|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
hơi thừa lời.”
Đại Hải bật cười.
Sao trời, âm nhạc, người con trai nặng tình thương yêu và muốn cùng mày chung sống đang ở bên, đang chuẩn bị dốc bầu tâm sự. Vậy mà trong cảnh tượng đó, mày lại ngủ ngon lành, ngáy khò khò, còn nghiến răng ken két nữa. Những gì trước mắt hẳn đã khiến người ta không sợ sởn gai ốc thì cũng mất hết cảm tình.
Nghĩ đến đây, tôi cũng bật cười theo.
Những cuộc hẹn với Ninh Thanh ngày càng nhiều hơn. Có điều, chúng tôi không đến nhà hàng Tây nữa, mà chuyển sang ăn ở những quán nhỏ tôi thích. Ninh Thanh kỳ thực học thức rất uyên bác, lúc anh sôi nổi thực ra không hề có chút gì buồn tẻ. Một lần nữa, tôi phải thốt lên, con người ta, đúng là không chỉ có một mặt tính cách.
Nếu cứ mãi như thế này, cùng anh sống đến cuối đời cũng có thể coi là một thứ hạnh phúc bình thường đấy chứ?
Giờ tan tầm, tôi thường xuyên cùng Ninh Thanh, Tiểu Nhược và Đại Hải ăn cơm, dạo chơi khắp nói. Hết giờ làm, trở về tổ ấm nhỏ bé mình thuê, lên mạng chơi trò chơi, thiết kế.
Đại Hải thường theo lệnh của Tiểu Nhược thăm dò ý tứ của tôi. Tôi không biết nên trả lời thế nào. Tôi dường như đang chờ đợi sự xuất hiện của Vân Dịch, nhưng cũng tựa hồ có thể cùng với Ninh Thanh mãi như thế này.
Vân Dịch giống như đã biến mất. Tổng giám đốc cũng không nhắc đến Vân Thiên nữa. Tôi cũng coi như chưa đến thành phố B, coi như bốn năm nay chưa từng gặp anh, tôi lại trở về cuộc sống vốn có. Tất cả giống như một giấc mơ, tỉnh dậy liền tan biến.
Không dám tin chuyện lại có thể đơn giản như vậy, tôi gọi điện cho Quyên Tử. Quyên Tử và tôi là bạn thân, chơi với nhau từ tấm bé, cô ấy hiểu từng chân tơ kẽ tóc của tôi và Vân Dịch, chỉ cần nghe thấy giọng nói của cô ấy là tâm trạng của tôi liền khá hơn. Tôi nói với Quyên Tử: “Mình luôn cảm thấy yên tĩnh đến đáng sợ”.
Quyên Tử an ủi: “Tử Kỳ, cậu phải biết rằng cậu đã xa anh ấy bốn năm rồi, trong bốn năm qua cậu đã thay đổi nhiều lắm, anh ấy nhất định cũng thay đổi không ít. Cậu quá lo lắng rồi đấy.”
“Nhưng mà Quyên Tử, tôi hôm đó anh ấy gọi điện đến, mặt dày và rất ngang ngược.”
“Tử Kỳ, những lúc bị trêu chọc trông cậu rất đáng yêu, chẳng qua tự cậu không biết đấy thôi. Mình đặc biệt thích nhìn dáng vẻ cậu bị trêu chọc đến cuống quýt lên, đôi mắt mở to, xinh y như lúc còn nhỏ, không có chút gì giống một phụ nữ đã sắp ba mươi.”
Tôi vội vàng muốn chứng thực: “Cậu bảo là Vân Dịch chỉ trêu chọc mình thôi à? Anh ấy de dọa mình mà.”
Quyên Tử than thở: “Đó là cậu sợ anh ấy quá thôi, thấy gió liền nghĩ là có mưa. Ở đâu ra người không biết lý lẽ như vậy chứ? Triển Vân Dịch có thể tồn tại và nắm quyền lớn ở một đại gia tộc như vậy, anh ấy không phải là không có lý trí.”
Thật thế sao? Vân Dịch chỉ là trêu chọc tôi thôi? Vây quanh anh ấy có đủ loại con gái đẹp, còn để ý đến tôi làm gì? Trong lòng lại thấy buồn, lại thấy trống trải. Phải chăng Vân Dịch không còn yêu tôi nữa? Anh ấy chỉ trêu chọc tôi, giống như trêu một đứa trẻ? Rồi tôi lại quay sang tự bảo mình, đây chẳng phải điều mày muốn sao? Chẳng phải mày sợ về lại bên cạnh anh ấy, sợ không còn được là chính mình nữa hay sao?
Tôi đúng là mâu thuẫn, nhìn thấy cả thói hư vinh và ích kỷ trong lòng mình.
Tôi phân tích kỹ lưỡng bản thân, tôi bỏ đi đã bốn năm, nhưng từ tận sâu trong đáy lòng chưa từng lúc nào có suy nghĩ rằng anh không yêu mình. Một khi anh vứt bỏ, tôi sẽ có cảm giác mất mát rất nặng nề. Tôi không biết kiểu mâu thuẫn tâm lý này có ở những người con gái khác hay không.
Suy nghĩ lâu lắm, cuối cùng tôi cũng định thần lại được. Tôi biết Vân Dịch không thích hợp với mình. Như vậy, cũng tốt, đợi từ từ hiểu rõ hơn về Ninh Thanh, hiểu rõ đến mức có thể kết hôn được, tôi sẽ lấy người ta, coi tất cả dĩ vãng thành như mây khói.
Công ty tổ chức liên hoan cuối năm, mời các đơn vị bạn tới, còn yêu cầu đưa cán bộ nhân viên đưa người thân đến dự. Ninh Thanh chủ động tìm đến: “Tử Kỳ, công ty em gửi thiếp mời anh, em có thể làm bạn gái anh được không?”
Tôi có thể từ chối được sao? Giơ tay ra cũng không nỡ đánh người đang cười, huống hồ đây lại là Ninh Thanh, anh đã hỏi như vậy, tôi chỉ có thể nói lời cảm ơn. Cảm ơn anh đã hiểu cho tôi, tránh để tôi phải xuất hiện đơn độc một mình. Hai mươi bảy tuổi đầu, đã có thể gọi là gái già được rồi. Trong hoàn cảnh như vậy, có người đi cùng cũng đỡ bị trở thành chủ đề cho người ta bàn luận. Hơn nữa, những người trong công ty cũng quen biết Ninh Thanh từ trước.
Ngay trước buổi tiệc, tôi nhận được hoa và quà chuyển phát nhanh đến công ty. Đó là loại hoa lan vu nữ. Những cánh hoa khẽ rung rinh trong gió, mềm mại đến nỗi giống như sắp bay lên. Tôi mở gói quà ra xem, một bộ váy dạ hội màu trắng bạc, đẹp vô cùng. Sự quan tâm của Ninh Thanh khiến tôi cảm động. Tôi gọi điện thoại cho anh: “Ninh Thanh, cảm ơn vì hoa của anh.”
Ninh Thanh nói: “Em thích là tốt rồi, đến giờ anh sẽ đón em.”
Tôi thay xong chiếc váy màu trắng bạc, ngắm mình trong gương. Cô gái trong gương có cái cổ cao trắng ngần, lộ ra phân xương quai xanh cong cong tuyệt đẹp, chiếc váy có vẻ hơi rộng một chút, mấy hôm nay hình như hơi gầy đi, nhưng lại làm cho vòng eo mảnh mai hơn. Tôi nhìn vào trong gương mỉm cười, búi tóc lên, suy nghĩ một lát, cắm vào một nhành lan của Ninh Thanh tặng.
Quả nhiên, lúc trông thấy tôi, mắt Ninh Thanh sáng lên, trang phục của anh ấy rất hợp với chiếc váy tôi đang mặc. Càng nhìn, tôi càng cảm thấy mình với anh giống như đang mặc trang phục dành cho đôi tình nhân.
Ninh Thanh nói: “Tử Kỳ, em đẹp lắm.”
Tôi thấy rất xấu hổ, cố tình cài lên nhành lan vu nữ kia, tôi biết Ninh Thanh chắc chắn sẽ rất vui. Có phải đúng là tôi đang từng bước đẩy mình xích gần về phía anh không?
Tôi đã nghe thấy điều mà phụ nữ thích nghe nhất, đó là lời khen đẹp của đàn ông, thì ra tôi cũng là một người đẹp. Không biết tối nay có xinh đẹp làm ngây ngất cả hội trường không nhỉ? Mình phải để ý giữ hình ảnh, nếu tối nay Đại Hải dám đối xử thô bạo với mình giống như mọi hôm thì cũng tuyệt đối không được buộc miệng nói ra những lời không hay. Mình phải ôn tồn nhắc nhở cậu ta, rằng phải cư xử với phụ nữ nhẹ nhàng hơn. Tôi suy nghĩ miên man, khóe miệng chắc hẳn đã lộ ra nụ cười có ý tứ đặc biệt. Bởi vì Ninh Thanh vừa cười vừa hỏi tôi: “Tử Kỳ, đang nghĩ gì vậy? Có chuyện gì vui à?”
Tôi vội ngồi ngay ngắn trở lại, phủ nhận: “Không có gì”. Tâm sự này không thể thổ lộ được. Dù sao tôi nay tôi cũng phải cẩn thận, phải là thục nữ.
Ninh Thanh nói: “Tối nay anh sẽ làm một việc rất ý nghĩa.”
“Việc gì vậy?” Tôi tò mò hỏi.
“Đến lúc đó em sẽ biết”. Anh làm ra vẻ bí hiểm, không chịu nói.
Tôi cảm thấy khuôn mặt Ninh Thanh phảng phất một thứ ánh sáng, một thứ ánh sáng giống như hạnh phúc, giống như chờ đợi.
Đến cửa khách sạn, Ninh Thanh rất quan tâm giúp tôi cởi áo khoác. Tôi khoác tay anh bước vào trong. Tổng giám đốc keo kiệt cũng có thể nói là đã chi rất bạo tay cho buổi liên hoan tổng kết cuối năm này khi bao trọn chốn hội họp xa hoa nhất của thành phố C. Bên trong đã lộng lẫy xiêm áo. Chà! Các cô nương trong công ty khi trang điểm vào trông ai cũng xinh đẹp như hoa như ngọc.
Ngày ấy khi tuyển nhân viên, Tổng giám đốc bảo với tôi rằng, tuy nói nhìn người không thể chỉ căn cứ vào dung mạo, nhưng nếu không xinh đẹp thì đó nhất định là một nhược điểm. Làm công tác phục vụ khách hàng mà không xinh đẹp thì khách hàng làm sao có hứng thú đặt quan hệ được? Làm công tác đối ngoại mà không xinh đẹp thì việc kết nối sẽ có vấn đề. Còn như làm công tác nghiệp vụ, thì lại càng không thể không xinh đẹp, nó giúp việc quảng cáo có thể làm chơi ăn thật.Vì thế, một công ty giải trí đi đầu trong lĩnh vực mới, nhất định phải là một công ty có trai tài gái sắc ra vào tấp nập. Vậy nên, công ty chúng ta có thể trở thành một đơn vị lớn được kể đến trong cả nước hay không, điều đó một phần do nhận thức về cái đẹp của chúng ta quyết định.
Những lời nói ấy khiến tất cả chúng tôi đều tâm phục khẩu phục. Như cảnh tượng hôm nay chẳng hạn, chỉ riêng nhìn người thôi cũng đã thấy sướng mắt đẹp lòng. Quan hệ với các đơn vị khác cũng nhờ vào những hoa cỏ mát mắt này mà càng thêm hòa hợp.
Tôi trông thấy Đại Hải và Tiểu Nhược trong đám đông. Hôm nay Đại Hải ăn mặc rất chỉnh tề, trong một bộ âu phục, trông cậu ta thật nho nhã. Tiểu Nhược đứng cùng cậu ta, hai người chẳng khác gì một đôi kim đồng ngọc nữ.
Ninh Nhược nhìn thấy chúng tôi, vội kéo Đại Hải đi đến. Đầu tôi hơi ngẩng cao, lưng vươn thẳng, khẽ mỉm cười chào họ. Trong lòng tôi thầm nghĩ, với vẻ mặt này, không trấn áp được cậu thì tôi không phải là Đường Tử Kỳ! Quả nhiên, miệng Đại Hải há ra: “Ôi, tiểu thư khuê các nào vậy?”
Tôi phớt lờ cậu ta, nói với Tiểu Nhược: “Em và Đại Hải đứng cùng nhau đúng là xứng đôi. Tiểu Nhược, hôm nay trông em xinh lắm”.
Tiểu Nhược cười ngọt ngào: “Chỉ Tử Kỳ mới xinh, phải không, anh?”
Ninh Thanh cười, nói: “Ừ, hai em là những quý cô xinh đẹp nhất ở đây hôm nay.”
Quá chuẩn! Tôi đắc ý cười với Đại Hải.
Đại Hải cười đáp lại, nụ cười này sao lại quái dị thế nhỉ? Thế rồi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




