watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3368 Lượt

săn thú, nguy hiểm như vậy khó tránh khỏi bị thương.

Hắn khuyên can mãi nhưng Trác Ngọc vẫn muốn đi, nhìn bộ dạng kiên định của giống cái, Địch Á chỉ biết thở dài. Địch Á đành hóa thành hình thú ôm Trác Ngọc lên đưa cô đến dòng suối nhỏ mà trước kia bọn họ đã uống nước.

Lè lưỡi liếm mặt Trác Ngọc, lại vỗ bả vai cô ý bảo ngồi xuống, hắn nói: “Nàng ở chỗ này ngoan ngoãn chờ ta, ta trở lại ngay.”

Sau khi Địch Á đi, Trác Ngọc dùng nước suối rửa mặt đã bị Địch Á liếm, sau đó nghiêm túc quan sát nơi này. Mấy lần trước đều là Địch Á vội vàng mang theo Trác Ngọc đến, uống nước xong chưa kịp liếc mắt đã phải trở về.

Bên dòng suối nhỏ có mấy bụi cây rậm rạp tương đối lớn, độ cao bằng hai lần Trác Ngọc, ở giữa còn xen kẽ mấy cây cỏ cao gần bằng Trác Ngọc. Đáy nước trong suốt, trong nước còn rải rác một vài tảng đá lớn, cá ở trong nước xếp thành đàn bơi rất vui vẻ, thỉnh thoảng có con nhảy lên khỏi mặt nước.

Trác Ngọc cầm da hươu thả vào trong nước rửa qua, nước trong suối vào buổi sáng có chút lạnh, nhưng vì quần áo Trác Ngọc cũng không để ý.

Vì miếng da hươu khá lớn nên Trác Ngọc tốn một chút thời gian để rửa sạch vết bẩn trên miếng da hươu. Sau khi rửa sạch cô đem miếng da hươu phơi trên đất cạnh dòng suối, chờ mặt trời lên thì sẽ khô.

Thật ra thì Trác Ngọc không biết xử lý da thú như thế nào, vì những thứ mà cô biết đều liên quan đến y học, những thứ lộn xộn lung tung này cô rất ít khi tiếp xúc, ngay cả làm đồ ăn cũng là do mẹ buộc phải học, bằng không sau khi có công việc cuộc sống độc lập cô nhất định sẽ bị đói chết.

“Rống…”

Vào lúc Trác Ngọc đang âm thầm cảm thán thì có tiếng thú rống từ phía sau, cho rằng bị dã thú đột kích, Trác Ngọc vắt chân lên cổ mà chạy, không ngờ lại bị ngăn cản, thì ra là Địch Á mang theo con mồi trở lại.

Lúc trước Địch Á thấy Trác Ngọc cất da hươu cho rằng cô yêu thích, vì vậy hôm nay lại bắt thêm một con hươu cao cổ.

Bẻ một số cành cây dùng để xiên thịt hươu, Địch Á lại tìm thêm một số nhánh cây mang về. Trác Ngọc cầm đá đánh lửa tới đốt nhánh cây, cùng Địch Á nướng thịt. Hành động này không thể nghi ngờ khiến cho Địch Á thực hiện lễ rửa tội bằng đầu lưỡi thêm lần nữa.

Giống cái nhỏ nhà mình thật tốt, còn giúp mình nướng thịt, phải biết rằng trong bộ lạc rất ít khi thấy hành động như vậy. Trong trí nhớ của hắn, trong bộ lạc cũng không có giống cái nào xinh đẹp như vậy, hơn nữa còn kiêu ngạo không để ai vào mắt.

Ăn xong điểm tâm, hai người nhàn nhã phơi nắng bên bờ suối. Trác Ngọc đem một tấm da hươu khác phơi dưới ánh mặt trời. Cô phát hiện da hươu rất dễ phơi khô, dùng tay kéo nhẹ thì thấy rất dẻo dai, không dễ bị kéo hư.

Kéo Địch Á ở trong hình thú đang nằm híp mắt ở một bên để cho hắn giúp cô xé da hươu thành hình dáng mà mình muốn. Chỉ thấy Địch Á duỗi móng tay ra, soàn soạt soàn soạt vài cái da hươu đã biến thành mấy mảnh lớn.

Lúc này Địch Á mới cảm thấy tò mò về hành động của Trác Ngọc. Lúc trước hắn thấy Trác Ngọc cất tấm da hươu chỉ cho rằng cô thích chúng, hiện tại lại xé thành mấy mảnh, còn cầm mấy dây mây lấy được từ bụi cây khoa tay múa chân, thật kỳ quái.

Nhưng hắn cũng không hỏi, chỉ nằm lẳng lặng một chỗ nhìn cô. Trác Ngọc bảo hắn làm gì, hắn liền làm theo, trở thành một con cún nghe lời.

Dùng móng của Địch Á đâm thủng một lỗ trên tấm da hươu, Trác Ngọc cầm dây mây bắt đầu làm quần áo.

Dây mây ở bụi cây có hai loại, dùng để làm quần áo là loại dây mảnh nhỏ. Dây mây to cũng rất bền chắc, Trác Ngọc định đem nó làm thành sợi dây để dùng.

Sau khi lãng phí mấy miếng da hươu, cuối cùng quần áo mà Trác Ngọc làm cũng có thể mặc được. Mặc dù cổ áo, dưới nách cùng bả vai vẫn cảm thấy không thoải mái, nhưng ít ra việc mặc cô đã làm tương đối khá.

Vốn cô định làm thêm quần và giày, nhưng suy tính mùa sau là mùa nóng, nếu mặc quần khẳng định sẽ rất nóng, vì vậy quần vẫn là để lần sau có thời gian thì làm tiếp, trước mắt cũng chỉ làm váy để mặc.

Cô dùng một khối da hươu quây lại, lại dùng dây mây xuyên thành một nút thắt, ở chỗ eo cũng làm như vậy, quần áo như vậy mặc vào sẽ rất dễ dàng.

Cô không kịp chờ đã muốn mặc vào, thử kéo vài cái thấy cái nút mình buộc cũng không bị bung ra.

Quay đầu thấy Địch Á đang phe phẩy đuôi nhìn chằm chằm vào mình, trong mắt có kinh ngạc lại có hâm mộ, ánh mắt long lanh khiến Trác Ngọc cảm giác mình bị chìm vào trong đôi mắt vàng ấy.

Cô cầm lên một miếng da hươu luống cuống làm xong một chiếc váy, đưa cho Địch Á: “Anh thử đi, nếu không vừa tôi sẽ làm lại.”

Rất nhanh Địch Á đã biến thành hình người khiến Trác Ngọc không tránh được bộ vị trọng điểm của Địch Á. Trác Ngọc dùng tay lau đi mồ hôi trên trán. Cũng may mà có váy da hươu, rất nhanh cô cũng không cần chịu loại hành hạ này nữa.

Nhìn Địch Á mặc váy da hươu, Trác Ngọc phát hiện mình đã sai rồi. Thì ra sau khi Địch Á mặc váy da hươu vào lại càng lộ vẻ cuồng dã hấp dẫn, cái mông cong cong được bao ở trong váy da hươu có vẻ rất bền chắc và khỏe mạnh, thật mất hồn.

Cho dù Trác Ngọc có cố gắng tỉnh táo trấn định cỡ nào đi chăng nữa cũng không nhịn được mà nuốt một ngụm nước bọt. Liều mạng áp chế kích động muốn nhào qua, hơn nữa Địch Á lại ở trước mặt cô lại cố tình đi lòng vòng muốn cô thưởng thức bộ váy da hươu của hắn, tư vị kia lại càng khiến người ta choáng váng.

Cô không biết rằng, mỗi lần Địch Á đi ra phía sau cô thì trong mắt hắn lóe ra tia xảo trá, khi đến trước đối mặt với cô thì lại khôi phục thành một thanh niên thật thà ngượng ngùng.

Chương 9: Bí kíp theo đuổi bạn đời: giống cái đang nổi giận không nên chọc.

Trác Ngọc mấy ngày nay vẫn luôn rất buồn bực. Kể từ ngày đó bên dòng suối nhỏ bị Địch Á hấp dẫn cho đến hôm nay, cho dù cô làm gì cũng không làm được. Đã vậy Địch Á lại cố tình mặc cái quần da hươu của hắn lắc a lắc trước mặt cô thẳng đến khi hai mắt Trác Ngọc sáng lên.

Thật vất vả mấy ngày nay dùng mấy tấm da hươu của Địch Á làm thử cái quần, làm váy cũng đã tốt rồi. Chỉ cần vá lại những nơi quan trọng, sau đó dùng những sợi dây mảnh buộc lại là được. Mặc dù nhìn cái quần cũng không được coi là đẹp, nhưng ít ra vẫn mặc được.

Địch Á mặc thử quần, nhưng rất nhanh hắn phát hiện ra chỗ bất tiện. Khi hắn hóa thành thú đi săn mồi thì cái quần sẽ bị xé rách thành những mảnh nhỏ. Lúc ấy Địch Á chỉ biết nâng móng vuốt lên che mắt lại không đành lòng nhìn những mảnh vụn dưới đất. Đến khi đi săn thú về hắn lại cầu xin Trác Ngọc làm cái khác cho hắn.

Trác Ngọc thật sự muốn đánh hắn, nhưng mỗi lần nhìn thấy nét mặt uất ức cùng đôi mắt to ngập nước thì cô không nhịn được lại mềm lòng làm cái quần khác cho hắn. Những mảnh da hươu nhỏ vụn kia thì Trác Ngọc làm thành vài cái quần lót và những vật nhỏ khác.

Quần làm được, nhưng giày vẫn không làm được. Trác Ngọc thử dùng mảnh dây bện thành giày cỏ, nhưng giày này cũng chỉ có thể đi được vào mùa ấm và mùa nóng, còn mùa tuyết thì không được. Nếu vẫn không tìm được cách nào, vào mùa tuyết cô chỉ có thể dùng da thú bao lấy hai chân, hơn nữa vẫn phải sưởi ấm mới không bị đông lạnh. Vì vậy Địch Á góp nhăt rất nhiều da hươu cùng da lông động vật khác. Sau khi Địch Á biết được điều tốt của quần áo, mỗi lần xử lý đống thú đều tận lực làm cho da lông hoàn hảo không chút tổn hại.

Trác Ngọc cảm thấy rất hứng thú với Địch Á, loại hứng thú này được hình thành từ sự an toàn của bản thân cô. Bởi vì ở trước sức mạnh của hắn thì cô không hề có năng lực chống cự, điều này thúc đẩy cô nghiên cứu tất cả hành động của hắn để có thể chung sống hài hòa với hắn nhanh hơn.

Nhưng Trác Ngọc cũng có ý thức kiềm chế mức độ thân cận giữa mình và Địch Á. Cô cố gắng lợi dụng năng lực của mình để tạo ra một hoàn cảnh sinh tồn thích hợp hơn, ví như khám phá tất cả những điều kiện có lợi cho cô trên phương diện sinh hoạt.

Hiện tại cô đang mài một hòn đá nhỏ trên tảng đá lớn, hi vọng có thể mài được một mặt sắc bén. Như vậy lần sau cô muốn làm gì cũng không cần làm phiền Địch Á rồi. Cô còn để lại một ít xương cốt động vật, những xương cốt này có hình dạng lớn nhỏ khác nhau, có thể mài chúng thành đao xương, còn những khúc xương xinh xắn mượt mà thì có thể làm nút áo, về sau cô làm quần áo thì sẽ càng tiện lợi hơn.

Dĩ nhiên việc mài đao xương đối với Trác Ngọc mà nói chính là một việc không hề dễ dàng. Trên mảnh đại lục này xương cốt động vật dường như đặc biệt cứng rắn.

Địch Á khi không có chuyện gì làm thì sẽ giúp cô mài, nhưng hắn chỉ cho rằng Trác Ngọc muốn chơi. Dù sao móng tay hắn cũng rất sắc bén có thể thỏa mãn những thứ mà cô cần hàng ngày. Chỉ là Trác Ngọc muốn chơi thì hắn cũng sẽ chơi cùng cô một lúc. Dù sao đi nữa hắn cũng sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội có thể thân cận cùng Trác Ngọc. Nhưng khi hắn mài xong đao xương thì không thể cười được nữa.

Đao xương mài xong vô cùng sắc bén, Trác Ngọc dùng nó có thể cắt thịt nướng thành từng miếng nhỏ, rất dễ dàng ăn cơm. Như vậy về sau ăn cơm cô cũng không cần phiền Địch Á nữa.

Địch Á thì lại cho rằng đều do mình nên Trác

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT