật phát hiện ra, hay chỉ đơn thuần là cử chỉ thân mật, đôi bàn tay chặt chẽ ôm lấy hông của hắn, giảm đi gánh nặng ở trên đùi.

Hắn cười khẽ, cắn gáy của nàng, thấp giọng gọi: “Nhạn Hồi… Nhạn Hồi… Nhạn Hồi đáng yêu tri kỉ của ta…”

Cần cổ bị cắn tê tê, nàng sợ ngứa rụt lại, sợ hắn ôm ôm thân ái, một lát nữa lại… “Ngươi… ngươi không thể lại…” Ánh mắt trừng hắn mềm nhẹ vô lực, ba phần cũng không giống với cảnh cáo, bảy phần lại giống với hờn dỗi.

“Yên tâm.” Hắn cũng không muốn ở trước mặt nàng mà mềm chân, khiến nàng chê cười cả đời.

“Ngươi cũng biết tác phong của ta là gì, đừng giả ngu.”

“Ta, ta chỉ là……” Chờ mong cả đời, cũng không cho rằng sẽ có được, nhưng đột nhiên có một ngày, hoàn toàn nằm ở trong lòng bàn tay, ngược lại chậm chạp không dám nhận lấy. Là sợ khi nắm lại bàn tay lại phát hiện vẫn là công dã tràng? Hay vẫn là tự hỏi chính mình, những thứ có được này từ đâu mà đến?

Mấy năm này, theo thói quen nhìn lên, cũng không dám dùng tay chạm vào. Nam nhân quá mức hoàn mỹ kia, là thánh địa kính yêu tối thiêng liêng nhất ở trong lòng, nàng làm sao có thể, làm sao dám?

“Ngươi cũng biết rõ ta, ta lại là người thế nào, sẽ không đụng đến người ở bên cạnh. Huống chi, ngươi đã bao giờ thấy ta đắm chìm trong nữ sắc? Nhạn Hồi, nếu miệng người lại nhét đầy chừng mực, không chỉ là bôi nhọ chủ ý của ta, cũng là tự nhục nhã bản thân, nghe hiểu không?”’

“…..Ân.”

Nghe được nàng nhận lời, lúc này mới vừa lòng lùi cơ thể lại, để cho nàng rời khỏi cửa sổ.

Không có chỗ dựa, dưới chân hắn liền mềm nhũn, cánh tay mềm mại kia lập tức đỡ lấy, đưa hắn dìu về phía giường….. Ai……. cái này, thật không còn mặt mũi làm người.

“Trên đầu chữ sắc là một cây đao, lần tới đừng có tiếp tục phóng túng như thế.” Lại vắt chiếc khăn nóng lau người sạch sẽ cho hắn lần nữa, miệng nhẹ giọng nhắc đi nhắc lại.

Giáo huấn hắn?

Hắn chau chau mày, lấy tay kéo nàng xuống, thân mật: “Cho dù ngươi là độc, ta cũng cam tâm tình nguyện uống.”

Nàng nhu thuận, nằm ở trong lòng hắn, một lúc lâu cũng không ai tiếp tục nói nữa.

“Nhạn Hồi…”

“Ân?”

“Ngươi như thế nào xác định là ta?” Mộ Dung gia có cặp song sinh, tướng mạo không có mấy điểm khác biệt, ngay cả nhũ mẫu từ nhỏ cùng lớn lên cũng không nhận ra, nàng lại lấy tự tin từ đâu đến?

“Các người….. không giống nhau.” Nàng không thể nói rõ ràng nguyên nhân chính xác, chỉ biết là, mình sẽ không nhận sai nam tử ở trong tâm. Vì sự tác động của hắn, tim đập dồn dập không ngừng là minh chứng hữu lực nhất.

Nàng yêu, cho tới bây giờ cũng không phải là một khuôn mặt.

“Luôn luôn phải có căn cứ gì chứ, bằng không làm sao thuyết phục được nhóm ông chú khó chơi lại ngoan cố kia?”

“Cái này.” Tay mềm lại xoa chỗ gần khuỷu tay phải, một vết sẹo ước chừng ngón út, vì nàng mà lưu lại, là chứng minh hữu lực nhất chỉ có ở Mộ Dung Thao.

“Vạn nhất…….sai lầm thì sao?”

“Sẽ không!”

“Ta nói là vạn nhất, ngươi….. sẽ làm gì bây giờ?” Kỳ thực không có cách nào hỏi rằng – chúng ta phải làm sao?

“Ta chấp nhận.”

“Ngươi cho dù có hối hận, cũng sẽ không cho ngươi đi.” Kiên quyết không buông tay.

“Ân.” Không cần như thế, nàng cũng sẽ không đi, hắn ở ngay chỗ này, nàng còn có thể đi đâu?

Ngón tay nàng đáp lại đôi bàn tay, gò má chạm gò má, trộm một chút ôn tồn.

Mộ Dung trang chiếm hơn mười khoảnh, bao năm qua tới nay, Mộ Dung tộc ở đây khai chi tán diệp, vinh thịnh mấy trăm năm, tựa như thôn trang nhỏ tuyệt thế độc lập, biệt viện ở giữa Mộ

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT