|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
nên tò mò ngó vào xem. Có một bài viết hết sức ly kỳ. Nhan đề là “Người họ Triển của Vân Thiên gửi tình yêu khắp nơi, vợ sắp cưới bỏ trốn ngay tại hiện trường”, trong đó nói những chuyện đại loại như vợ sắp cưới của một người họ Triển thuộc Tập đoàn Vân Thiên bỏ chạy cùng một người đàn ông đẹp trai ngay trước mắt mọi người, nữ diễn viên Mai Tử tan giấc mơ vào cửa nhà giàu, ngoài ra còn đăng kèm mấy bức ảnh lớn. Cảnh chụp từ phía sau lúc chúng tôi bỏ chạy hết sức rõ nét, tôi vừa tức vừa buồn cười, chỉ cho Đại Hải xem: “Đại Hải, xem dáng vẻ của cậu này. Trời đất, trông giống hệt một kỵ sĩ mang công chúa xông ra khỏi vòng vây!”
Đại Hải cũng cười: “Tôi vẫn rất ăn ảnh mà, chậc chậc, đợt này nổi tiếng rồi, không biết có ai tìm đến chụp ảnh không đây? Tử Kỳ à, thực ra cái anh Triển Vân Dịch này yêu chị sâu nặng lắm đấy, tôi đã nói rồi, anh ta đúng là con rùa nạm kim cương”.
Tôi nói: “Rùa thì vẫn là rùa, làm bằng vàng hay kim cương có thể biến thành giống khác được à? Tôi vẫn cảm thấy cuộc sống hiện tại rất dễ chịu.”
Đại Hải bị tôi làm cho tức cười: “Bản thân phúc lớn mà lại không biết, bao nhiêu phụ nữ muốn đến gần còn chẳng được, trong khi chị chỉ cần gật đầu là có thể trở thành một con mọt gạo khảm kim cương béo nẫn, tốt biết mấy.”
Tôi lườm cậu ta: “Anh ta mà biết tôi đã sờ vào tay cậu, thì nhất định cậu sẽ phải chặt tay để lại. Còn nếu không may cậu thích tôi và sờ tôi một cái, anh ta không lôi cậu ra lăng trì mới là lạ”.
Từ khi phát hiện tôi không ngờ lại cất giữ một mối tình suốt bao năm nay, dường như Đại Hải liền có mong muốn tôi sớm lấy chồng, cậu ta ra sức nói đỡ cho Triển Vân Dịch: “Nếu anh ta đã thay đổi rồi thì sao?”
“Thay đổi? Một kẻ độc đoán như anh ta, may mà chưa khắc lên trán mấy chữ “nghe tôi thì sống chống tôi thì chết” đấy!” Tôi cười khẩy vẻ coi thường.
Đang nói thì có điện thoại của Tiểu Nhược: “Chị, hai người sắp về đến nơi chưa? Khoảng lúc nào để em ra đón.”
Liếc nhìn Đại Hải, cậu ta đang dỏng tai lên nghe, tôi hỏi Tiểu Nhược: “Sao mấy hôm nay em không liên lạc với Đại Hải? Cậu ấy nhớ em sắp phát điên lên rồi”.
Tiểu Nhược cười hì hì: “Em muốn anh ấy phải nhớ mà, nếu em không gọi điện, mà anh ấy không nhớ, thì chẳng có ý nghĩa gì cả. À đúng rồi, cái đó… chị, báo ra hôm nay…”. Không đợi cô bé kịp hỏi, tôi vội đưa điện thoại cho Đại Hải, để cậu ta dùng những lời yêu thương mà né tránh vẫn đề.
Vừa ra khỏi ga đã thấy Ninh Nhược vui vẻ vẫy tay gọi, Ninh Thanh rạng rỡ đứng bên cạnh. Tôi rất sợ họ sẽ hỏi đến “vị hôn phu” kia, ra sức bảo Đại Hải không được nhiều lời. Hai anh em họ Ninh cũng như đã hẹn ngầm từ trước, không hỏi câu nào.
Ăn cơm xong, Ninh Thanh tiễn tôi về. Anh cương quyết đưa về đến tận cửa nhà, tôi cũng đành phải theo. Mở cửa ra, tôi ngoái đầu lại bảo: “Cảm ơn anh, hôm nay đi đường mệt quá, không mời anh vào nhà chơi được.”
Đang định đóng cửa tiễn khách thì Ninh Thanh ngăn lại: “Tử Kỳ, lấy anh nhé!”
Tôi choáng váng, tôi thật sự muốn bất tỉnh luôn để không phải biết chuyện gì trên thế gian này nữa. Còn đang đau đầu vì chuyện xảy ra ở thành phố B thì lại nhận được lời cầu hôn từ một người khác ở đây. Tôi nhìn Ninh Thanh, nhất thời không biết nên nói thế nào.
Đôi mắt Ninh Thanh tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp: “Tử Kỳ, anh sợ nếu không cầu hôn em bây giờ thì sẽ không còn kịp nữa.”
Mệt mỏi quá, có trời chứng giám, bây giờ tôi chỉ muốn ngủ một giấc, không muốn nghĩ đến bất cứ chuyện gì. Tôi thở dài nói với Ninh Thanh: “Ninh Thanh, anh biết đấy, chúng ta xưa này vẫn luôn chỉ là bạn”.
Ninh Thanh bình tĩnh nhìn tôi, nói: “Em từ chối anh là vì Triển Vân Dịch phải không? Có phải chuyện giữa em với anh ta đúng như trên báo đã viết không? Em cũng mệt rồi, hãy ngủ một giấc, từ từ suy nghĩ. Họ Ninh có thể không bằng họ Triển, nhưng anh đối với em chưa chắc đã kém anh ta đâu”.
Tiễn Ninh Thanh về rồi, tôi lại không sao ngủ được. Ninh Thanh là dòng nước hiền hòa, còn Vân Dịch là ngọn lửa mãnh liệt. Ninh Thanh không bao giờ đem đến cho tôi áp lực quá lớn, còn Vân Dịch lại khiến tôi muốn đứt hơi. Nhưng mà, với Ninh Thanh tôi lại chưa bao giờ rung động mặc dù lúc ở cạnh anh tôi cũng rất vui vẻ.
Vui vẻ có rất nhiều loại, cười cũng có rất nhiều kiểu, Ninh Thanh có lẽ là ở khoảng giữa của một người bạn và một người yêu.
Nhưng mà Vân Dịch, người tôi nói đến là Vân Dịch mà giờ đây không còn có thể gặp lại nữa, tôi không muốn trở về bên cạnh để lại phải đi theo quỹ đạo cuộc sống của anh, thế nhưng khuôn mặt anh, giọng nói anh, cái ôm của anh, tất cả tôi đều lưu luyến không thể nào quên được.
Tôi vẫn cứ yêu anh như thế, phát hiện này thật sự làm tim tôi tan vỡ.
Tìm lại tin nhắn anh gửi tôi lúc trước, tôi trả lời: “Đừng ép em, em mệt rồi”.
“Quay về đi, quay về thì anh không ép em nữa.”
“Không!”
Anh không nhắn tin lại nữa. Tôi lại thấy không yên, ai biết anh sẽ làm chuyện gì tiếp theo.
Nếu Vân Dịch vẫn cứ đối xử với tôi giống như trước đây, thì có lẽ lấy Ninh Thanh cũng không phải là một lựa chọn tồi. Tôi cứ thấy xấu hổ mãi về suy nghĩ này của mình.
Trở về công ty đi làm, tuy đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ nhưng trước khi bước vào phòng, tôi vẫn hối hận vì tại sao lúc đầu mình lại chọn công ty giải trí để làm việc. Thường ngày ba hoa chuyện phiếm với mọi người thấy vui, vậy mà tới khi bản thân trở thành nhân vật chính của những lời đồn thổi lại không tài nào vui được nữa.
Lúc này tôi chỉ nghe thấy tiếng ruồi bay loạn xạ, tiếng muỗi vo ve bên tai, từ Giám đốc cho đến cô bé phục vụ trà nước, từng người vây lấy tôi, mặt mày hớn hở như thể trúng được giải thưởng bạc triệu. Tôi tìm Đại Hải trong đám người, cậu ta đang lau mồ hồi, đưa mắt ý bảo tôi vừa rồi cậu ta cũng bị tra tấn một hồi suýt chết.
Muốn sống thì cùng sống, muốn chết thì cũng phải kéo theo một kẻ chịu tội thay. Tôi hét to: “Có muốn nghe tôi nói không hả?”
Phía dưới đồng thanh trả lời: “Thành khẩn sẽ được khoan hồng!”
Tôi lại hét: “Nói ra dài lắm!”
Phía dưới chỉ có một giọng nói, là giọng của Giám đốc: “Hôm nay mở hội nghị tổng kết nghiệp vụ, bắt đầu từ cô.”
Nhìn từng khuôn mặt đang háo hức chờ nghe, dù thế nào tôi cũng phải đáp ứng họ. Tôi nói: “Tôi vừa mới đến nơi mà”.
Tiểu Vương, trợ lý của tôi, lập tức đưa lên một ly đồ uống, là cà phê! Cậu nhóc này! Tôi chợt thấy tức cười. Cảm giác mình đã trở thành người thuyết thư (1) rồi. Nhấp ngụm cà phê cho trơn cổ họng, tôi bắt đầu trút gánh nặng: “Chuyện này, hừ, Đại Hải cũng là người trong cuộc, có thể để cậu ấy bổ sung giải thích rõ được không?”
Mọi người lập tức đẩy Đại Hải đến. Tôi nói tiếp: “Ai có thể đưa một tờ báo có ảnh ra đây không? Vừa xem ảnh vừa giải thích”. Yêu cầu ngay lập tức được đáp ứng.
Đại Hải không biết thực ra tôi muốn nói gì, đứng ngây người ở bên cạnh. Tiểu tử thối, cho rằng chuyện không liên quan đến mình à? Tôi chỉ vào bức ảnh Mai Tử, nói với mọi người: “Đây là Mai Tử, vai nữ chính trong lần quảng cáo này, cô ta vừa trông thấy Đại Hải lập tức bị tia sét ái tình đánh trúng!”.
Mọi người bật kêu lên những tiếng đại loại như: “Oái”, “Cuộc gặp thú vị đấy!”, “Không thấy nói trên báo!”…
Đại Hải ngẩn người. Tôi lại tiếp tục nói: “Người này là Triển Vân Dịch, anh ta thích Mai Tử.”
Mọi người lại gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Tôi tăng tốc: “Để đề phòng Mai Tử bị Đại Hải cướp mất nên Triển Vân Dịch đi cùng đến chỗ quay phim, theo sát cô ta một bước không rời. Kết quả là cánh nhà báo hiểu biết chuyện nên đặt ra những câu hỏi khó ngay tại chỗ. Triển Vân Dịch buộc miệng nói là đến thăm vợ sắp cưới khiến Mai Tử giận tái mặt. Vì không muốn làm tổn thương người trong lòng mình, khi ấy ở đó ngoài trợ lý của Mai Tử ra cũng chỉ có mình tôi là phụ nữ, nên Triển Vân Dịch lập tức chĩa mũi nhọn sang nhân vật không phải của công chúng là tôi đây. Vì lợi ích của công ty, tôi và Đại Hải không dám đắc tội với anh ta, nên không lật tẩy anh ta ngay tại trận, chỉ còn cách xông ra ngoài vòng vây mà chạy về. Chuyện hết rồi. Có vấn đề gì xin hỏi người trong cuộc, Hồ Đại Hải.” Những ánh mắt chờ mong hướng sang phía Đại Hải. Tôi lườm cậu ta một cái nhắc nhở phải cẩn thận lời nói.
Đại Hải vò đầu bứt tai: “Chuyện đó, đừng nghe Tử Kỳ nói lung tung, thực ra là Triển Vân Dịch đã nói riêng với chúng tôi, Mai Tử không muốn công bố chuyện tình cảm, phát hiện thấy ở chỗ quay phim có nhiều phóng viên giải trí thì tức giận lắm. Anh ta đành đâm lao phải theo lao, bảo đợi qua đợt sóng gió này, sẽ đích thân đến thành phố C chuộc lỗi. Tất
cả những điều này đều là vì lợi ích của công ty.”
Câu chuyện chỉ có vậy, nghe qua chẳng có gì mới mẻ, mọi người dần dần giải tán. Anh chàng này khá lắm, sáng tác không tồi. Tôi bí mật giơ ngón tay cái về phía Đại Hải.
Tổng giám đốc vui lắm, cứ xoa tay bảo: “Hay, hay, có được bước này rồi, xem ra Vân Thiên sẽ dự định tiếp tục hợp tác với chúng ta. Chúng ta có hy vọng nhận được đơn đặt hàng sang năm của họ rồi. Để tôi liên hệ với Vân Thiên.”
Một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




