watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7075 Lượt

từng kết hôn với người trong giới, ông nghĩ thế nào về việc này?”, “Liệu cô Mai Tử có rút lui khỏi phim trường không?”.

Đại Hải chậc lưỡi: “Những kẻ giàu sang phú quý yêu đương khó lường, câu nói này chẳng sai tí nào”.

Lòng tôi chợt thấy chua xót, đồng thời cũng lại có chút nhẹ nhõm. Người ở hai thế giới khác nhau không thể chung sống cùng nhau, có điều khi nghe được câu nói này tôi vẫn khó chịu: “Còn không mau chóng tìm cách rời khỏi đây, nếu không đi mau, chúng ta sẽ trở thành đối tượng để dò la tin tức đấy”.

Đại Hải chợt tỉnh, nhìn ngó bốn phía, quả thực không có lối nào để ra, rồi nhún vai bảo: “Đành chờ cho cơn sóng gió này qua thôi”.

Đúng lúc đó thì nghe thấy Triển vân Dịch chậm rãi nói: “Vợ sắp cưới của tôi không phải cô Mai Tử mà là cô Đường Tử Kỳ phụ trách việc quay phim quảng cáo ở đây”.

Tôi há hốc mồm, toàn thân hóa đá. Miệng Đại Hải còn há to hơn tôi, ánh mắt nhìn tôi đầy vẻ ngờ vực, sợ hãi, kinh ngạc. Cậu ta chỉ vào tôi, lắp bắp: “Chị, chị, chị, lúc nào…”.

Tôi nhanh chóng lấy lại ý thức, Triển Vân Dịch à, Đường Tử Kỳ hôm nay đã không còn là cô bé ngày xưa để cho anh muốn vo tròn bóp méo thế nào cũng được nữa đâu. Tôi nói là đã có chồng sắp cưới rồi, anh cứ gọi cánh nhà báo đến tuyên bố tôi là vợ sắp cưới đi, nên bắt đầu diễn từ đâu nhỉ? Anh tàn nhẫn, nhưng tôi cũng không phải kẻ dễ bắt nạt. Tôi kéo Đại Hải, hét lên: “Đi mau!”. Lợi dụng thân hình to lớn của Đại Hải cản đường mấy phóng viên đầu tiên kịp phản ứng, chúng tôi chạy thẳng ra ô tô khởi động máy phóng đi.

Đại Hải gần như bỏ chạy, lái xe đi một cách vô thức. Tôi quay nhìn lại, ở phía sau không xa, Triển Vân Dịch đang cười một cách rất có ý đồ, Mai Tử mặt tái mét, cánh nhà báo chụp ảnh chiếc xe của chúng tôi, cũng có một số vây lấy Triển Vân Dịch và Mai Tử chất vấn. Cảnh tượng vô cùng hỗn loạn.

Lúc này mới phát hiện ra, chiếc xe chúng tôi đang đi chính là xe cô trợ lý của Mai Tử. Tôi cười khổ: “Mai Tử hôm nay bị làm cho mất mặt, không biết có báo cảnh sát chúng ta ăn trộm xe không nhỉ?”.

Đại Hải hốt hoảng, vừa lái xe vừa bảo: “Chị nói thật đi, hôm nay đã xảy ra chuyện gì? Còn hôm qua, trước lúc vào dự tiệc chị đã làm gì? Lại gây ra chuyện như thế này nữa? Tôi không chịu được bị tra tấn kiểu này đâu!”. Cậu ta lải nhải mãi không thôi, “Trở về tôi biết ăn nói thế nào với Ninh Thanh và Ninh Nhược, họ không lột da tôi mới lạ!”.

Tôi thở dài, bảo: “Đại Hải, đừng quên, mấy hôm trước ai đã bảo có thể xả thân vì tôi hả?”.

Cậu ta cười trở lại: “Nói hay lắm, chị khai báo thành khẩn là được rồi, xem ra việc đầu tiên cần làm bây giờ là trở về khách sạn lấy đồ đạc rồi chuồn thôi”.

Tôi gật đầu đồng ý, mấy hôm nay tôi đã chịu đựng quá đủ rồi, trước tiên là ăn không ngon ngủ không yên vì sợ gặp Triển Vân Dịch, sau đó lại gặp anh mà không có bất cứ sự chuẩn bị nào. Vốn cho rằng sẽ không còn chuyện gì bất ngờ thì ngay ngày hôm sau lại bị anh gióng trống mở cờ tuyên bố là vợ sắp cưới.

Thu dọn đồ đạc, trả phòng, để lại lời nhắn cho đoàn phim, sau đó ra thẳng sân bay. Tôi bỗng cảm thấy lo sợ, bảo Đại Hải: “Đại Hải, mình không đi máy bay nữa được không?”.

Đại Hải ngạc nhiên hỏi: “Vì sao thế?”.

Tôi cắn môi, cuối cùng nói: “Tôi sợ anh ta đợi sẵn ở sân bay. Tôi không muốn trông thấy anh ta, tôi sợ”.

Đại Hải trợn mắt nhìn tôi, bật cười: “Đường Tử Kỳ, chị cũng có lúc thấy sợ à? Nghiêm trọng đến thế sao?”.

Tôi lườm lại: “Hồ Đại Hải, đã đến lúc cậu xả thân vì tôi rồi đấy, có biết anh ta điên cuồng như thế nào không? Gọi đám phòng viên giải trí quen thuộc kia đến thì chỉ có mình anh ta làm được thôi! Anh ta không biết coi thể diện là gì đâu!”.

Đại Hải suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Đi thế nào?”.

“Đi tàu hỏa, buổi chiều vừa hay có một chuyến về thành phố C, bây giờ chúng ta đến ga vẫn còn kịp”.

Đại Hải gật đầu bảo taxi chạy về hướng nhà ga.

Còn gần mười phút nữa tàu mới chạy, tôi thấy thấp thỏm không yên. Sau khi lên tàu, Đại Hải vung tiền bao trọn một toa giường nằm, cho đến khi tàu lăn bánh, tôi mới thở ra một hơi nhẹ nhõm.

Đại Hải buồn cười nhìn tôi, bảo: “Đường Tử Kỳ, chị có nhất thiết phải thế này không? Cứ như thể đang chạy trốn không bằng. Bây giờ đang là xã hội hiện đại, chỉ nghĩ đây vẫn là thời xưa với thủ tục cướp dâu à? Từ giờ tới lúc về đến nơi vẫn còn một ngày hai đêm nữa, chị cứ từ từ mà nói”.

Tôi nhìn cậu ta, đây là người bạn tốt nhất của tôi, là người có thể tin cậy, cậu ta có thể giúp tôi, giống như Quyên Tử đã giúp tôi. Ngắm nhìn cảnh vật chạy vùn vụt chạy về phía sau, tôi chậm rãi cất tiếng: “Bốn năm trước tôi rời xa anh ta, trước khi chia tay, chúng tôi đã yêu nhau bảy năm rồi”.

Đại Hải một lần nữa há hốc mồm, kinh ngạc hỏi: “Chị nói đã quen anh ta mười một năm rồi? Chị còn yêu anh ta những bảy năm? Chị chính là cái cô Đường Tử Kỳ lạnh lùng như núi băng, không có dây thần kinh yêu đương, là Đường Tử Kỳ chưa từng có điều tiếng gì về chuyện tình ái đó sao?”.

Tôi bực bội ngắt lời cậu ta: “Tôi chẳng qua chỉ là đến thành phố C, bốn năm nay không không yêu ai vì không muốn nói tới chuyện yêu đương mà thôi. Cái gì mà là không có dây thần kinh yêu đương? Cái gì là điều tiếng? Hôm nay chẳng phải đã có rồi sao? Để đến mai xem báo đi”.

Là người trong giới giải trí, dùng ngón chân để suy nghĩ cũng biết được rằng ngày mai giới truyền thông sẽ đưa tin gì. Với việc đích thân ra tay của Triển Vân Dịch, chuyện tình yêu và hôn nhân của lãnh đạo Tập đoàn Vân Thiên với cô diễn viên trẻ được bóc trần trước đám đông, hoàn toàn không cần phải lo lắng sẽ được viết như thế nào.

Tính tò mò của Đại Hải càng nổi lên: “Quen biết nhau lâu như vậy mà chị không biết Vân Thiên là nhà anh ta à?”

“Hồi đó tôi còn rất trẻ, Triển Vân Dịch không nói về gia thế của mình. Nhiều nhất về sau tôi cũng chỉ biết nhà anh ta giàu có thôi. Chúng tôi quen

nhau lúc anh ta đang là học sinh lớp mười hai, về quê cũ của tôi học một năm, ở ngay trong nhà tôi. Sau này mẹ tôi qua đời cũng chỉ nói rằng anh ta là con một người quen của chị họ mẹ tôi, vì nhà không còn ai trong khi sắp thi tốt nghiệp nên nhờ mẹ tôi trông nom giúp. Lâu ngày nảy sinh tình cảm, lúc đó chỉ đơn thuần là thích, rồi sau thành yêu, vì anh ta mà tôi đã thi vào trường đại học ở thành phố B, sau đó chia tay. Hết!”.

Đại Hải lắc đầu nói: “Đơn giản thế à? Hết rồi? Tại sao hai người lại chia tay?”.

“Tất nhiên chuyện không đơn giản như vậy, nhưng quá trình thì là thế”. Tôi cáu kỉnh trả lời, “Đại Hải, chuyến này về tôi sẽ từ chức. Tôi không muốn bị anh ta tìm thấy. Tôi chỉ muốn sống một cách bình thản thôi. Cậu không biết chứ, sau khi đến thành phố B học tôi mới phát hiện ra anh ta ngang ngược đến mức nào. Anh ta yêu tôi, cũng rất chiều chuộng tôi, anh ta là loại người… biết nói thế nào nhỉ? Lấy ví dụ: anh ta không chịu được khi thấy tôi đi gần bạn nam; không cho tôi để thả mái tóc xoăn, anh ta bảo nữ sinh thì phải thuần khiết; không được mặc váy ngắn, anh ta bảo chỉ có hạng con gái không ra gì mới mặc thứ váy đó; loại son môi đỏ như tôi trang điểm hôm ấy tuyệt đối không được dùng. Càng không nói gì đến chuyện hút thuốc hay xưng anh xưng em”.

Đại Hải cười bảo: “Chị bây giờ e rằng đã làm tất cả những gì mà anh ta không cho phép rồi”. Cười xong, cậu ta lấy lại vẻ ng

nghiêm túc, hỏi tôi, “Tử Kỳ, chị vẫn còn yêu anh ta phải không?”.

Tôi khóc không ra nước mắt, đáp: “Đúng vậy, tôi vẫn yêu anh ta, nhưng lại không đánh mất mình nữa, lúc không gặp thường hay nghĩ đến những ngày tháng vui vẻ bên nhau, nhưng khi gặp rồi lại thấy sợ”.

“Rốt cuộc anh ta đã làm gì chị? Sao chị sở như vậy?”, Đại Hải hỏi.

“Không phải như cậu nghĩ đâu, chỉ vì anh ta quá độc đoán, chuyện gì cũng muốn quản, cái gì cũng lên mặt dạy bảo. Trước lúc ra đi, mẹ tôi giao phó tôi cho anh ta, anh ta liền làm như là phụ huynh tôi vậy, tôi không chịu nổi”.

Đại Hải thở dài một tiếng: “Sao không từ từ nói chuyện, xem không hợp nhau ở điểm nào?”.

“Không thể nói chuyện được, anh ta luôn độc đoán chuyên quyền”. Tôi cũng thở dài.

Nếu được làm lại, tôi sẽ vẫn lựa chọn rời xa Vân Dịch, rời xa người con trai tôi yêu tha thiết.

Năm ấy, tôi đến thành phố B học đại học với bao niềm hưng phấn, nhưng Triển Vân Dịch lại đi du học nước ngoài. Trung thu đầu tiên, nhà trường phát cho hai chiếc bánh, tôi viết thư cho anh, bảo rằng để phần anh một chiếc.

Lần đầu tiên trông thấy lá đỏ, tôi viết thư bảo anh, “Em lạc đường mất rồi, lá đỏ cách xa em quá, chẳng ngắt được chiếc nào”.

Trận tuyết đầu tiên đến âm thầm, trong thư tôi bảo anh rằng, “Em đang một mình đi trên con phố dài, vẫn còn hơn nửa đường chờ anh về dìu em”.

Lần đầu tiên đến công ty thực tập, tôi viết thư kể cho anh nghe, tôi bị người ta mắng phát khóc, ngay cả cái biểu tượng công ty đơn giản nhất tôi cũng không thiết kế nổi.

Lúc nào tôi cũng mang theo bên mình lá thư mới nhất Vân Dịch gửi về. Nếu không như thế lòng tôi sẽ trở nên rất trống trải. Chỉ có những lá thư của anh mới nói cho tôi biết rằng vẫn còn một người như vậy đang thực

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT