watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3365 Lượt

rồi, ai còn muốn chơi cùng với anh.

Trác Ngọc cũng đã hỏi Địch Á vì sao sau khi biến thân hai năm mới có thể trở về bộ lạc, Địch Á nói sau khi biến thân thân thể sẽ còn có chút không ổn định. Vì để không làm tộc nhân bị thương chỉ có thể đợi thân thể trở về trạng thái bình thường mới có thể quay về. Chỉ là dù thế nào thì Địch Á cũng không chịu nói sẽ có nguy hiểm gì.

Địch Á nói xong thì phát hiện không thấy âm thanh của người bên cạnh, quay đầu lại thì thấy Trác Ngọc đang ngửa đầu nhìn trái cây trên cây liền chạy chậm trở lại: “Giống cái nhỏ, nàng muốn ăn trái cây này ư, chờ đó, ta sẽ đi hái cho nàng.”

“Tôi không…”

Trác Ngọc còn chưa nói xong đã thấy Địch Á leo thật nhanh lên cây. Thật ra thì Trác Ngọc lo Địch Á sẽ không trèo cao được như vậy, dù sao thì trái cây cũng ở trên cây cao mười mấy mét.

Nhưng sau khi chứng kiến Địch Á leo lên thì cô ngoan ngoãn im lặng. Được rồi, là do cô đã đánh giá quá thấp năng lực của người thú.

Địch Á ở trên tàng cây lật qua lật lại xâu trái cây này, lại nhìn nhìn xâu trái cây khác, chọn tới chọn lui hái được mấy xâu liền trượt xuống, nâng niu trong lòng bàn tay đưa cho Trác Ngọc.

“Giống cái nhỏ, mau nếm thử, trái cây này rất nhiều nước, rất ngon.”

Nghe nói như thế, vốn là Trác Ngọc đang đưa tay ra trong phút chốc liền dừng lại, trên đầu hiện ra không ít vạch đen.

Giống cái nhỏ, tại sao nghe lại kỳ cục như vậy, giống như mình và quái vật này không có gì khác nhau. Lúc trước Địch Á cứ gọi mình như vậy, tâm tư hỗn loạn nên cũng không để ý, hiện tại không thể để Địch Á gọi mình như vậy được.

“Về sau anh gọi tôi là Trác Ngọc hoặc Tiểu Ngọc là được, ngàn vạn lần không được gọi tôi là giống cái nhỏ.”

Lời nói của Trác Ngọc khiến Địch Á vui vẻ không dứt, Ngọc Nhi quả nhiên ưa thích mình.

Có điều Trác Ngọc không biết, ở Mê Huyễn đại lục có một phong tục, khi nam thú nhân theo đuổi giống cái mà mình thích, mặc kệ giống cái đã thân quen giống đực hay chưa, chỉ khi giống cái nghiêm túc nói cho giống đực biết tên họ của mình mới có nghĩa là giống cái đã tiếp nhận giống đực.

Hiện tại trái cây mà Trác Ngọc đang cầm trong tay là một loại quả có vỏ màu trắng. Cô vốn cho rằng nó chỉ to bằng nắm đấm, nhưng có thể là do khoảng cách nên mới thấy như vậy. Đợi đến khi cô cầm trên tay mới phát hiện lại có quả lớn như vậy. Một cành có năm sáu quả, vỏ trái cây màu trắng giòn non xếp thành một hàng, nhìn qua thì thấy rất là mọng nước.

Địch Á dùng ngón tay vạch hai đường trên vỏ trái cây dễ dàng tách chúng ra, ý bảo Trác Ngọc nếm thử một chút. Trác Ngọc có chút ngạc nhiên liếm liếm phần quả bị tách ra, hơi có mùi, nước rất nhiều, vị giống như quả lê, sau đó thì cô ăn ngấu nghiến, quả nhiên là vị của quả lê. Cô thấy ngoại hình lại khác xa liền thuận miệng hỏi Địch Á:

“Quả này gọi là gì?”

Địch Á đang hưởng thụ trái cây mà mình vừa mới hái xuống, nghe được câu hỏi của Trác Ngọc thì vừa ăn vừa nói: “Trong bộ lạc ta chưa từng thấy loại quả này, ở đây ta mới thấy, không ai biết tên. Ngọc Nhi, nàng biết sao?”

Trác Ngọc nghe cách gọi mới này, trong lòng liền 囧, bọn họ thân mật đến mức độ này rồi ư, bạn trai cô cũng không gọi cô thân mật như vậy. Cô muốn Địch Á đổi cách gọi khác, nhưng lại sợ hắn gọi ra cái tên kinh người hơn, vẫn là thôi đi.

Sợ mình dạo chơi ở nơi này một thời gian thấy nhiều đồ mà mình chưa biết sẽ bị lẫn lộn, Trác Ngọc liền gọi loại quả nhiều nước này là quả lê. Sau đó lại nói cho Địch Á biết, Địch Á híp đôi mắt màu vàng lại, gật đầu một cái ý bảo đã biết. Trong miệng vừa ăn vừa không quên khích lệ Trác Ngọc.

“Ngọc Nhi thật thông minh, sao ta lại không biết cơ chứ?”

Trác Ngọc nhìn hai mắt lấp lánh hàm chứa ý sùng bái của Địch Á, khóe miệng co rút một cái. Không phải chỉ là một cái tên sao, có cần khoa trương như vậy không, nhưng vẻ mặt kia quả thật là đáng yêu.

Thực ra cô không biết, đây là do cha của Địch Á dạy hắn, đối với giống cái mà mình yêu thích không nên keo kiệt lời ca ngợi.

Hai người một đường vừa đi vừa ngừng, trừ quả lê mới thấy lúc đầu ra thì Địch Á cũng hái được mấy loại trái cây khác cho cô, nào đỏ nào xanh, nhưng không phải quả nào hắn cũng hái cho Trác Ngọc ăn. Dường như là hắn có lựa chọn, có lần Trác Ngọc thấy trái cây có vẻ hơi đặc biệt muốn chạm vào thì Địch Á lại ngăn cô lại, nói rằng những trái đó có độc hoặc đắng chát, mà những quả Địch Á hái cho cô đều là những loại quả không có độc có thể ăn.

Có loại trái cây giống như ở địa cầu, như cây vải, cây quýt. Không ngờ đại lục này lại tốt như vậy, những trái cây này trên địa cầu vốn thuộc về những mùa khác nhau, ở đại lục này lại có thể sinh trưởng cùng lúc khiến Trác Ngọc phải cảm thán tạo hóa thật thần kỳ.
Chương 8: Váy da hươu quyến rũ.

Điều quan trọng hiện tại là làm quần áo. Quần áo Trác Ngọc trải qua mấy ngày nay đã bị rách hết không mặc được nữa, ngay cả chiếc áo khoác nhỏ cho Địch Á cũng đã thê thảm đến không nỡ nhìn, chỉ có thể miễn cưỡng che được cảnh xuân ở nửa người dưới.

Nếu như không nghĩ được biện pháp đoán chừng về sau sẽ phải trần truồng rồi. Hơn nữa cô cũng không thể chịu được cảnh tượng Địch Á trong hình người trần truồng lúc ẩn lúc hiện ở trước mặt mình, như vậy sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe của cô a.

Trừ cái đó ra cô còn cần giày, giày thể thao dưới chân cũng sắp hỏng, nếu như không có vài đôi để đi đường dài cô cũng chỉ có thể chịu đựng khộng đi đôi giày này nữa, nhưng như vậy cô lại không thể đi lại trong rừng rậm, cũng không thể để Địch Á lúc nào cũng cõng cô.

Gần tối lúc trở về sơn động, Địch Á săn được một con hươu cao cổ, lại hái thêm mấy loại trái cây mà ban ngày Trác Ngọc đã ăn.

Móng tay của Địch Á có thể tự động thu vào duỗi ra, khi xử lý con hươu cao cổ thì duỗi móng ra vung lên vài cái đã dễ dàng lột được da hươu ra, tay không xé hươu cao cổ thành mấy khối thịt lớn.

Thật ra Địch Á thích trực tiếp nuốt con mồi vào bụng hơn, nhưng qua một thời gian ở chung với Trác Ngọc, biết được cô thích ăn thịt nướng nên mặc dù khó có lửa, nhưng vì Trác Ngọc ăn rất vui vẻ nên mỗi lần hắn đều dùng toàn lực để tìm đá đánh lửa. Mặc dù mệt nhưng vẫn rất vui, dù sao chăm sóc giống cái là trách nhiệm của giống đực, hơn nữa sau này Ngọc Nhi còn là bạn đời của hắn nên hắn lại càng muốn chăm sóc cô thật tốt.

Trác Ngọc thấy Địch Á ném da hươu ở một góc thì cô nhặt lại cất ở gần sơn động, dự định ngày mai đi đến dòng suối nhỏ để tắm, phơi nắng dưới ánh mặt trời, sau đó xem một chút da hươu này có thể dùng để may đồ hay không. Cô bỗng nhiên nghĩ đến một vấn đề, không biết ở nơi này có mùa đông hay không?

“Địch Á, nơi này có mùa đông hay không?” Sợ Địch Á không hiểu nghĩa của hai từ mùa động, cô lại nói thêm:

“Chính là một mùa rất lạnh rất lạnh, người và động vật đều không muốn đi ra ngoài hoạt động.”

“Có, Ngọc Nhi nàng không biết sao?”

“À.” Trác Ngọc sửng sốt, cười xấu hổ:

“Tôi đương nhiên biết, chỉ là hỏi qua mà thôi.”

Đối với câu trả lời có chút chần chờ của Trác Ngọc, Địch Á hơi nghi ngờ. Những điều này từ nhỏ người thú đã biết, ý nghĩ này cũng chỉ lóe lên trong đầu Địch Á, hắn cũng không để ý nhiều.

“Một năm có ba mùa, bây giờ là mùa ấm, sau đó là mùa nóng và mùa tuyết. Mỗi mùa chín mươi ngày.”

“Nói như vậy trước khi mùa tuyết đến chúng ta phải dự trữ thức ăn, có đúng hay không?”

Trác Ngọc nhớ rất nhiều động vật vào mùa đông sẽ dự trữ thức ăn qua mùa đông hoặc trực tiếp ngủ qua mùa đông, đến năm sau xuân về hoa nở thì mới ra ngoài hoạt động.

Địch Á mặc dù có thể biến thành người, nhưng bản chất vẫn là thú, cũng sẽ có những tập tính này.

“Đúng như vậy, có người thú trong mùa tuyết còn có thể hôn mê, chỉ là mùa tuyết chúng ta sẽ phải ra ngoài đi săn, nếu không thức ăn sẽ không đủ ăn. Nhưng bây giờ vẫn chưa thể dự trữ thức ăn, qua chín mươi ngày nữa là có thể.”

Sau bữa cơm tối hai người trở lại trong sơn động, một ngày mệt mỏi nên Trác Ngọc rất nhanh đã ngủ thiếp đi, Địch Á nói gì cô cũng không để ý.

Trong giấc mơ Trác Ngọc thấy mình trở lại ngôi nhà ở thế kỷ 21, cô đang ăn sủi cảo được ba gói mà cô thích nhất, mẹ cô cũng đang hỏi han ân cần, cô nằm trên giường của mình cười ha ha, quả nhiên nhà mình vẫn là thoải mái nhất.

Cười cười, cô phát hiện cả người cảm thấy khó chịu, trên người cũng trở nên nặng nề giống như bị bóng đè. Giãy dụa một hồi cô bỗng nhiên mở mắt ra, phát hiện mình vẫn ở trong sơn động, bên cạnh là Địch Á ở trong hình dáng thú, thì ra cha mẹ cũng chỉ là một giấc mơ. Tỉnh lại Trác Ngọc không thể ngủ tiếp, chỉ có thể trợn tròn mắt ngơ ngác nhìn sơn động đen như mực.

Ngày hôm sau tỉnh lại Địch Á không chú ý tới tâm tình Trác Ngọc suy sụp, hắn đến lùm cây bên cạnh sơn động giải quyết vấn đề sinh lý sau đó liền muốn ra ngoài đi săn, Trác Ngọc vội vàng cầm da hươu ngày hôm qua đi theo.

Địch Á vốn không muốn mang Trác Ngọc đi, dù sao giống cái nhu nhược thế kia, chỉ cần ở nhà chờ giống đực săn thú về là được rồi. Trước kia hắn chưa từng thấy giống cái đi

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT