|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thương, chỉ cần tôi thích thứ gì thì anh cũng có vẻ như thích thứ đó.
Tôi đắm chìm vào ký ức, quên mất Đại Hải đang ở cạnh mình, cho mãi đến khi cậu ta gào to: “Chị nghĩ gì mà say sưa vậy? Tóm lại có mua không? Không phải định về nhà bó chân đấy chứ?”.
Tôi miễn cưỡng trả lời: “Không, không mua, tất cả đều giày cũ nát của phụ nữ chân nhỏ trước đây đã dùng, vừa nhìn đã thấy buồn nôn, chẳng còn hứng thú gì để mua nữa”.
Đại Hải lắc đầu, nói: “Phụ nữ lạ thật, tốt nhất đừng nên làm cho chân mình trở thành dị dạng. Còn được cả chị, một phụ nữ hiện đại lại đi hiếu kỳ mua giày nhỏ ba tấc!”.
Tôi cười nhạt: “Cũng không bằng những ý tưởng chính đáng cánh đàn ông xấu xa các cậu nghĩ ra, thích xem phụ nữ chân nhỏ đi giày đế mềm múa trên đống đậu tương, lại còn tán dương là yểu điệu thước tha như gió đưa cành liễu, vẻ đẹp của phụ nữ cũng chỉ đến thế là cùng. Nghe nói Hoàng Đình Kiên (2) còn có sở thích lấy vải bó chân của người ta để nấu canh uống”.
Đại Hải nói: “Đường Tử Kỳ, tôi có trêu chọc chị sao? Chớp mắt đã trở mặt!”.
Tôi chỉ vô tình trút giận lên người Đại Hải, vì thế vội vàng chuyển chủ đề: “Tối nay tôi tụ tập ăn uống với đám bạn cũ, cậu có muốn tham gia không?”.
Đại Hải lập tức bị thu hút, vội trả lời rằng muốn tham gia.
Trong số tám người chúng tôi ở trong ký túc thì có đến sáu người đã ở lại thành phố B, tối nay đều tụ tập đông đủ. Lúc tôi cùng Đại Hải bước vào, tất cả đều ồ lên kinh ngạc. Úc Nhi khơi mào trước tiên: “Con chồng trước của cậu đấy à?”.
Tôi không nhịn được, cười to: “Mình đâu dám có đứa con chồng lớn thế này chứ”.
Không để tôi kịp giới thiệu, Đại Hải đã theo bản năng thể hiện sở trường khi đứng trước phụ nữ. Cậu ta trịnh trọng nói với họ: “Tôi là anh em của Tử Kỳ, tất nhiên hôm nay mọi người cũng có thể xem tôi như là chị em. Tử Kỳ nhà tôi lúc ở ký túc đã được mọi người chiếu cố, hôm nay đưa tôi tới đây, một là để cho tôi mở mắt, hai là làm tiểu nhị phục vụ các vị, xin cứ tùy ý sai bảo”.
Nghe những lời này, các chị em đều tươi cười hớn hở, lập tức hòa nhập thành một khối với cậu ta, xem ra còn thân thiết hơn cả với tôi.
Tôi rút một điếu thuốc, châm lửa. Điền Hoa cười, bảo: “Trong cậu châm thuốc lại nhớ đến hồi trước, khi gặp một người bạn cùng trường. Cô ta hỏi mình rằng có phải Đường Tử Kỳ ở phòng các bạn bận rộn đến nổi có lúc lú lẫn rồi không, giờ tự học buổi tối nào xong tôi cũng đều thấy cô ấy một mình đứng rất lâu ở cuối hành lang hút thuốc. Đến nổi hôm nào không thấy cô ấy hút thuốc ở đấy là lại cảm thấy hành lang thiếu đi một thứ gì đó”.
Đại Hải tò mò xen vào: “Đường Tử Kỳ, hóa ra chị cũng có những lúc sầu muộn?”.
Tôi cốc đầu cậu ta, nói một cách không mấy thiện cảm: “Cũng chỉ vì các bà chị ở trước mặt cậu đây không chịu nổi mùi thuốc, bắt tôi phải ra ngoài hút nên mới sinh ra hiểu lầm như vậy!”.
Đại Hải cười ha hả: “Để tôi nói nhé, chị suốt ngày vui vẻ hớn hở như vậy mà cũng biết thế nào
là đau lòng à? Mọi người biết không? Chị ấy lòng dạ sắt đá đến nổi có người khổ sở theo đuổi suốt ba năm mà vẫn không chút run động”.
Lưu Kinh thản nhiên như không giáo huấn cậu ta: “Tiểu tử, cậu làm sao biết được người năm xưa theo đuổi cô ấy…”, rồi vội bỏ dở câu nói khi thấy tôi trừng mắt nhìn.
Đại Hải nghi ngờ: “Theo tôi được biết thì Đường Tử Kỳ vẫn chưa từng yêu ai. Tử Kỳ, chị nói rõ ràng ra ngay đi”.
Tôi vừa cười vừa nói: “Được, tôi nói thật, điều Lưu Kinh đang định nói là năm đó, Đường Tử Kỳ khiến thiên hạ điên đảo, rất nhiều đàn ông quỳ rạp dưới chân nhưng cô ấy lại không suy nghĩ thấu đáo, bây giờ đang hối hận vì đã lãng phí cuộc đời sinh viên tươi đẹp, phí hoài cả những năm tháng thanh xuân, như vậy có thể trở về báo cáo kết quả được rồi chứ?”
chứ?”.
Đại Hải cười ha hả: “Đó chính là Ninh Thanh muốn làm sáng tỏ. Trong lòng chị phải chăng đã có một người? Điều đó khiến anh ấy luôn cảm thấy mình không thể chen vào được”.
Cái tên Ninh Thanh mà Đại Hải vừa nói ra lập tức thu hút đám con gái, họ liền vây lấy cậu ta để mà hỏi.
Úc Nhi lẳng lặng kéo tôi ra một bên, hỏi: “Tử Kỳ, sao cậu không cân nhắc cái anh chàng Ninh Thanh kia xem thế nào? Cũng đã hai bảy tuổi rồi đấy. Còn nếu thật sự không quên được Triển Vân Dịch thì hãy đi tìm anh ta đi”.
Nghe người khác nhắc đến cái tên này, trong lòng tôi không khỏi hoảng hốt: “Úc Nhi, cậu không được cho anh ấy biết mình đang ở đây đâu đấy”.
Úc Nhi thở dài, bảo: “Cậu trốn anh ta kỹ thế, mình không nói đâu”. Cô bạn định nói nữa nhưng lại thôi, hình như là muốn cho tôi biết điều gì nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu. Tôi không khỏi tò mò, nhưng Úc Nhi không nói thêm gì cả.
Ăn uống xong, trên đường về khách sạn tôi lặng yên không nói lời nào. Lúc vào đến cửa, Đại Hải đột nhiên bảo: “Tử Kỳ, từ khi đến thành phố B, à không, ngay từ trước khi đến đây, tôi đã thấy chị có vẻ không thoải mái. Chúng ta làm cho nhanh rồi về sớm nhé”.
Tôi ngẩn người hồi lâu. Còn hai, ba ngày nữa là hoàn thành phim quảng cáo, xong cái liền có thể về rồi. Mong rằng không có chuyện bất ngờ nào xảy ra.
Lòng lại tự hỏi, không biết mình muốn có chuyện bất ngờ xảy ra hay không? Nghĩ mãi mà không sao trả lời nổi. Thôi được, ra đi đã bốn năm rồi, bây giờ dù có hay không xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn thì cũng không có ảnh hưởng mấy phải không? Tôi thả lỏng tâm trạng.
Chụp nốt cảnh trong con ngõ là kết thúc công việc được rồi. Đây có lẽ là lần đầu tiên tôi bước vào ngõ nhỏ ở thành phố B. Ở thành phố này, những người lắm tiền sống trong biệt thự không có gì lạ, còn nếu sống ở những khu tứ hợp viện trong ngõ hẻm, thân phận không phú thì cũng quý. Chưa cần nói đến việc tìm được sự yên tĩnh giữa chốn ồn ào chỉ riêng không gian tĩnh lặng và phong cách cổ xưa ở đây cũng đã đáng giá nghìn vàng rồi.
Con ngõ phía trước mới được tôn tạo, mang theo bức tường cao bằng gạch xanh, thấp thoáng thấy hiện ra những chiếc cổng sơn đỏ. Những chiếc trống và những con sư tử bằng đá đứng trong ô cửa hẹp, cổng chính đóng chặt, không cần bước vào cũng biết rằng phía sau bức tường làm bình phong nhất định nhất định phải là dãy hành lang và giếng trời. Cây trồng trong sân mọc vươn ra tận tường bao, có tiếng chim sẻ đang hót ríu rít. Khắp ngõ lan tỏa một bầu không khí yên lành.
Đại Hải nhìn ngắm hồi lâu, than thở: “Thành phố C cũng có những con ngõ nhỏ như thế này, nhưng giá đất thì không thể so với ở đây được. Chỗ này dùng tiền thuê một ngày để quay phim mà người còn không chịu”.
Tôi ngơ ngác, hỏi: “Khó đến thế cơ à?”.
Đại Hải nói: “Đương nhiên là khó rồi, họ bảo như thế sẽ làm phiền đến các gia đình ở đây. Tôi phải nhờ khách hàng quen của công ty giúp đỡ mới được đấy”.
Trong lúc đang nói chuyện thì ở bên ngoài đoàn phim bỗng nhiên ồn ào, hình như là gặp rắc rối gì đó. Tôi và Đại Hải vội chạy sang.
Đạo diễn mặt đen sì như Bao Công, trợ lý của nữ diễn viên chính nói: “Để đến mai quay đi, phí tổn hôm nay chúng tôi chịu trách nhiệm”.
Hàng loạt câu hỏi lập tức hiện ra trong đầu tôi. Chuyện này là thế nào? Nói như vậy là sao? Sao lại ngang ngạnh thế?
Đạo diễn nhìn chúng tôi vẻ sốt ruột. Cái kiểu làm việc mà tới lúc hành động rồi mới thông báo thay đổi chương trình thế này thông thường không thể xảy ra, trừ phi có chuyện gì quá cấp bách. Tôi lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì vậy? Như thế là vi phạm hợp đồng đấy”.
Nữ trợ lý tỏ ý xin lỗi: “Việc này xin đừng bàn thêm nữa, trưa nay Mai Tử có buổi tiệc”.
“Tiệc à? Cô ta mà cũng là người trong giới sao? Có biết người làm nghệ thuật phải giữ đạo đức nghề nghiệp không? Hàng chục người chỉ vì cô ta đi dự tiệc mà nói nghỉ là nghỉ được à?”
Nữ trợ lý cúi đầu xin lỗi: “Chúng tôi nói rồi, xin chịu tất cả mọi tổn thất”.
Này! Đây không phải là việc có thể dùng tiền mà giải quyết được. Muốn diễn thì diễn, không muốn thì đi, con người ta là buồn đất có thể tùy ý giẫm đạp hay sao? Tôi không tin không trị được nha đầu này, một cô diễn viên hạng hai, vừa mới nứt mắt đã dám làm thế à? Đi làm bốn năm nay, từng gặp nhiều loại diễn viên nhưng chưa thấy ai mới chỉ có chút danh tiếng mà đã dám giở trò làm cao như cô ta!
Quay lại nhìn, thấy cô diễn viên kia ngồi trên ghế nhắn tin như thể không có chuyện gì xảy ra. Tôi sảy bước đến đứng trước mặt, nhìn xuống bảo cô ta: “Cơm không ăn ngay vẫn có thể để lúc khác ăn, nhưng chuyện này mà đồn ra ngoài thì về sau nếu có ai muốn mời cô làm việc cũng sẽ phải cân nhắc, tự cô nghĩ cho thấu đáo đi!”.
Mai Tử không thèm ngẩng lên nhìn: Dựa vào chị mà đòi ngăn cản tôi?”.
May mắn là tôi chưa tức tới ngất xỉu. Nhìn chằm chằm cô ta, tôi nói với Đại Hải: “Gọi điện về công ty, thay người khác!”.
Đại Hải lập tức kéo tôi ra ngoài. Ra đến ngoài, tôi vùng khỏi cậu ta: “Cậu làm gì thế? Thật sự muốn giữ ả đó lại à?”.
Đại Hải vội bảo: “Chị bình tĩnh một chút, đây là nữ diễn viên chính do bên A chỉ định, nếu đổi cô ta thì công ty không gánh nổi đâu!”. Rồi không để
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




