watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:56 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6864 Lượt

một hồi là lúc mới sinh, hai hồi là lúc trưởng thành, hắn đã không còn là đứa nhỏ, trời đất bao la, không phải không có nơi cho hắn nương thân.

Hắn biết, từ trên xuống dưới phủ không chào đón hắn bao nhiêu, càng trung thành và tận tâm với Mộ Dung Thao thì càng khó chịu khi nhìn hắn náo loạn khắp nơi. Tựa như nữ tử luôn yên lặng đi theo sau Mộ Dung Thao.

Nàng chán ghét hắn, cực kì chán ghét, hắn biết.

Mỗi khi hắn đến gây khó dễ, mi tâm nàng lại nhăn, lại ngại Mộ Dung Thao đã tuyên cáo một câu “Gặp Lược cũng chính là gặp ta, nếu còn coi ta là chủ tử, thì không được có nửa điểm bất kính với hắn” mới thủy chung ẩn nhẫn, một câu cũng không nói.

Một tháng đầu, hắn cùng với Mộ Dung Thao ngồi cùng một bàn mà ăn, nằm cùng giường mà ngủ, giống như lời thề ban đầu. Mộ Dung Thao có, hắn cũng sẽ có, bất kì chuyện gì, chỉ cần hắn mở miệng, Mộ Dung Thao chưa từng cự tuyệt hắn.

Một ngày, hắn nhàm chán, đi dạo lung tung trong nội uyển, ngang qua phòng nghị sự, lơ đãng nghe thấy nội dung nói chuyện bên trong giữa vài tên quản sự cùng Mộ Dung Thao.

Các quản sự ẩn nhẫn đã lâu, cuối cùng cũng lớn mật gián ngôn. Bọn họ vô cùng ăn ý, đối với việc Mộ Dung Thao vô cùng dung túng hành vi đòi hỏi vô độ của đệ đệ cảm thấy không ổn, càng sợ người nọ không có trung thực, có ý đoạt lấy.

Mộ Dung Thao cười trừ: “Thì sao? Toàn bộ Mộ Dung gia, vốn cũng là của đệ ấy, ta lại độc chiếm hai mươi năm, đệ ấy nếu thực sự muốn đoạt lấy, chỉ cần một câu, ta cũng không phải không đưa được.”

Ai hiếm lạ?

Người người đều cho rằng chủ vị Mộ Dung gia là tốt lắm sao? Hắn ngay từ đầu, đã không để ở trong mắt, cái nhà này không cần hắn, hắn cũng không hiếm lạ, chỉ khó cho đàn trung bộc, ngày ngày phải phòng ăn trộm, uổng làm tiểu nhân.

Hắn lạnh lùng xả môi, chân bước đi, lơ đãng nhìn thấy một đôi mắt lạnh.

A, là hắn sơ sót, có Mộ Dung Thao, làm sao không có nàng đâu!

“Người là thật lòng đối đãi với ngươi.”

Từ khi hắn tiến tới Mộ Dung trang đến nay, từ khi chủ tử một câu nói rõ, nàng liền chưa từng nói lén về hắn một câu. Cuối cùng cũng đã mở miệng.

Hảo cho một trung tâm vì chủ.

Hắn không phải là không biết, ánh mắt nàng nhìn hắn thủy chung đều là cẩn thận xem xét, nếu hắn không có tâm khác, nàng cũng sẽ không làm hắn khó xử.

“Đa tạ đã nhắc nhở, một cái lợi thế tốt như vậy.”

Nàng nhíu mày, liếc hắn một cái coi như là có, cuối cùng mím môi lại, an tĩnh đứng thủ ở ngoài, không muốn nhiều lời.

Thật không thú vị.

“Có muốn đánh cuộc hay không? Nếu ta thật muốn giở trò xấu đối

với hắn, ngay cả ngươi cũng sẽ không đề phòng được?” Nàng không để ý đến hắn, hắn càng muốn kích nàng, người xấu xa làm việc, chỉ bằng khoái ý, không cần lý do.

Nữ tử văn phong bất động, nhìn không chớp mắt.

Nhưng vào lúc này, trong phòng truyền ra âm thanh trong sáng của Mộ Dung Thao: “Lược, là đệ sao? Sao không tiến vào?”

Hắn phiết môi, ném cho nàng một ánh mắt “Xem, cơ hội không phải đến rồi sao?” chợt lên tiếng trả lời. “Là ta”

Mặt mày nàng lập tức động, đi theo vào.

Mộ Dung Lược cười thầm, nhìn bọn họ như là lâm phải đại dịch, bộ dáng căng thẳng, hắn cảm thấy vô cùng thú vị, tận lực nói: “Ta ở đây có tiện hay không?”

“Nào có cái gì mà không tiện, đến, ngồi ở đây, đệ cũng nên quen thuộc sự nghiệp ở trong nhà, khi nào có hứng thú, thì nói với ta.”

“Gia chủ—“

Mộ Dung Thao đảo mắt lạnh qua, uy nghi tự sinh, phía dưới không dám phát ra âm thanh nào nữa.

Hắn nghe lời bước đến, bước qua mấy bậc cầu thang, hướng lên vị trí chủ vị, nhìn thần sắc đám người phía dưới cù

cùng đồ vật xung quanh, đánh giá.

Hắn giống như vô tình nhìn về hướng chồng sách, cùng với sổ sách của các sản nghiệp, cả chỉ thị chờ phê chuẩn, tình hình chung của buôn bán.

“Học một ít, đây cũng là trách nhiệm của đệ.”

Hắn hừ hừ: “Nguyên lai ngươi muốn ta trở về, thật là không có hảo tâm.” Người nào đó chính là bới lông tìm vết.

Mộ Dung Thao bật cười. “Nói linh tinh cái gì!” Đệ đệ nếu không muốn, thì sẽ không ép buộc.

Ngay từ đầu chỉ muốn chơi đùa, muốn xem mặt bọn họ xanh mét, lâu rồi lại chán, lười nhìn mấy người đó dè dặt cẩn trọng, lời nói cũng trở nên dứt khoát, muốn trở về ngủ. Khiến cho Mộ Dung Thao nhanh chóng xử lý tốt sự tình cũng trở về phòng nghỉ.

Âm thanh nhỏ nhẹ ở bên tai, đem tấm chăn ấm áp phủ lên trên cơ thể, mang theo nụ cười thương tiếc: “Không khác gì đứa nhỏ.”

Dừng một chút, lại nghe Mộ Dung Thao nói: “Ta thật không phải không hiểu các ngươi là lo lắng cái gì, nhưng… đệ ấy chỉ còn ta, cốt nhục tương thân, nếu ta không chiếu cố cho đệ ấy, thì ai có thể? Cho dù, tương lai đúng như lời các ngươi nói, cắt thịt uy hổ, chết ở trong tay đệ ấy, ta cũng sẽ không oán.”

Lời nói ôn nhu lọt vào tai, tim hắn cứng lại, không hiểu chua xót ở đâu nhảy lên mũi.

Trừ bỏ nhũ mẫu ở trong kí ức thuở nhỏ, không có người nào quan tâm đến hắn, hỏi hắn một tiếng: Có lạnh hay không? Có đói bụng hay không? Có…

Cố tình, người này luôn làm như vậy.

Vì sao lại là Mộ Dung Thao? Là người mà hắn quyết tâm hận đến chết.

Từ sau khi trở về Mộ Dung gia, trong đầu hắn bắt đầu xuất hiện hối hận.

Có lẽ, không trở lại có vẻ tốt hơn, như vậy thì không cần phải do dự cùng rối rắm ở giữa yêu và hận, mâu thuẫn đau đớn, đã yêu, nhưng lại oán— nếu trên đời không có Mộ Dung Thao, thì thật tốt…

Trong nháy mắt, hơn tháng đã qua…

Thương tích trên người đã không còn ngại, đùi phải đã dần dần bình phục, vết thương ở ngực cũng khép miệng, đều là nhờ Mạc Nhạn Hồi dốc lòng chăm sóc từng li từng tí.

Sau khi có thể xuống giường đi lại, hắn dưỡng thành thói quen, mỗi ngày sau giờ ngọ đều đi lại trong vườn hít thở không khí. Cái nữ tử bộc chựng cùng cố chấp vào thời điểm này mới có thể an phận để mặc cho hắn ôm.

Nghĩ đến điều này, bờ môi xuất hiện một ít nét cười nhợt nhạt.

Người kia, mỗi khi bị hắn kéo lên giường cộng tẩm, phải dùng quyền uy của chủ tử ra lệnh không cho phép nàng rời đi. Thần thái lúc đó của đầu gỗ thực khôi hài, khiến hắn gần đây không nỡ buông tha cho tiểu lạc thú này, một lần lại một lần, dù sao cũng là nhuyễn ngọc ôn hương, một đêm ngủ ngon, ưu việt đều là hắn chiếm.

Có chút mệt mỏi tựa vào trong đình, nhưng vẫn chưa thấy thân ảnh xuất hiện cố định mỗi ngày. Hắn không khỏi sinh ra tia nghi hoặc.

Trên cơ bản, nàng sẽ không cách hắn quá xa, nếu muốn xử lý chuyện khác, cũng sẽ nhanh đi chóng về, đem an nguy của hắn so với bất kì thứ gì đều trọng yếu. Một buổi sáng mà vẫn không thấy bóng người thì đó là chuyện cực kì khác thường.

Càng miễn bàn… giờ phút này nàng sớm đã nên đem thuốc đến. Nói cái gì mà thương cân động cốt một trăm thiên, nói cách khác, một trăm ngày này hắn đều để cho nàng tẩm bổ như vậy, dưỡng sức khỏe trở lại như ngày xưa.

Tùy tay chộp một tỳ nữ lại hỏi, đối phương ấp úng, nói không ra nguyên do.

Thẳng đến khi hỏi đến người thứ ba, trong lòng liền biết là tình thế không tầm thường.

“Các ngươi có phải không còn coi ta là chủ tử! Nói thật!” Giọng nói trầm thấp vừa quát lên, tỳ nữ liền sợ đến mức cái gì cũng khai ra hết.

“Các trưởng lão… ở… ở…. nghĩa sảnh…. luận xử tội lỗi của biểu tiểu thư….”

“Tội lỗi?” Nhạn Hồi thì có cái tội lỗi quỷ gì!

Hắn lập tức đến nghĩa sảnh. Đó là nơi trừng phạt trọng tội, thật sự là rất giỏi, đối phó với một tiểu cô nương cũng phải dùng đến cả nơi này để biểu diễn.

Lòng hắn nóng như lửa đốt, động tác nhanh hơn, chân bị thương vẫn chưa lành lập tức ẩn ẩn đau, nhưng hắn không dám trì hoãn một khắc, chỉ sợ chậm một bước, Nhạn Hồi sẽ bị ép buộc không ra hình người.

“Mạc Nhạn Hồi, ngươi cũng biết tội?”

Là giọng nói của Nhị thúc công.

“Nhạn Hồi biết tội.” Hắn vừa tiến vào trong sảnh, tựa vào khung cửa, dưới chân đã đau đến mất dần tri giác, đem toàn bộ sức lực ra mới miễn cưỡng chống đỡ, không muốn làm mất đi uy nghi của gia chủ.

Âm thầm điều hòa hơi thở, nhìn nữ tử đang quỳ bất động ở giữa sảnh. “Nhạn Hồi, đến đây!”

Đầu ngón tay nàng giật giật, nhưng lại nhanh chóng phục hồi tư thế, quỳ bất động.

“Nhạn Hồi, lại đây!”

“Gia chủ, ngài không thể lại che chở cho nàng. Mạc Nhạc Hồi phạm đến sai lầm này, nếu không chịu sự trừng phạt, thì chỉ có thể trục xuất ra khỏi trang. Bằng không, hạ nhân bên dưới làm sao có thể tâm phục?”

Trục xuất ra khỏi trang? Cái lão già này uy hiếp nàng như vậy sao? Khó trách nàng ngay cả lời của hắn cũng không nghe theo.

Trong lòng hắn hiểu được, tuy là gia chủ tôn quý, cũng phải nghe theo tộc quy, không được phép có lòng thiên vị, để tránh mù quáng tin nhầm người mà thành tai vạ. Đó là giáo huấn qua tấm gương của nhà Ân, đến nỗi tộc quy vững chãi như núi, khó có thể lay động, như vậy mới có thể cố thủ cho Mộ Dung thế gia mấy trăm năm hưng thịnh không suy.

Khi tiếp nhận chủ vị, Mộ Dung Thao cố ý hủy bỏ hình phạt quá mức khắc nghiệt, nhưng đấu tranh đến cuối cùng cũng không có kết quả. Trong lòng hắn cũng biết, lo lắng cho Nhạn Hồi, nhưng

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT