watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7072 Lượt

tôi kịp mở miệng, cậu ta liền báo cáo tình hình: “Bên thuê quảng cáo là Tập đoàn Vân Thiên, tập đoàn nổi tiếng trong giới giải trí ấy! Nghe nói cô ta là người được tầng lớp lãnh đạo của tập đoàn lựa chọn, từ trước đến nay tập đoàn này vẫn luôn hợp tác rất tốt với công ty chúng ta”.

Tôi lại một lần nữa choáng váng, kẻ có tiền chính là đại gia! Không còn cách nào khác, tôi đành quay sang bảo đạo diễn: “Kết thúc công việc, ngày mai tiếp tục, tôi mời mọi người đi ăn cơm”.

Đạo diễn đã hiểu được tình hình, thở phào một hơi, bên làm quảng cáo còn không tính toán, ông ta cần gì phải sốt ruột. Tôi quay lại với Đại Hải: “Làm tờ trình tổn thất lần này rồi báo cáo tình hình với công ty”, sau đó trừng mắt nhìn cô gái ngang ngạnh kia cùng trợ lý rời đi.

Đại Hải nhìn theo bọn họ, nói vẻ khinh thường: “Không biết là đồ chơi của vị lãnh đạo nào ở Vân Thiên, chỉ một bữa tiệc mà hớt hải chạy đến giống như thể đi đầu thai vậy. Chơi chán rồi lại chẳng bị vứt đi như một thứ rác rưởi à, rồi sẽ có lúc phải khóc dở mếu dở”.

Tôi sầm mặt nói với mọi người: “Đi thôi, hôm nay ăn ở nhà hàng nổi Giang Nam. Đại Hải, nhớ gửi hóa đơn cho tập đoàn Vân Thiên nhé!”.

Bữa cơm thanh toán hết hơn bảy nghìn tệ, cuối cùng cũng giải tỏa được bực tức. Đại Hải cười bảo: “Có lẽ đây là lần đầu tiên tôi ăn một bữa cơm bằng công tác phí cùng đoàn phim mà hết nhiều tiền đến vậy”.

Đúng thế, mọi lần chỉ là cơm hộp loại mười, mười hai tệ, bữa ăn hôm nay có thể nói đã quá sang trọng rồi.

Buổi chiếu công ty gửi fax đến, nói rằng Tổng giám đốc rất vừa ý với cách giải quyết hôm nay. Nguyên nhân khiến ông vừa ý không có gì khác ngoài việc tránh phải đắc tội với bên A. Ngoài chuyện quay phim, bây giờ lại còn thêm một nhiệm vụ nữa là đến thông báo tổn thất với Tập đoàn Vân Thiên, những hơn bốn vạn tệ, một người vốn tiết kiệm như Tổng giám đốc quyết không bao giờ bỏ qua dù chỉ một cắc, nếu có thể.

Sau khi gặp gỡ Tập đoàn Vân Thiên, vẻ mặt Đại Hải hết sức kỳ quái nói: “Người ăn trưa với Mai Tử hôm nay là Tổng giám đốc Tập đoàn Vân Thiên. Thư ký của ông ta nói rằng chỉ cần gửi fax sang là được rồi, đồng thời cũng muốn mời cơm chúng ta tối nay để tỏ ý xin lỗi.

“Không đi! Báo nợ xong là xong, tôi vẫn chưa hết bực đây, còn có thể bắt tay môt cách hòa nhã với ông ta được à?” Tôi không suy nghĩ, đắn đo gì, từ chối thẳng thừng.

Đại Hải nói vẻ khó xử: “Tổng giám đốc gọi điện bảo không quay xong đoạn phim này cũng không sao, nhưng bữa cơm tối nay thì nhất định phải đến dự”.

Câu nói “con người ta ở chốn giang hồ thì bản thân không còn là của chính mình nữa” quả thật không phải nói bừa. Cơn tức giận bùng lên, tôi cực kỳ khó chịu. May mà lúc ấy Đại Hải nói một câu làm dịu trận lôi đình ngút trời trong tôi: “Tổng giám đốc bảo nếu như tạo được ấn tượng tốt, tranh thủ được đơn hàng của Vân Thiên ở thành phố B vào năm sau thì tiền thưởng cuối năm sẽ được tăng gấp đôi”.

Băn khoăn với thứ gì đó còn được chứ băn khoăn với tiền thì không được. Đi ăn cơm là chuyện lớn, tức giận là chuyện nhỏ, trong số những kẻ vì chút lợi lộc mà khom lưng nịnh nọt kia tuyệt đối không thể thiếu được Đường Tử Kỳ tôi.

Tối hôm đó tôi rất chú ý trong cách trang điểm, mặc bộ âu phục cổ bẻ, tóc búi bồng, để mấy sợi rũ xuống mang tai. Nhìn vào gương, tôi rất hài lòng với hình ảnh chuẩn mực của cô gái trí thức giỏi giang xinh đẹp trong đó.

Đại Hải đi vòng quanh tôi mấy lượt, nói: “Tôi biết Ninh Thanh mê chị ở điểm gì rồi, chị mặc quần áo gì là giống ngay loại người ấy, trừ chuyện không được nhanh nhạy trong tình cảm ra, quả đúng là ma nữ biến hóa trăm đường. Nói chị trong sáng thuần khiết, lại thấy chị cũng có lúc ‘cáo già’. Nói chị nhiều kinh nghiệm, lại thấy có lúc còn thiếu kiên nhẫn hơn cả tôi. Phụ nữ khi không nói thì rất đoan trang, nhưng khi chửi mắng cũng thô lỗ không kém gì đàn ông. Thực ra thì từ trong tận xương tủy, chị là loại người như thế nào?”.

Tôi cười đắc ý: “Định bỏ Tiểu Nhược để chạy theo bà chị này hả?”.

Đại Hải bĩu môi: “Tôi hưởng thụ không nổi đâu, tôi yêu sự thuần khiết của Tiểu Nhược, như thế đỡ phải lo!”.

Tôi vội tiếp lời: “Đúng vậy, đúng vậy, thế nên tôi mới không lấy được chồng”.

Đại Hải cười bảo: “Là người ta muốn lấy mà chị không chịu đấy chứ? Ninh Thanh tốt như thế, tại sao chị lại không vừa mắt? Chậc chậc!”.

Tôi giơ tay đánh: “Tiểu tử thối, cậu định bảo tôi là đậu xanh Ninh Thanh là con rùa hả (4)?”. Nói xong rồi cũng cười theo. Ở cùng Đại Hải cũng có điểm tốt, chỉ cần trêu đùa cậu ta vài câu là lại thấy trời đất sáng bừng ngay.

Khoảnh khắc cô tiếp viên đẩy cửa phòng bao, tôi giật mình quay đầu định tránh, không ngờ va ngay phải ngực Đại Hải khiến mũi đau nhói. Đại Hải nhìn tôi khó hiểu. Cậu ta còn chưa kịp hỏi thì từ trong phòng đã vọng ra một thứ âm thanh khiến tôi nghe xong cảm thấy rối bời, nó quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn: “Hai vị ở Công ty giải trí Thiên Địa phải không? Mời vào!”.

Tôi vội bảo Đại Hải: “Tôi đi vệ sinh, cậu vào trước đi”, rồi không dám quay đầu lại, cứ thế đi thẳng vào nhà vệ sinh. Tôi không biết lưng mình có vươn thẳng không, chỉ nghe thấy tiếng bước chân mình, âm thanh cộp cộp phát ra từ đôi giày cao gót gõ trên nền đá cẩm thạch, ngoài ra còn có tiếng trái tim tôi đang đập thình thịch như đánh trống.

Trên tấm gương nhà vệ sinh hiện ra một khuôn mặt trắng bệch, đôi mắt thất thần. Tôi khẽ thở dốc, trong đầu mơ hồ hiện lên hàng loạt suy nghĩ hỗn độn. Tôi không nghĩ lại có thể gặp nhau như vậy, không nghĩ mình lại nhút nhát đến nổi bỏ chạy thế này.

Nhưng mà tôi không thể cuống cuồng bỏ chạy cũng không thể trốn mãi ở đây. Tôi định thần lại, mở ví da lấy đồ trang điểm, nghĩ một hồi, tô lên môi màu hoa hồng đậm. Soi lại mình trong gương, chiếc gương thật thà cho tôi biết rằng thứ màu đỏ tươi này giúp tôi nhìn không còn nhợt nhạt nữa. Tôi vỗ vỗ lên má mấy cái, lại càng thấy có tác dụng. Hít sâu một hơi, tôi cười gượng, mình không đi ăn mà là tới nghênh chiến thì phải.

Tôi tiến vào phòng với những bước đi tao nhã, vừa mỉm cười vừa nói: “Xin lỗi để mọi người phải chờ lâu”.

Đại Hải vội giới thiệu: “Đây là cô Đường, Giám đốc sản xuất của công ty chúng tôi, còn đây là ông Triển, Tổng giám đốc Tập đoàn Vân Thiên”.

Tôi cười: “Tôi đã được biết, Tổng giám đốc Triển phong thái thật hiếm có”.

Khóe miệng Triển Vân Dịch hơi nhếch lên, nửa cười nửa không: “Tử Kỳ, vẫn có thể gặp lại em ở thành phố B này, mà lại là quan hệ công việc, chúng ta thật có duyên. Nói ra có lẽ phải cảm ơn Mai Tử”.

Ngồi cạnh anh là ngôi sao trẻ sáng nay tôi đã định giơ tay đánh, Mai Tử nhu mỳ cúi đầu trách: “Hóa ra cùng là người một nhà mà sáng nay lại để xảy ra hiểu lầm lớn như vậy, đã khiến cô Đường phải rất tức giận rồi”.

Triển Vân Dịch ôm cô ta, vừa cười vừa bảo: “Vì thế buổi tối mới đưa em đến chuộc lỗi, phải không nào?”.

Thành người một nhà rồi sao? Triển Vân Dịch, anh có bao nuôi ngôi sao trẻ cũng không nhất thiết phải khoa trương thế chứ? Tôi thấy buồn nôn, nhưng vẫn giữ vẻ mặt tươi cười: “Chỉ là hiểu lầm thôi, gọi cô một tiếng Mai Tử được chứ? Sau này còn có nhiều cơ hội hợp tác, người một nhà kết hợp với nhau lại càng thú vị. Tôi xin cung kính cạn chén trước”. Tôi nói rành rọt ba chữ “Người một nha”, nâng ly rượu uống cạn.

Đại Hải vội đứng dậy nói: “Tôi cũng kính Tổng giám đốc Triển một chén, được anh quan tâm đặc biệt, Vân Thiên là khách hàng lớn, sau này phải xin giúp đỡ nhiều hơn nữa rồi”.

Triển Vân Dịch cười, nói: “Hôm nay xem như là bữa tiệc riêng, Mai Tử còn trẻ chưa hiểu chuyện, xin hai vị lượng thứ cho”.

Tiếp sau đó không khí lại khá hòa nhã, tôi chưa bao giờ nghĩ rằng khi gặp lại anh mình có thể bình tĩnh ngồi ăn cùng bàn, hơn nữa tay không hề run, mà còn nói cười nói cười vui vẻ như thế này. Có điều tôi luôn cảm thấy ánh mắt Triển Vân Dịch nhìn mình giống hệt như nhìn đĩa đầu cá sốt ớt đặt trên bàn kia. Tôi không thể trở thành con cá chết sắp bị đút vào miệng anh chứ? Nghĩ mà thấy rùng mình.

Anh tỏ ra rất lịch lãm với ngôi sao trẻ kia, luôn kịp thời gắp thức ăn cho cô ta, còn đối với chúng tôi thì bày ra vẻ mặt chủ nhà khách khí. Tôi lại nghĩ, lẽ nào mình sai rồi. Bạn trai cũ đã bốn năm không gặp, sao tôi có thể mong anh ta còn tình ý với mình chứ? Điều này thật hợp với câu “công già xòe đuôi – tự cho mình đa tình”.

Đại Hải lấy lợi ích của công ty làm mục đích cuối cùng, nói gì cũng đều xoay quanh công ty. Sau đó lại ra sức tâng bốc thành phố C xinh đẹp, phong cảnh có thể sánh ngang với Giang Nam, khiến cho cô diễn viên trẻ cứ liên tục kéo Triển Vân Dịch đòi đến thành phố C quay phim.

Triển Vân Dịch xoay xoay ly rượu, suy nghĩ một chút rồi vừa cười vừa nói: “Công ty giải trí Thiên Địa của các vị cũng lớn ở hàng thứ nhất thứ nhì ở thành phố C, có thời gian nhất định tôi sẽ đến”.

Đại Hải vui ra mặt, chỉ cần Triển Vân Dịch chịu đến thành phố C thì coi như đã lập công lớn cho công ty rồi.

Lòng tôi không khỏi nghi ngờ, thực ra anh vì công việc, vì muốn làm

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT