watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7083 Lượt

ít. Tập đoàn Vân Thiên chỉ là một công ty của dòng họ Triển. Trụ sở của dòng họ Triển thực ra là ở Anh, hoạt động trong rất nhiều lĩnh vực. Triển Vân Dịch bước chân vào Tập đoàn Vân Thiên chính là từ lúc tôi học đại học năm thứ tư.

Một người xuất thân trong gia đình giàu sang phú quý như vậy vì sao lại về sống trong nhà tôi, đi học một năm ở thị trấn nhỏ của chúng tôi? Tôi suy đoán có thể do nội bộ gia tộc xảy ra chuyện gì đó. Tôi thở dài, Đại Hải nói chưa chính xác, Triển Vân Dịch không chỉ là một con rùa vàng nạm kim cương, mà anh chính là một con rùa hoàn toàn bằng kim cương. Nếu sớm biết bối cảnh gia đình anh như vậy, nói gì thì nói, tôi cũng quyết không dính dáng quan hệ với anh. Tôi chỉ là cô gái muốn sống một cuộc sống bình thường, được đi dạo, trang điểm, làm công việc thiết kế, có một chút hứng thú và đam mê nho nhỏ là đủ rồi.

Thế nào gọi là duyên phận? Có cách giải thích là một con vượn đực và một con vượn cái không hẹn mà cùng nhiều lần chạy đến một nơi, chính bởi mùi “phân vượn” tương đồng mà chúng hợp lại với nhau. Tôi và Triển Vân Dịch gặp nhau chỉ là có duyên không phận. Bây giờ không có, sau này càng không thể có. Trước đây tôi không biết, ngốc nghếch đem tình yêu đáp lại tình yêu, chưa bao giờ hỏi chuyện của anh. Giờ đây đọc những tài liệu này, tôi mới cảm thấy mình và anh hoàn toàn là hai người ở hai thế giới khác nhau.

Yêu cầu của anh tôi e rằng không đáp ứng được. Dù yêu anh đến mấy tôi cũng không có cách nào để biến mình thành một người khác. Tôi cũng có sự ích kỷ của bản thân, không thể vì anh mà thay đổi. Vì thế, anh càng không nên tìm tôi. Tôi không những không giúp được gì cho sự nghiệp của anh mà hơn nữa, cũng không phải người con gái lý tưởng trong suy nghĩ của anh.

Câu chuyện cô bé Lọ Lem gặp hoàng tử, tôi đã đọc nhiều lần. Nhưng nói chúng truyện cũng thường chỉ viết rằng từ đó họ bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc mà thôi, rất ít truyện đồng thoại viết về cuộc sống sau hôn nhân của họ. Hai người xuất thân khác nhau, tính cách khác nhau, sở thích khác nhau, hơn nữa đều bướng bỉnh không chịu nhượng bộ người khác thì làm sao có thể kết với nhau hợp đây?

Dù có còn yêu, vẫn đừng nên kết hôn thì hơn. Sau khi nghĩ thông suốt , tôi ngủ một giấc thật say.

Chú thích:

(1) Thuyết thư: Cách gọi khác của nghệ thuật Hát nói Trung Quốc, bao gồm các thể loại như Bình sách, Bình thoại, Đàn từ…

Chương 5

Sao trời, âm nhạc, người con trai nặng tình thương yêu và muốn cùng mày chung sống đang ở bên, đang chuẩn bị dốc bầu tâm sự. Vậy mà trong cảnh tượng đó, mày lại ngủ ngon lành, ngáy khò khò, còn nghiến răng ken két nữa. Những gì trước mắt hẳn đã khiến người ta không sợ sởn gai ốc thì cũng mất hết cảm tình.

Tôi bước vào phòng làm việc với một tinh thần sảng khoái, Đại Hải thấy lạ hỏi: “Tử Kỳ, chị không sao chứ?”.

Tôi hướng về phía cậu ta thể hiện tư thế quyết tâm chiến đấu, cười rồi đi làm việc.

Cuộc chiến mà tôi chờ đợi lại không diễn ra đúng thời gian, liên tiếp mấy ngày trời yên biển lặng. Ninh Thanh ngược lại cứ mỗi ngày một bó hoa, ngày nào cũng hẹn gặp tôi.

Nếu đã không thể cùng nhau chung sống, nếu sống với nhau mà không có hạnh phúc. Vậy thì, hãy giấu kín tình yêu này vào sâu trong lòng, cuộc sống vẫn cứ phải tiếp tục.

Thống kê hôn nhân của Trung Quốc chẳng phải nói rằng có hơn năm mươi phần trăm các cuộc hôn nhân là không có tình yêu hay sao? Trong hôn nhân không nhất định phải có tình yêu. Mỗi cặp vợ chồng lúc về già sẽ gọi nhau là bạn già. Bạn già, bạn già, người bạn lúc về già. Không ngoài việc tìm một người góp gạo thổi cơm chung, sinh đứa con để gửi gắm tình cảm, tránh trong nhà trống trải không có hơi người.

Nếu trong cuộc hôn nhân có một người yêu người kia, vậy thì ít ra cũng tốt hơn cuộc hôn nhân tuyệt đối không có tình yêu hàng chục lần rồi.

Tôi là cô gái ích kỷ và sống thực tế, tôi lựa chọn mình được yêu. Huống hồ, từ lâu tôi đã nhận ra rằng ngoài Vân Dịch ra, tôi thật sự không thể nào yêu được.

Khi tôi lần đầu chủ động gọi điện thoại cho Ninh Thanh, trong lòng chợt nhói đau. Nếu Vân Dịch cảm nhận được, anh cũng sẽ đau lòng chứ? Bỏ qua cảm giác này đi. Tôi nhẹ nhàng thoải mái hẹn Ninh Thanh đi ăn.

Trái với tưởng tượng của tôi, Ninh Thanh lại tỏ ra do dự, có chút gì đó không dám tin, hình như anh đang cân nhắc, im lặng hồi lâu mới nói: “Tử Kỳ, em thật sự muốn hẹn anh đi ăn?”

“Nếu anh có thời gian và bằng lòng”.

Ninh Thanh hỏi: “Tử Kỳ em nhận lời anh rồi sao?”

Tôi choáng váng, thế này là thế nào? Ăn bữa cơm là coi như đã nhận lời lấy anh ư? Nói thật tôi vẫn chưa chuẩn bị về chuyện này, vội nói: “Nếu anh không đồng ý thì thôi, coi như em chưa nói gì.”

Ninh Thanh lập tức trả lời: “Hết giờ làm anh đến đón em.”

Ái chà, với Ninh Thanh mà sao cũng mệt vậy? Tôi nhìn bức ảnh của mẹ trên bàn làm việc, cảm thấy trong lòng xót xa, “Mẹ ơi, con phải làm gì mới đúng đây?”

Hay là, nhận lời Ninh Thanh? Nhưng trong lòng tôi lại đang tranh đấu, tôi cảm thấy vẫn chưa đến lúc để vứt bỏ tất cả.

Ngồi với Ninh Thanh trong nhà hàng, tôi không hiểu tại sao anh lại chọn một nhà hàng phương Tây. Từ xưa tới nay, đồ ăn Tây cho tôi cảm giác no tức thời, nhưng ngay sau đó lại đói.

Ninh Thanh ăn món Tây trông rất ngon lành, động tác tao nhã, cực kỳ phù hợp với hình tượng bản thân anh. Có thể Ninh Thanh cảm thấy ăn món Tây chỉ nghe thấy tiếng dao dĩa va vào nhau, ngậm miệng lại suy ngẫm sẽ đỡ phải nói chuyện.

Tôi thấy buồn bực, bữa ăn trôi qua hết sức lặng lẽ. Nhà hàng phương Tây cảnh vật bày trí rất đẹp, nhưng ăn uống thưởng thức phong cảnh cũng phải xem tâm trạng con người thế nào chứ? Ninh Thanh ngồi đối diện với tôi không nói không rằng, tôi cảm thấy thà ăn một tô mỳ còn dễ chịu hơn. Tôi thử tìm chuyện để nói với anh: “Thường ngày anh thích ăn ở chỗ như thế này à?”

Ninh Thanh khẽ mỉm cười: “Đúng vậy, ở đây yên tĩnh.”

Tôi không nhịn được nữa liền nói thêm: “Em thích cùng với đồng nghiệp đi ăn ở những quán nhỏ bên đường, quán nhỏ nhưng lúc nào cũng rộn rã tiếng cười nói, ở đây có muốn nói vài câu cũng phải kềm chế.”

Ninh Thanh vẫn mỉm cười: “Vậy sao, ăn như thế không vệ sinh đâu.”

Tôi lén đưa mắt nhìn, vệ sinh ư? Những điều tôi nói và những điều anh nói là cùng về một vấn đề sao? Tôi tiếp tục tìm chuyện để nói: “Ninh Thanh, thường ngày anh giải trí thế nào?”

Ninh Thanh vẫn mỉm cười: “Làm việc mệt rồi thì đọc sách và lên mạng, nhưng thời gian đọc sách, lên mạng không nhiều.”

Trong đầu tôi lập tức hình dung ra một bức tranh: Kết hôn với Ninh Thanh, lúc anh về đến nhà tôi chào: “Về rồi à?”. Anh “ừ” một tiếng đáp lại, sau đó ăn cơm không nói năng gì, xong thì đọc sách, lên mạng, hai người lặng thinh, vô vị tột cùng.

Nghĩ mà thấy sợ. Bỗng nhiên tôi cảm thấy đúng là không hề có tiếng nói chung với Ninh Thanh. Vì thế, tôi lặng lẽ ăn hết bữa cơm cùng anh.

Ninh Thanh lái xe, tôi không hỏi tiếp sau sẽ là chương trình gì, tùy anh sắp xếp, tôi chẳng hứng thú muốn biết. Ninh Thanh lái xe thẳng lên núi Đằng Long, lên tới đỉnh núi thì mở cửa nóc xe ra. Anh ngả ghế xuống, bảo tôi: “Tử Kỳ, em xem sao trên trời kìa”.

Tôi nằm xuống nhìn lên trời cao. Trời đêm nay không có mây. Những ngôi sao lấp lánh, chi chít rải khắp nơi, không tài nào đếm xuể. Trong xe vang lên khúc hát du dương, bài hát tiếng Anh, tôi nghe không hiểu lắm, chỉ cảm thấy giai điệu nhẹ nhàng êm ái. Như thế cũng có thể coi là rất lãng mạn phải không? Trước là nhà hàng phương Tây, sau là ngắm sao. Tiếp theo nữa có thể có hoa tươi không? Sau đó là hôn? Hai mắt nhìn nhau, tóe lửa? Tôi suy nghĩ liên miên, rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.

Lúc được Ninh Thanh đánh thức, tôi mở mắt ra thì đã đến cửa nhà mình rồi. Thẹn toát mồ hôi, tôi nói: “Xấu hổ quá, em ngủ thiếp đi mất”.

Ninh Thanh cười, bảo: “Mau vào nhà đi”.

Tôi xuống xe, tạm biệt anh, bỗng nhiên anh nói một câu: “Em đã ngáy đấy”, sau đó thì đi thẳng.

Tôi đỏ mặt, muốn tìm ngay một lỗ nẻ mà chui vào.

Hôm sau, Đại Hải hỏi tôi với vẻ bí hiểm: “Cuộc hẹn tối qua thế nào? Nghe Tiểu Nhược nói, hai người đã đi trên con đường vô cùng lãng mạn.”

Tôi gật đầu bảo: “Đương nhiên rồi, bầu không khí lãng mạn của nhà hàng Tây, nằm trên xe ngắm sao trời trên đỉnh Đằng Long Sơn.”

Đại Hải hình như càng hưng phấn: “Rồi sau đó thì sao?”

Tôi nguýt cậu ta một cái: “Tôi ngủ thiếp đi”.

Đại Hải lập tức bắt đầu tưởng tượng: “Òa, Ninh Thanh trông thấy người con gái thường ngày vẫn ngưỡng mộ trong lòng bây giờ nằm ngủ bên cạnh mình như một mỹ nhân, sao trời chiếu sáng, không nhịn được, khẽ hôn lên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Lúc này người đẹp đang ngủ giật mình tỉnh giấc, ánh mắt ngượng ngùng xấu hổ, rồi từ từ ngắm mắt lại, sau đó…”.

Tôi kịp thời cắt ngang những liên tưởng gì gì đó của cậu ta: “Sau đó tôi cất tiếng ngáy!”

Đại Hải cười sặc sụa: “Này, Tử Kỳ, khung cảnh lãng mạn như thế, chị không những ngủ mà lại còn ngáy được cơ à? Chị quá phụ công sắp xếp của Tiểu Nhược và tấm lòng của Ninh Thanh rồi.”

Lúc này nói lại cũng vẫn thấy xấu hổ, nhưng cái miệng của tôi lại không chịu nhượng bộ: “Cậu nên vui mừng vì tôi đã không tốn

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT