|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
không có thế giới riêng hai người, thì vẫn còn có những bạn đồng nghiệp khác. Trong thành phố này, ai cũng có khoảng không của mình, ai cũng có lúc phải nghỉ ngơi, họ rất mong chờ những ngày cuối tuần. Nếu nói tôi đột nhiên xuất hiện trước mặt Úc Nhi, cô ấy ngạc nhiên, vui mừng nên hẹn mọi người tụ tập thì còn được. Nhưng đã hơn một tháng rồi mà cuối tuần nào cũng gặp nhau như thế, tôi không thấy mệt thì cô ấy cũng mệt.
Triển Vân Dịch, rốt cuộc anh đang nghĩ gì đây?
Tuần này Úc Nhi lại hẹn gặp, nhưng tôi lấy lý do công ty bận việc nên không đi được. Tôi cảm nhận được rất rõ Úc Nhi đã thấy vô cùng nhẹ nhõm khi tôi từ chối. Đúng là không dễ dàng gì, tôi cũng thấy rất khó, nhưng dù sao cuối cùng cũng được ở nhà ngủ một giấc.
Tôi cảm thấy vô cùng thoải mái nên đi ra siêu thị mua một đống đồ về ăn, dự định hai ngày cuối tuần chỉ ăn và xem ti vi rồi ngủ, nhất định sẽ không đi đâu cả.
Nếu như không có chuyện của nhà họ Ninh, tôi thực sự rất thích cái tổ nhỏ của mình hiện nay, muốn cứ thế này mãi đến hết đời. Nếu tôi ích kỷ một chút thì sao nhỉ? Tôi thấy rùng mình, tôi không thể nào làm như thế, vì tôi nợ Ninh Thanh, nợ một mối ân tình của một người luôn ôn tồn, nhã nhặn. Chỉ khi trả được món nợ ấy, lòng tôi mới có được cảm giác thanh thản.
Phật giáo nói, con người có tám nỗi khổ: sinh, lão, bệnh, tử, sở cầu bất đắc, ái biệt ly, oán tăng hội, ngũ thụ uẩn[1">. Thực ra, với Ninh Thanh tôi không có nỗi khổ nào cả. Tôi vẫn nhớ, khi còn nhỏ, mẹ dạy tôi đạo làm người. Mẹ nói, nợ tiền trả tiền, giết người đền mạng. Tôi thì nợ nhà họ Ninh một chữ “Tình”, nên tôi phải trả lại.
[1"> Sinh, lão, bệnh, tử, cầu mong không được, yêu thương mà phải xa cách, oán hận mà phải ở bên nhau, khổ về sự tồn tại của bản thân.
Buổi tối, Úc Nhi gọi điện đến, lúc sáng vừa nói không hẹn hò gì, thế mà tối lại gọi điện tới rồi. “Úc Nhi, có chuyện gì vậy?”
“Tử Kỳ, cậu ra đây, mình đang ở dưới lầu.” Giọng Úc Nhi vừa nhanh vừa gấp, tỏ rõ vẻ lo lắng khó tả thành lời.
Tôi định từ chối, nhưng cô ấy đang ở dưới rồi, nên đành thay quần áo đi xuống.
Tôi mở cửa xe ngồi vào, Úc Nhi nhìn tôi một lúc, sau mới nói: “Tử Kỳ, xin lỗi cậu, cậu chắc cũng biết, chuyện cậu gặp mình, Triển Vân Dịch nắm được rồi”.
Tôi không nói gì, tất nhiên là tôi biết. Úc Nhi nói tiếp: “Mình đến là muốn nói với cậu, cậu nên nghĩ kỹ đi, nếu bây giờ cậu thay đổi, mình có thể đưa cậu đến ga tàu hỏa hoặc sân bay, cậu muốn đi đâu thì đi, đến đến một nơi xa để bắt đầu lại cuộc sống cũng được.”
Tôi ngạc nhiên, cảm động, rồi thủ thỉ nói: “Úc Nhi, mình đã nghĩ cậu sẽ không giúp mình nữa, không quan tâm đến mình nữa”.
Giọng Úc Nhi như gần khóc: “Làm sao mình có thể không giúp cậu, mình luôn cảm thấy áy náy. Tử Kỳ à, trước kia, mình nghĩ rằng cậu và Triển Vân Dịch có tình cảm với nhau bao nhiêu năm như vậy, thì những hiểu nhầm đó có thể hóa giải được, chẳng qua là mình ti
tiện tay làm việc tốt thôi. Nhưng nhìn thấy cậu buồn như thế, mình lại nghĩ phải chăng mình đã làm một việc ngu ngốc. Mỗi lần nhìn vào mắt cậu, mình đều thấy sự xa lạ và phòng bị, nên mình cũng buồn lắm”.
Tôi vỗ vai Úc Nhi, tỏ rõ sự tha thứ, bây giờ thì tôi tha thứ cho cô ấy thật: “Úc Nhi, thế tại sao mấy ngày nay Triển Vân Dịch không xuất hiện?”.
“Khi cậu đến anh ấy đang ở Anh”, ngừng một lát Úc Nhi nói tiếp: “Anh ấy về rồi, Tử Kỳ, anh ấy muốn cậu tự đi gặp anh ấy”.
“Gặp ở đâu? Khi nào?”
“Ngày mai, sáng mai mười giờ mình đến đón cậu”, Úc Nhi khẽ nói.
Tôi an ủi: “Thực ra, mình cũng muốn gặp anh ấy sớm”.
Đúng vậy, tôi muốn gặp Vân Dịch từ lâu rồi, tôi mong khi gặp lại nụ cười có thể làm tan đi thù hận. Bất luận anh đưa ra điều kiện gì, chỉ cần không làm tổn thương đến họ, thì tôi đều đồng ý. Lòng tự tôn quan trọng không? Quan trọng! Tự do quan trọng không? Quan trọng!
Dũng khí trong tôi có được là từ lời mẹ nói, người Miêu chúng tôi, từ trước tới giờ luôn làm người một cách đàng hoàng.
Tôi mong muốn sự yên ổn trong tâm, lòng bất an thì không làm được gì cả. Tôi không muốn nhà họ Ninh có chuyện, tôi sẽ cố gắng để bù đắp. Ngày mai khi thức dậy, tinh thần tôi sẽ thoải mái lên nhiều.
Mười giờ sáng, Úc Nhi đến đón tôi rất đúng giờ.
Xe chạy vào nơi tôi quen thuộc, đó là nhà của Vân Dịch. Tôi không nói gì suốt dọc đường đi.
Úc Nhi dừng xe, khi tôi đang mở cửa ra thì cô ấy nói: “Tử Kỳ, mình chưa thấy ai cố chấp như cậu, cũng chẳng thấy có mấy người gia trưởng giống như Triển Vân Dịch”.
Tôi cười: “Cậu yên tâm, mình sẽ nói chuyện với anh ấy một cách thật bình tĩnh”.
Tôi đi vào ngôi biệt thự.
Vừa bước vào tôi đã thấy Vân Dịch đang ngồi trên ghế sô pha và nhìn tôi đi vào. Câu đầu tiên mà anh nói là: “Tử Kỳ, cuối cùng em đã đến”.
Tôi mỉm cười trả lời: “Ừm”.
Vân Dịch thực sự rất đẹp trai, các nét trên khuôn mặt rất rõ ràng, mày rậm, mắt sáng. Tôi cứ đứng ở cửa nhìn anh.
“Lại đây anh ôm cái nào.”
Tôi bước đến đứng trước mặt anh, choàng vai ôm lấy anh, chúng tôi ôm nhau tự nhiên là thế, thời gian bốn năm hoàn toàn không làm xa cách nỗi thân thương và gần gũi ấy, nhưng trái tim tôi đã thay đổi. Trước kia khi ôm như vậy tôi luôn cảm thấy rạo rực và quyến luyến, còn bây giờ lại cực kỳ bình thản, trái tim tôi vô cùng yên ổn, không còn loạn nhịp nữa.
“Vân Dịch, em về rồi, cũng mệt rồi, anh hãy bỏ qua cho Ninh Thị, được không? Em không muốn nợ nhà họ Ninh, không muốn nợ Ninh Thanh, không muốn có bất kỳ sự liên hệ nào với thành phố C nữa.”
Vân Dịch ngẩng đầu lên, nhếch miệng cười: “Em tới đây là vì Ninh Thanh?”
Tôi thật thà trả lời: “Em không thích nợ ân tình của người khác, anh đừng làm tổn thương họ, những gì đã qua thì để nó qua đi”.
Vân Dịch nhìn tôi rồi chậm rãi nở nụ cười, nói: “Tử Kỳ, anh đã rất lo lắng, khi em mất tích anh đang ở bên Anh không thể về được. Anh nghĩ là em đã mất tích thật rồi, sẽ không còn được gặp lại em nữa, em có biết như thế nào gọi là ăn không ngon ngủ không yên không? Anh đã hận bản thân mình không thể bảo vệ em. Sau đó, anh cũng biết em đang ở thành phố này, nhưng lại không có thời gian đi tìm em. Em mất tích mấy tháng liền, chẳng phải là vì muốn khiến anh phải lo lắng sao? Như vậy thì bây giờ em mới có thể ngã giá với anh thế này”. Vân Dịch nhắm mắt lại, đôi tay bỗng nhiên siết chặt lấy người tôi, khẽ gầm lên: “Tất cả, chẳng qua cũng là vì Ninh Thanh!”.
Tôi không nổi cáu, cũng không gào thét, mà lạnh lùng nói: “Em nói rồi, em là vì Ninh Thị chứ không phải Ninh Thanh. Hôm nay em đến gặp anh để nói về điều kiện, anh đừng làm phiền Ninh Thị nữa, đừng thu mua cổ phiếu gì nữa, như vậy em cũng không còn nợ gì nhà họ Ninh. Anh ra giá thế nào? Anh nói đi”.
Cơn giận của Vân Dịch biến mất. Anh cười lớn nói: “Điều kiện của anh ư, anh chỉ cần em thôi”.
Câu trả lời này đã nằm trong dự đoán, nên tôi cũng không lấy gì làm ngạc nhiên lắm.
Vân Dịch nhìn tôi rồi từ tốn nói: “Anh lấy cổ phiếu của Ninh Thị để trả giá, anh muốn em phải ly hôn với Ninh Thanh, sau đó lấy anh”.
Tôi thở dài, tôi chẳng cần phải ly hôn với Ninh Thanh, vì thế đây không thể coi là một điều kiện. Nhưng còn việc lấy Vân Dịch? Điều này tôi phải suy nghĩ. Tôi nói: “Vân Dịch, anh thấy bây giờ nếu em lấy anh thì có phải tự nguyện không? Có ý nghĩa gì không?”.
“Thật ra thì không có ý nghĩa lắm, em nói đi, phải làm thế nào?” Vân Dịch không nhịn được cười, ngồi lên ghế sô pha nhìn tôi.
“Chờ cho đến khi em tình nguyện rồi hãy nói đến chuyện này.”
Vân Dịch cười lớn, khuôn mặt lộ vẻ tán thưởng: “Được, anh sẽ làm cho em ‘cam tâm tình nguyện’”.
Tôi đã cam tâm tình nguyện, chỉ có điều không còn hào hứng như thuở ban đầu.
Cuộc gặp gỡ với Vân Dịch quả thực không giống như những tưởng tượng của tôi. Anh đã hứa là không đụng đến nhà họ Ninh nữa, còn tôi vẫn không dám tin sẽ có chuyện tốt như vậy. Anh muốn có tôi cũng không phải việc gì quá khó, vì anh hoàn toàn có thể ngăn cản hôn lễ của tôi và Ninh Thanh.
Không chỉ một lần tôi nghĩ về điều này, nếu Vân Dịch xuất hiện tại đám cưới, có lẽ tôi sẽ không thể kiên cường để hoàn tất hôn lễ. Anh chỉ cần nhắc một câu về Tô Hà, một câu về tình cảm sâu đậm ngày trước, rồi nói chuyện bình tĩnh với tôi, chắc tôi sẽ giơ tay đầu hàng.
Anh đã không làm vậy, mà tính toán để mua lại Ninh Thị, lợi dụng sự hợp tác để trêu đùa với Công ty Giải trí Thiên Địa, bỏ qua thực tế rằng tôi đã kết hôn, vẫn cứ xuất hiện bên cạnh tôi, che giấu hận thù và nỗi căm tức, chà đạp lên lòng tin vừa mới khôi phục của tôi dành cho anh. Anh nói không ra tay với Ninh Thị, nói muốn tôi tình nguyện lấy anh, những lời đó tôi có thể tin sao?
Sắc mặt tôi không đổi, nhưng đôi mắt lại hiện rõ sự hoài nghi. Tôi không có được tính nhẫn nại cũng như không có được sự kiên định như anh, nên chỉ đành nhìn anh bằng ánh mắt như vậy.
Thứ vừa lóe lên trong đôi mắt Vân Dịch là gì? Dù thế nào tôi cũng cảm thấy nụ cười của anh phảng phất một nỗi buồn.
Chúng tôi chưa từng nghĩ có một ngày sẽ mất niềm tin ở nhau thế này. Thứ đó vốn luôn tồn tại một cách tự nhiên như hơi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




