watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7086 Lượt

Tôi không dám có hành động nào khiến anh bực tức, anh bây giờ là bà ngoại sói, tôi là cô bé quàng khăn đỏ, chỉ có thể đấu trí chứ không thể dùng sức mạnh. Tôi tỏ vẻ đáng thương, nói: “Anh làm em đau rồi đấy.”

Vân Dịch đột nhiên ấn đầu tôi vào ngực mình, mãi sau mới bảo: “Tử Kỳ, đã bao lâu rồi em không làm nũng anh nhỉ? Có lần nào làm nũng anh mà em không ẩn giấu những suy nghĩ khác?”. Giọng nói của anh bỗng nhiên trở nên lạnh lùng, “Em thật sự cho rằng anh suốt đêm thức trắng thì tinh thần không tỉnh táo à?”.

Tôi giật mình, trong đầu chỉ có mỗi một suy nghĩ. Bảo hổ lột da, tự tìm đường chết. Anh làm sao có thể dễ dàng bỏ qua cho tôi như vậy? Ninh Thanh nói muốn lấy tôi, bảo tôi đã đồng ý tổ chức lễ cưới trong thời gian sắp tới. Điều này đã vượt quá giới hạn của Vân Dịch từ lâu, anh tuyệt đối không chỉ tức giận trong lòng là xong chuyện.

Thế rồi bỗng nhiên Vân Dịch cười thành tiếng: “Mắt em đảo nhanh như thế, nghĩ thông suốt rồi à?”

Tôi vẫn chưa nghĩ ra, vẫn chưa nghĩ ra nên nói gì với anh cho phải. Anh giật mạnh tay, tôi nghe thấy tiếng khóa sau lưng bị anh kéo xuống. Đang định kêu lên thì môi anh đã áp xuống bị kín miệng tôi, hai tay không mấy khó khăn cởi bỏ chiếc váy dạ hội tôi đang mặc trên người.

Cơ thể anh khóa chặt chân tay tôi, tôi bị anh đè trên ghế sô pha không thể nào cựa quậy.

Anh hôn tôi điên cuồng, hai tay vuốt ve thân thể tôi, tôi dường như có thể cảm nhận được thay đổi trên cơ thể anh. Tôi sợ, Vân Dịch chưa bao giờ đối xử với tôi thế này, chưa bao giờ, nước mắt tôi không kiểm soát nổi, cứ thế tuôn ra.

Cuối cùng, tôi cảm thấy cơ thể căng cứng của anh từ từ thả lỏng, anh lại nhẹ nhàng ôm tôi, giọng nói trở nên trầm ấm, dịu dàng: “Tử Kỳ”.

Anh vừa dỗ dành, tôi liền bật khóc. Vân Dịch vẫn cứ ôm tôi, mặc kệ nước mắt nước mũi của tôi lau cả lên quần áo anh. Anh thở dài bảo: “Tử Kỳ, anh phải đi”.

Phải đi ư? Tôi ngừng khóc nhìn sang anh.

Anh cười bảo: “Nghe nói anh phải đi, lập tức không khóc nữa à?”

Tôi vội lắc đầu.

Anh vừa lòng gật đầu nói: “Anh muốn đưa em đi cùng.”

Tôi khẽ hỏi: “Đưa em đi đâu?”.

Vân Dịch nói: “Anh sang nước Anh một chuyến. Nhưng anh không yên tâm về em. Chẳng phải em đã mọc ra một người chồng chưa cưới, lại còn bảo sẽ lập tức kết hôn sao?”. Nói rồi giọng điệu anh liền trở lại vẻ nghiêm túc.

Tôi vội vàng cho anh uống thuốc an thần: “Em chưa từng đồng ý lấy anh ấy, em không thể, anh yên tâm đi đi.”

Vân Dịch cười: “Tử Kỳ, em chỉ mong anh lập tức biến mất phải không? Nếu đã không có chuyện này thì anh yên tâm rồi. Có đều”, giọng anh đột ngột thay đổi, “Anh vẫn cảm thấy buộc em ở bên cạnh mình tốt hơn, anh vẫn phải đưa em đi”.

Trong đầu tôi lập tức vang lên câu nói của Ninh Thanh. Tôi ngẩng mặt cầu xin anh: “Vân Dịch, em thích cuộc sống như hiện nay, em không muốn không có bạn bè, không có công việc, ở bên anh nhàn rỗi không có việc gì”.

Tôi muốn đả thông tư tưởng của anh. Khi gặp lại anh tôi liền biết rằng những nỗ lực mà Ninh Thanh bỏ ra đã hoàn toàn uổng phí. Trong lòng tôi thật sự chỉ có anh. Có lẽ sau bốn năm xa cách, chúng tôi có thể từ từ nói chuyện, có thể hiểu nhau.

Vân Dịch nhìn tôi, ánh mắt đầy băng giá: “Là em không bỏ được công việc, bạn bè, hay là em không bỏ được Ninh Thanh?”.

Tôi lập tức dẹp đi: “Không có chuyện đó!”

“Thế thì tốt, ngày mai anh phải quay về rồi, tuần sau sẽ tới đón em”. Vân Dịch hạ quyết định.

Tôi không muốn cãi vã, không muốn trở mặt với anh. Điều tôi muốn là nói chuyện êm đẹp, nhưng mà, nghe thấy anh thản nhiên đưa ra quyết định, khôn chút để ý tâm sự của mình, tôi liền không chịu được hét lên: “Em không muốn đi, anh nghe rõ chưa? Em không muốn cùng anh quay về thành phố B, không muốn!”

Vân Dịch lại quay về với dáng vẻ đáng sợ, anh lạnh lùng nói: “Thoải mái bốn năm rồi, còn muốn thế nào nữa? Quyết định như vậy đi, tuần sau anh đến đón em. Anh đi đây, nghỉ ngơi cho thoải mái”.

“Triển Vân Dịch, em đã nói là không muốn, anh vẫn nhất quyết như vậy thì em sẽ tìm người và kết hôn ngay đấy.”

Anh buồn rầu nhìn tôi: “Đừng chọc tức anh, nếu không cuộc sống sau này của em sẽ chẳng yên ổn đâu!”. Nói xong anh xô cửa bỏ đi.

Tôi ngồi trơ như đá, mệt mỏi vô cùng. Tại sao lần nào cũng đều đàn gẩy tai trâu như vậy? Tại sao anh không suy nghĩ cho tôi? Lẽ nào những người yêu nhau đúng là không nhất thiết phải ở bên nhau? Tôi nhớ tới lời Ninh Thanh nói, tôi chưa chắc có thể ở cùng với Vân Dịch, ở cùng cững chưa chắc đã hạnh phúc.

Sống với anh mệt mỏi như vậy, chi bằng thỏa thuận với Ninh Thanh còn hơn. Có lẽ sự lực chọn tốt nhất bây giờ cũng chỉ có Ninh Thanh thôi, kết hôn, có gia đình riêng của mình, Triển Vân Dịch hết hy vọng, không còn vướng mắc nữa, từ đây thành người xa lạ. Tôi không muốn đi theo con đường này, nhưng lại chỉ duy nhất con đường này có thể đi.

Tôi gọi điện cho Ninh Thanh, yêu cầu hôn lễ phải tổ chức gọn nhẹ trong thời gian sớm nhất, đến lúc Vân Dịch quay lại, gạo đã nấu thành cơm rồi. “Ninh Thanh, em đang lợi dụng anh! Rất xin lỗi!”

Ninh Thanh cười ha hả: “Anh cũng là nhân cơ hội đục nước béo cò, không chừng, em sẽ yêu anh thật thì sao?”

Tôi và Ninh Thanh đã thỏa thuận xong. Chúng tôi sẽ tổ chức đám cưới, nhưng không đăng ký kết hôn. Tất nhiên điều này chỉ tôi và anh biết. Cũng có nghĩa là, về mặt pháp luật tôi không thể coi là vợ của anh, nhưng những người xung quanh sẽ cho rằng chúng tôi đã lấy nhau thật. Sau khi cưới, Ninh Thanh sẽ không can thiệp vào những việc tôi làm. Còn tôi, với tư cách là Ninh phu nhân, sẽ chỉ xuất hiện trong những trường hợp bắt buộc. Sau hai năm, tôi ra đi hay ở lại thì tùy.

Tôi cảm thấy rất thiệt thòi cho Ninh Thanh, anh làm như vậy chẳng khác nào chỉ giúp tôi diễn kịch. Sở dĩ quy định thời gian hai năm, là vì anh còn phải xem xét thái độ của bố mẹ. Nói theo lời Ninh Thanh, anh vẫn hy vọng, biết đâu sau hai năm lại có thể sống cùng nhau.

Tôi luôn cảm thấy hợp đồng hôn nhân này rất vô vị, bèn nói với Ninh Thanh: “Làm như thế anh không thấy mình bị thiệt thòi à?”

Ninh Thanh cười bảo: “Anh vẫn cảm thấy mình được lợi. Nói thật lòng, khiến cho Triển Vân Dịch phải xì hơi xẹp lép, anh có cảm giác thành công vô cùng”. Nói rồi anh nháy mắt nhìn tôi.

Tôi cười lớn: “Ninh Thanh, anh cũng có khiếu hài hước đấy chứ!”

Tôi rất biết ơn anh, dám lấy cả hôn nhân ra để đặt cược, chuyện như vậy trong cái xã hội hiện thực này quả thật quá hiếm. Tôi không biết mình có điểm nào khiến Ninh Thanh say mê, khiến anh bằng lòng chiều theo tôi như vậy. Cho dù anh cũng có mục đích riêng, tôi vẫn vô cùng cảm kích.

Ninh Thanh mỉm cười: “Hôn lễ tuyệt đối không thể qua loa đại khái được. Anh đã thông báo cho giới truyền thông, ngoài ra cũng đã thuê vệ sĩ rồi. Bản thân Triển Vân Dịch là cao thủ trong việc đánh nhau, một chọi năm là chuyện bình thường, anh lại là thư sinh trói gà không chặt, sợ lắm”, nói xong còn vỗ vỗ ngực, tỏ vẻ sợ hãi, chọc cho tôi lại phải cười một trận. Tôi bỗng nhiên phát hiện Ninh Thanh cũng có mặt tôi chưa biết rõ. Sinh động hơn rất nhiều so với vẻ lịch sự nho nhã thường ngày của anh. Tôi nhìn anh cười ha hả.

Ninh Thanh nửa đùa nửa thật pha trò: “Thế nào? Bây giờ cảm thấy anh đã có một chút hấp dẫn rồi chứ? Em muốn biến giả thành thật, anh nhất định sẽ hợp tác”.

Mặt tôi đỏ bừng, nói: “Ninh Thanh, như thế em lại càng nợ anh nhiều hơn”.

Ninh Thanh trầm giọng: “Anh cam tâm tình nguyện, Tử Kỳ, em không nợ anh”.

Để đề phòng Triển Vân Dịch quay lại sớm, tôi vội vàng mang theo vài thứ đồ dùng cần thiết rồi chuyển vào ở trong Thần viên, nhà chính của họ Ninh. Đây là ngôi biệt thự tuyệt đẹp, xây dựng trên lưng chừng núi, hoa viên thiết kế vô cùng tao nhã, hoa cỏ kết hợp với cảnh vật xung quanh hết sức tự nhiên. Phòng ngủ chính giống như một căn hộ, có cả một phòng đọc và một phòng khách nhỏ. Phòng khách nhìn thẳng ra hoa viên.

Tôi ngạc nhiên trầm trồ: “Ninh Thanh, từ đây nhìn ra ngoài đẹp quá”.

“Em thích là tốt rồi”. Giọng nói Ninh Thanh chan chứa yêu thương.

Thấy tôi có chút không tự nhiên, Ninh Thanh nhạy bén chuyển chủ đề khác: “Phòng ngủ chính dành cho em, anh ngủ ở phòng khách, có điều hằng ngày phải phiền em giúp anh dọn dẹp đồ đạc, tránh để bố mẹ nghi ngờ”.

Ông bà Ninh đối xử với tôi rất tốt, mấy năm nay luôn coi tôi như con đẻ. Tuy hôn lễ quá gấp gáp, chỉ có một ngày để chuẩn bị, nhưng bác trai vẫn vui tươi hớn hở bảo: “Không sợ thời gian ngắn, chỉ sợ Tử Kỳ không đồng ý, cả nhà họ Ninh dốc hết sức lo liệu là xong thôi”.

Thật không biết nếu họ phát hiện chân tướng sự việc thì thái độ sẽ như thế nào. Còn Tiểu Nhược nữa, sau khi nghe nói tôi quyết định làm chị dâu mình thì vui mừng hết mức, kéo Đại Hải chạy đôn chạy đáo khắp nơi, mỗi khi chọn mua thứ gì thì đều gọi điện hỏi ý kiến tôi. Đối với tôi đây chỉ là hình thức, nhưng trong mắt người nhà họ Ninh thì rõ ràng là một sự kiện trọng đại.

Tôi hơi có ý định bỏ dở giữa chừng. Ngày mai tổ chức hôn lễ rồi, xem ra nhà họ Ninh đã chuẩn bị đầy đủ tất cả, tôi nợ Ninh gia nhiều như vậy, làm sao có thể bỏ chạy cho được.

Quyên Tử từ Tô Hà đến lúc đêm đã khuya. Tôi không nói cho cô ấy biết tôi với Ninh Thanh kết

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,41 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT