|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
sự tồn tại.
Tôi nhớ nhà, nhớ mẹ, nhớ Quyên Tử.
Tôi viết thư cho Quyên Tử, nói: “Mình không muốn ở đây, ở đây cô đơn quá”.
Quyên Tử an ủi: “Cậu nên thường xuyên đi chơi với bạn bè, đừng buồn bã một mình, dần dần quen rồi sẽ tốt thôi”.
Mấy năm đó, tôi đã thực sự hiểu được thế nào là sớm nhớ chiều mong. Buổi sáng thức dậy đột nhiên nhớ đến anh, buổi tối nằm mơ cũng mơ thấy cảnh anh đang nô đùa bên con sông nhỏ ở thị trấn. Có khi tôi gặp ác mộng, thấy mình đi tìm anh khắp nơi, tìm mãi. Lúc tỉnh dậy tôi khóc, cảm thấy đau buồn vô cùng.
Có khi tôi gọi điện nói với Quyên Tử như thể bị thần kinh: “Mình không còn nhớ được hình dáng của Vân Dịch nữa rồi, không nhớ được giọng nói của anh ấy. Hay là mình đang mơ, vốn dĩ không có người nào như thế cả?”.
Nhưng Quyên Tử lại luôn khiến cho tôi phiền lòng: “Đường Tử Kỳ, bàn chuyện đánh nhau trên giấy là đại kỵ của nhà binh. Cậu nói chuyện yêu đương trên giấy là đại kỵ trên tình trường! Tốt nhất cậu nên tìm một người bạn trai thực tế hơn cho mình đỡ lo!”.
Năm lại năm trôi qua, từ một người cởi mở tôi trở thành trầm lặng rồi lại cởi mở trở lại. Dần dần tôi đã quen với môi trường trong nhà trường, sống với bạn bè rất vui vẻ. Các bạn cùng phòng có người yêu ngày càng nhiều, trước thực tế đó, tôi càng nhớ Vân Dịch da diết, nhớ đến nổi lòng quặn đau.
Đang học năm thứ tư, một hôm trên đường tan học trở về ký túc, tôi trông thấy chiếc xe con màu đen đỗ dưới lầu. Một người đàn ông mặc âu phục đang dựa vào cửa xe hút thuốc. Úc Nhi chặc lưỡi, bảo: “Tử Kỳ, cậu xem, người đàn ông kia vóc dáng không tệ chút nào, rất phong độ! Xe đẹp, chứng tỏ chủ nhân là kẻ giàu có, không biết đang đợi em nữ sinh nào đây?”.
Tôi nhìn sang, đúng rồi, dáng cao gầy, khuôn mặt nhìn nghiêng góc cạnh, khóe miệng như đang mỉm cười, tôi thấy tim mình đập dồn dập, người choáng váng. Gương mặt kia, nụ cười ấy, sao mà quen thuộc thế!
Tôi đứng lại không dám bước đến, sợ người kia không phải là anh, người mình đang nhớ đang mong, hoàn toàn không hay mắt mình đã trở nên đỏ hoe từ lúc nào. Úc Nhi nhìn tôi, hoảng hốt, luôn miệng hỏi: “Tử Kỳ, sao vậy? Cậu sao vậy?”.
Tôi đã không còn nghe tiếng Úc Nhi gọi nữa, từ từ ngồi xuống, chỉ còn biết nức nở. Vân Dịch đã đến trước mặt từ bao giờ tôi cũng không hay biết. Cho đến khi anh ngồi xuống, khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ hướng thẳng vào tôi, tôi mới quay sang nhìn bằng đôi mắt đẫm lệ. Vân Dịch nâng má tôi lên, lau nước mắt cho tôi: “Tử Kỳ, đừng khóc nữa”.
Tôi muốn cười, nhưng nước mắt vẫn cứ rơi, tôi vẫn cứ nhìn anh qua hàng nước mắt, Vân Dịch không biết làm thế nào đành bảo: “Dáng vẻ em nhìn anh trông như một chú cún ấy”.
Anh kéo tôi vào lòng, cằm đặt lên đỉnh đầu tôi, anh cao thế này từ lúc nào vậy? Từ lúc nào anh đã trưởng thành như vậy? Ngay cả giọng nói của anh cũng không còn trong trẻo như lúc ở Tô Hà. Tôi nghe thấy tiếng trái tim đang đập, là tim anh hay tim mình đang đập vậy? Tôi cứ suy nghĩ miên man, rồi nghe thấy ở trên đỉnh đầu một giọng nói trầm trầm, Vân Dịch đang khẽ nói: “Anh về rồi, về rồi”.
Vân Dịch bằng da bằng thịt đứng trước mặt tôi. Liên tiếp nhiều ngày tôi đều nhìn anh không chớp mắt. Vân Dịch thấy thế đau lòng lắm, bảo: “Anh không đi nữa đâu”.
Cứ như vậy, rất lâu sau đó tôi mới quen với sự trở về của anh.
Vân Dịch đặc biệt chiều chuộng tôi, không chỉ những thứ tôi muốn ăn mà ngay cả những thứ bạn cùng phòng với tôi thích ăn, mỗi lần đến trường anh đều mua đến. Vì thế tôi thường khen anh cẩn thận.
Vân Dịch cười, bảo: “Anh muốn lúc nào cũng ở bên cạnh chăm sóc em, nhưng lại luôn không có cơ hội, anh đối xử tốt với họ, họ sẽ đối xử tốt với em, anh không muốn em phải chịu bất kỳ ấm ức nào”.
Những lời ngọt ngào của người yêu là thứ khiến người ta say nhất, khi mê đắm trong tình yêu, người ta sẽ coi thường tất cả những thứ khác. Tôi ngây ngất trong niềm vui Vân Dịch trở về, trở về bên cạnh tôi. Chỉ biết những ngày tháng cũng anh ngọt ngào và vui vẻ thế nào.
Những ngày tháng đó, chỉ cần có thời gian là Vân Dịch lại đến đón tôi, đưa tôi đi ăn đủ các món ngon, đưa tôi đi thăm thú khắp nơi.
Nhưng tôi đã không để ý đến những thay đổi của cả hai trong khoảng thời gian sáu năm không gặp, không để ý đến khát vọng chiếm hữu mãnh liệt mang tính bản chất của anh.
Có một lần, một bạn nam trong lớp tổ chức sinh nhật mời chúng tôi đi ăn và hát Karaoke.
Khi Vân Dịch gọi điện, tôi đang ăn uống vui vẻ. Vân Dịch hỏi tôi: “Em đi cùng ai?”.
Tôi buộc miệng trả lời: “Với các bạn cùng lớp, hôm nay là sinh nhật cậu bạn, cùng đi ăn và hát”.
Vân Dịch lại hỏi: “Em mặc thế nào? Nói đi”.
Vân Dịch không cho phép tôi buông xõa mái tóc xoăn tự nhiên, mỗi khi gặp anh tôi đều tết thành những bím nhỏ. Anh cũng không cho tôi trang điểm, không muốn thấy tôi suốt ngày mặc váy ngắn. Nhưng hôm đó toàn bộ nữ sinh phòng tôi trước khi ra ngoài đều đua nhau trang điểm, nói rằng phải thể hiện phong thái phòng chúng ta. Vì thế tôi không những để tóc xõa còn mặt váy ngắn và trang điểm. Tự tôi cảm thấy rất đẹp, các bạn cùng phòng cũng bảo vậy, thế là vui vẻ ra ngoài.
Vì thế, khi bị Vân Dịch hỏi, tôi liền nói dối. Tôi cho rằng hôm nay không đi gặp anh, anh cũng không thể biết được. Ai ngờ lúc bước ra khỏi cửa phòng hát, tôi liền trông thấy xe của Vân Dịch. Vừa thấy vẻ mặt nửa như cười của anh liền biết là đã có chuyện. Còn đôi mắt của anh, bên trong ánh lên hai chữ: “Nguy hiểm”.
Tối hôm đó chúng tôi đã cãi nhau to. Vân Dịch mắng tôi nói dối, bảo tôi không giống một sinh viên có học trong trường.
Tôi vừa thẹn vừa tức vừa không cam lòng, nên cũng hét lên: “Em thích mặc thế đấy! Bạn học sinh nhật, em thích trang điểm đẹp một chút đến dự không được à?”.
Vân Dịch nổi giận đùng đùng: “Được lắm, em trang điểm vì bạn trai cùng lớp kia của em, lại còn nói dối nữa! Uổng cho anh canh cánh bên lòng suốt bao nhiêu năm nay. Không phải hôm nay anh muốn dạy bảo em, nhưng em lại còn học được cả hút thuốc nữa!”.
Tôi ngạc nhiên nhìn anh, cảm thấy anh rất xa lạ: “Sao anh biết?”.
Tôi cùng các bạn tập hút thuốc vì tò mò và ham vui. Thế nhưng thuốc lại trở thành người bạn thân thiết nhất với tôi những lúc một mình nhớ anh. Sau khi Vân Dịch trở về, sợ anh biết nên tôi không hút nữa, nhưng sao anh lại biết? Xưa nay tôi cũng chưa bao giờ hút thuốc trước mặt người khác.
Vân Dịch “hừ” một tiếng, bảo: “Đường Tử Kỳ, có việc gì của em mà anh không biết chứ? Cả chuyện xấu hổ em vừa vào đại học chưa quen với nhà tắm tập thể nên không tắm suốt một tháng anh cũng biết! Em nghĩ vì sao hôm nay anh có thể xuất hiện ở trước cửa đợi em hả?”.
Tôi ngây người nhìn anh, lớn tiếng: “Anh mua chuộc người ta mách lẻo về em đấy à!”.
Vân Dịch không phủ nhận, anh nói: “Để em biết cũng tốt. Không ở gần nhau trông nom chăm sóc, thì em liền nghĩ chúng ta thật sự ‘nói chuyện yêu trên giấy’ hay sao?”. Anh thở dài một tiếng rồi giọng lại lắng xuống dịu dàng, “Anh ở cách xa em, quả thật là anh rất nhớ em, vì thế mới muốn biết tất cả về em, đừng lại khóc như cún con nữa đấy”.
Anh khẽ dỗ dành.
Cuộc cãi cọ nhanh chóng tiêu tan.
Lúc đó tôi không biết đây mới chỉ là bắt đầu, nghe anh nói những lời như vậy tôi liền mềm lòng. Bởi vì nếu đổi sang tôi, tôi cũng muốn biết từng li từng tí về anh.
Tôi không nghi ngờ tình yêu anh dành cho tôi và tình yêu tôi dành cho anh. Anh ngày càng cưng chiều tôi, có điều, cưng chiều đến nỗi tôi có cảm giác không chịu nổi. Tôi không dám nói, nhưng về mặt hành vi, đứa con gái không mấy hiền thục đã vô thức chống đối anh.
Tôi là đứa bé trời sinh thích tự do và ham chơi. Tôi thích vui với bạn bè, bất kể là trai hay gái. Thích cùng các bạn nhấm nháp chút rượu và nói chuyện phiếm, thích cùng mọi người du ngoạn đó đây. Đối với chuyện ăn mặc trang điểm, tôi luôn cho rằng đó đều là yếu tố bề ngoài của mỗi con người. Chỉ cần nhìn vừa mắt, không đến nỗi bị người ta chỉ trỏ hoặc ném vài quả trứng thối, hay thậm chí báo cảnh sát bảo rằng có kẻ bị điên khi đi ngoài đường là được rồi. Những cô gái tuổi đôi mươi ai chả thích làm đẹp, thích trang điểm.
Miền Nam trời nóng, vào mùa hè ở bất kỳ nơi nào trên phố cũng có thể trông thấy người ta mặc hở rốn, hở lưng. Phong cách ăn mặc này nếu đến thành phố B sẽ hoàn toàn không ăn nhập được với nếp văn hóa nơi đây, sẽ bị coi là không hiểu biết, không đủ nghiêm túc.
Tôi không biết hoàn cảnh gia đình Vân Dịch thế nào, cũng không biết rằng những yêu cầu anh đặt ra cho tôi thật ra là xuất phát từ truyền thống của một gia tộc xưa cũ. Tôi cứ khăng khăng với suy nghĩ anh yêu tôi, thì phải chấp nhận tôi, bất kể đó là quan điểm hay hành vi của tôi. Bởi vì, dáng vẻ bên ngoài đâu có ảnh hưởng đến bản chất của một con người.
Những xung đột về quan điểm này bùng nổ sau khi tôi với các bạn cùng lớp đi du dịch trở về vào dịp tốt nghiệp.
Còn nhớ lúc đi chơi về, tôi hào hứng phấn khởi đến tìm anh. Anh sầm mặt ném ra một tập ảnh quở trách tôi. Chụp ở trường có, chụp ở Bắc Đới Hà cũng có, với đủ loại trang phục mát mẻ, và cả những bức ảnh chụp cùng bạn nam. Vân Dịch nhìn tôi,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




