|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
nghe thấy cậu ta nói: “Ninh Thanh, nếu anh không ngại thì cho tôi mượn Tử Kỳ một lát nhé?”. Nói xong Đại Hải liền kéo tôi đi vào trong góc.
Tôi nghi hoặc: “Có chuyện gì thế?”
Đại Hải suy nghĩ một lát rồi mới bảo: “Tử Kỳ, chị phải chuẩn bị trước đi, tối nay, Ninh Thanh định cầu hôn ngay trước đám đông đấy.”
“Không phải vậy chứ? Đại Hải.” Tôi ngạc nhiên hết mức. Nhớ lại vẻ mặt của Ninh Thanh lúc trước, trong lòng cũng đã tin vài phần. Nhưng mà, trong trường hợp này, anh không bàn với tôi trước, làm thế nào bây giờ?
“Tiểu Nhược bảo với tôi thế. Tôi đã từng khuyên rồi, nhưng mà, suy nghĩ của Ninh Thanh không giống chúng tôi”. Đại Hải vội giải thích.
“Vì sao?” Một người tính tình nhẹ nhàng, săn sóc dịu dàng như Ninh Thanh sao lại có thể làm khó tôi ngay trước đám đông vậy? Có phải vì biểu hiện của tôi đã khiến anh có đủ tự tin không?
“Bởi vì…” Đại Hải đang định nói thì trên đài, Tổng giám đốc đã lên tiếng: “Thưa các vị lãnh đạo, các vị quan khách, hoan nghênh các vị đến đây…”
Tôi trước nay chưa từng nghĩ rằng Tổng giám đốc lại có một cái miệng quạ (1), chỉ nghe thấy nửa câu phía sau: “Công ty giải trí Thiên Địa và Tập đoàn Vân Thiên đã đạt được quan hệ hợp tác chiến lược, bây giờ mời ông Triển Vân Dịch – Tổng giám đốc điều hành Tập đoàn Vân Thiên lên có lời.”
Dáng người quen thuộc kia bước lên trước lễ đài, nhưng tôi hầu như không nghe thấy anh nói gì, chỉ cảm giác tất cả đang ở cách mình quá xa và mình thì như thể một người ngoài cuộc. Những chuyện diễn ra trước mắt, tiếng người và mọi thứ xung quanh đều xa vời, tựa như tôi không phải đang đứng trong hội trường này.
Tôi cứ ngây ra. Tôi trông thấy ánh mắt Vân Dịch hướng về phía mình, trông thấy khóe miệng anh nhếch lên một nụ cười. Ôi, Quyên Tử, cô ấy sai rồi, chúng tôi đều đã sai rồi. Triển Vân Dịch không phải là sói, anh là một thợ săn, còn tôi chính là con mồi, luôn là như vậy. Anh chưa bao giờ thay đổi mục tiêu của mình.
Trong lòng tôi bỗng nảy ra một suy nghĩ, liền quay lại nhìn Ninh Thanh một cái.
Ninh Thanh đứng yên lặng, không có chút gì là bất ngờ. Tôi đã hiểu vì sao anh muốn cầu hôn tôi
trước đám đông. Anh muốn tôi đưa ra lựa chọn ngay trước mặt Triển Vân Dịch trong bối cảnh này.
Vân Dịch ở đây, tôi làm sao mở miệng được? Một khi đã lên tiếng nhận lời trước đám đông, tôi sẽ không được phép hối hận phải không? Đầu óc bỗng chốc rối như canh hẹ. Tôi nhìn bốn phía, muốn rời khỏi buổi tiệc, không muốn đặt mình vào cảnh khó xử khi còn chưa suy xét một cách thấu đáo.
Tôi lặng lẽ lẻn ra phía cửa, chỉ vài bước, Ninh Thanh đã chặn ngay trước mặt, anh mỉm cười đưa tay ra: “Có thể hân hạnh mời em nhảy một điệu không?”
Tôi sững sờ, nhạc nổi lên. Tôi chằm chằm nhìn anh, hơi quay đầu lại, gặp ngay ánh mắt của Vân Dịch, tính ngang ngạnh bỗng nổi lên, tôi liền đưa tay ra cho Ninh Thanh.
Ninh Thanh dìu tôi nhảy như một quý ông. Có người bảo, thực ra phụ nữ không nhất thiết phải biết nhảy, chỉ cần người bạn trai biết dẫn dắt. Bây giờ đúng là như vậy, dưới sự chỉ dẫn của Ninh Thanh, tôi nhảy một cách uyển chuyển, bước chân nhẹ nhàng. Tôi hơi ngẩng mặt lên, mỉm cười cùng nhảy với anh. Anh khẽ hỏi tôi: “Tử Kỳ, đồng ý lấy anh chứ?”.
Tôi bước lỡ nhịp, làm hỏng tiết tấu, cuối cùng anh vẫn nói câu này. Tôi dừng lại: “Ninh Thanh, anh đang thừa nước đục thả câu đấy!”.
Đây là Ninh Thanh ôn hòa nhẹ nhàng, Ninh Thanh khiêm tốn cẩn trọng mà tôi quen biết đây sao? Anh đã sớm biết tất cả từ lâu, chỉ còn chờ một cơ hội, một cơ hội khi tôi không được lựa chọn. Ninh Thanh chắc chắn rằng tôi không thể lựa chọn.
Tôi dừng bước, nói: “Ninh Thanh, anh có biết canh bạc của anh sẽ thua, đến vốn liếng cũng không giữ được không hả?”
Ninh Thanh nhìn tôi với ánh mắt rất lạ, có vẻ gì đó chưa từng thấy bao giờ, anh bình thản đáp: “Nếu không đánh bạc, anh mãi mãi không có cơ hội.”
Tôi quay người rời khỏi sàn nhảy. Lúc này, Triển Vân Dịch bước về phía tôi. Bộ trang phục đen ôm gọn dáng người dong dỏng của anh, trên khuôn mặt khôi ngô, đôi mắt anh giống hệt như ngôi sao trên đỉnh Đằng Long Sơn. Ninh Thanh ôn tồn lễ độ, còn Vân Dịch như cây ngọc giữa trời. Trông thấy Vân Dịch, theo bản năng, tôi vịn vào cánh tay Ninh Thanh. Sau khi làm xong động tác này tôi mới nghĩ, Ninh Thanh đoán quả thật không sai, tôi không có lựa chọn.
Vân Dịch đi đến chào hỏi Ninh Thanh một cách lịch sự. Cái nhìn dừng lại trên người tôi, rồi anh đột nhiên mỉm cười, nói: “Tử Kỳ, anh nghĩ óc thẩm mỹ của anh cũng không đến nỗi kém quá, chọn cho em bộ váy này cũng khá vừa vặn”.
Trời ơi! Đây là bộ váy anh tặng ư? Vậy mà tôi cứ nghĩ là của Ninh Thanh! Tôi không biết phải trả lời thế nào, chỉ hận một nỗi không thể cởi ngay nó ra. Đúng vào lúc mặt mày xanh
xanh xám, tôi nghe thấy Ninh Thanh nói với Vân Dịch: “Cảm ơn anh đã nhọc lòng quan tâm đến Tử Kỳ”. Anh nói rất chậm rãi, nhưng âm thanh lại vô cùng rành rọt.
Tôi trông thấy ánh mắt mọi người xung quanh đều đổ dồn về bên này. Vân Dịch lịch sự đáp lại: “Cũng còn may, chưa quên số đo của Tử Kỳ”, vừa nói anh vừa quan sát tôi một cách suồng dã.
Chỉ có trời mới biết tôi và Triển Vân Dịch hoàn toàn trong sạch, đây đều do anh cố tình bày ra, cố ý dẫn người ta đến chỗ hiểu lầm, sao anh có thể hạ lưu đến như vậy? Tôi giận run lên, nhưng lại không cách nào giải thích rõ ràng.
Ninh Thanh giải vây cho tôi: “Anh Triển xem ra từng trãi hơn người khác rất nhiều, vì thế con mắt cũng rất độc đáo, tôi thay Tử Kỳ cảm ơn anh.”
“Vậy, tôi có thể nhảy cùng cô Đường được không?”, Vân Dịch mỉm cười hỏi.
Tôi đứng trơ ra tại chỗ, không suy nghĩ, không ý thức. Chỉ cảm thấy toàn thân căng thẳng, khi nhận ra thì đã thấy mình bị Vân Dịch đưa vào sàn nhảy rồi. Tôi vùng vằng. Vân Dịch khẽ cười, bảo: “Tử Kỳ, em còn thế nữa anh sẽ hôn đấy.”
Tôi nhìn anh căm phẫn, giận đến đỏ bừng mặt. Vân Dịch càng ôm chặt, cơ thể tôi ép sát vào anh. Miệng anh ghé vào tai tôi bảo: “Đừng vùng vằng nữa, như thế khó coi lắm, anh chỉ muốn nhảy một điệu với em thôi, tối nay em đẹp lắm”. Tôi hoàn toàn bị động mặc cho anh kéo đi, càng lúc càng ra xa đám đông.
Tôi biết Ninh Thanh và những người khác chắc chắn đang nhìn mình, như mà, tôi còn có cách nào khác? Tôi có thể làm thế nào? Vòng qua cột hành lang, Vân Dịch kéo tôi ra thẳng ban công. Tôi cố hết sức đẩy anh, lùi lại phía sau, dựa lưng vào tường. Vân Dịch lại dang tay ôm chặt tôi vào lòng. Tôi không có đường lui, nhìn vẻ đắc ý lộ ra trên mặt anh, cơn giận dữ khiến tôi can đảm hơn, liền nhằm vào chỗ hiểm của anh mà đá một cái. Vân Dịch đau đớn lùi lại, tôi vội chạy ra ngoài, vẫn không quên ngoái lại nhìn anh.
Vân Dịch đau khổ nhìn tôi, vẻ mặt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy. Tôi không có thời gian để quan tâm, lập tức trở lại phòng tiệc. Thầm nghĩ: “Thật ấu trĩ, nghĩ em là một con thỏ sao? Thỏ cùng đường cũng cắn người đấy, hừm!”
Thấy tôi trở lại, trên mặt Ninh Thanh lộ rõ vẻ tươi cười. Anh đột nhiên cất tiếng nói to: “Hôm nay nhân tiệc liên hoan của Công ty Giải trí Thiên Địa, tôi có chuyện muốn tuyên bố. Tôi trịnh trọng cầu hôn cô Đường Tử Kỳ, cô ấy đã nhận lời, chúng tôi sẽ tổ chức lễ cưới vào một ngày gần nhất. Đến lúc ấy, kính mời các vị đến dự.”
Hội trường rộ lên những đợt huyên náo, những tiếng hoan hô chúc tụng. Tham dự buổi tiệc lại nghe được một tin thú vị thế này, vỗ tay cổ vũ có gì là không được chứ?
Diễn biến sự việc hoàn toàn bất ngờ. Tôi hiểu rất rõ thế nào gọi là phía trước thì sói, đằng sau có hùm, vừa thoát khỏi hang hùm lại rơi vào ổ sói. Không để cho tôi nghĩ ngơi một chút sao?
Tôi đứng ngây ra, không biết phải trả lời thế nào. Ninh Thanh không bàn bạc gì với tôi liền tuyên bố ngay trước đám đông như vậy. Đúng là anh đã ra cho tôi một bài toán quá khó.
Nếu tôi nói là có, thì sẽ trái với lương tâm của mình. Tôi với Ninh Thanh còn chưa đến mức nhất định phải lấy nhau. Còn nếu bảo là không có chuyện này, thì sẽ làm mất mặt họ Ninh, mất mặt Tiểu Nhược, mất mặt Đại Hải ngay trước đám đông. Ninh Thanh, Ninh Nhược, Đại Hải đều là những người tôi rất không muốn làm tổn thương.
Ninh Thanh đứng phía trước tôi, khuôn mặt chứa chan tình cảm. Tôi quay đầu lại, Vân Dịch nghiêng người tựa vào cột hành lang, cười nhạt. Nhìn về phía Ninh Thanh, thì ra anh cũng là một người rất lão luyện, tính đúng ngày hôm nay, tính đúng việc Vân Dịch xuất hiện, tính đúng… tôi sẽ chỉ có thể đối diện với anh, diễn theo vở kịch của anh.
Ninh Thanh bước đến trước mặt tôi: “Muốn nói chuyện với anh không?”
Tôi biết làm thế nào được, nói là không muốn, cự tuyệt anh ngay trước mặt mọi người, sau đó đợi Triển Vân Dịch đến ư? Vân Dịch đang ở một chỗ không xa chăm chú quan sát nhất cử nhất động của tôi. Tôi theo Ninh Thanh ra ngoài một cách vô thức. Nói chuyện với anh cũng được, tôi không muốn làm khó cho mình.
Chú thích:
(1) Miệng quạ: Để hình dung một người nào đó có cái miệng xui xẻo, nói chuyện tốt thì không thấy linh nghiệm nhưng chuyện xấu thì kiểu gì cũng xảy ra.
Chương 6
Hợp đồng kết hôn với Ninh Thanh? Hai năm? Dùng một cuộc hôn nhân để kết thúc triệt để mọi thứ? Tôi lấy chồng rồi, Vân Dịch
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




