|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
mây thô to làm đường ranh giới, chỉ là mỗi lần tỉnh lại thấy Địch Á đã lấn qua ranh giới từ lúc nào, thậm chí còn áp đến chỗ cô. Xem ra phải làm hai cái giường mới được.
Hôm sau Trác Ngọc tỉnh lại thì bị động tác của Địch Á làm sợ ngây người. Chỉ thấy Địch Á duỗi móng tay ra không ngừng đào trên thạch bích, không lâu sau đã đào được một không gian thật lớn.
Cô vốn cho rằng sơn động này là tự nhiên hình thành, nhìn tình huống này vẫn là do Địch Á đào đi. Móng tay của hắn cũng quá tốt rồi, vậy hắn còn dùng đao xương của mình làm gì? Này không phải làm điều thừa sao?
Sau bữa cơm chiều vào lúc rảnh rỗi Trác Ngọc sẽ ngồi ở cửa động hoặc cạnh đống lửa ngoài sơn động ngẩng đầu nhìn trời. Mỗi lần nhìn thấy ánh trăng sáng trên bầu trời tinh thần cô sẽ trở nên chán nản. Thơ cổ nói rằng đây là ngẩng đầu nhìn trăng sáng, cúi đầu nhớ cố hương.
Từ khi đến đây cô đều điên cuồng nhớ nhà, nhớ ba mẹ cùng bạn bè, phải nói rằng phàm là thứ gì thuộc về Thế kỷ 21 cô đều nhớ. Mỗi ngày trước khi cô đi ngủ đều sẽ lặng lẽ cầu nguyện trong lòng, cầu nguyện hôm sau cô sẽ tỉnh lại trong nhà mình. Thế nhưng nguyện vọng mỗi lần đều thất bại.
Trác Ngọc biết cảm xúc hiện tại của cô có vấn đế. Cô cho rằng so về trí tuệ với Địch Á thì cô đang kiểm soát hắn mà không phải Địch Á chăm sóc bảo vệ mình. Nhưng rất dễ nhận thấy đây là điều không thực tế. Cô tận lực phân tích mình một cách khách quan, cố gắng để cho mình bình tĩnh lại, nhưng vừa nhìn thấy đồ vật thuộc về đại lục này, cô sẽ trở nên nóng nảy.
Vào mỗi lần Trác Ngọc ngắm trăng rằm, Địch Á cũng sẽ ngồi cạnh cô, học cô cùng ngắm trăng rằm. Nhìn lại nhìn vẫn là một vầng trăng sáng kia. Nhiều khi hắn đã thiêm thiếp nhưng trong chốc lát lại tỉnh lại, thấy Trác Ngọc vẫn duy trì tư thế ngắm trăng rằm. Vào lúc đó, Địch Á sẽ quay đầu Trác Ngọc qua, dùng giọng điệu rất nghiêm túc khuyên cô:
“Sắc trời đã muộn rồi, không cần nhìn nữa, trăng sáng ngày mai sẽ có, phải ngoan ngoãn đi ngủ.”
Khi Địch Á nói vậy Trác Ngọc rất muốn khóc. Cô biết mình nên thu lại tâm tình của mình, cũng vẫn tự nói với mình phải tỉnh táo kiên cường, nhưng lại không chịu nổi lời khuyên của Địch Á. Địch Á càng khuyên cô lại càng khóc lợi hại.
Đây thực ra là bệnh chung của rất nhiều người, lúc không có người thì vẫn tốt. Vừa bị người khác nói cảm xúc liền tới.
Trác Ngọc nói khóc liền khóc, khóc đến kinh thiên động địa. Khi còn bé nếu cô khóc lợi hại như vậy, Trác mẹ chỉ cần cầm thứ mà cô thích đến, bất luận là đồ ăn hay đồ chơi, cô nhất định sẽ ngừng khóc. Nhưng bây giờ Trác mẹ ở Thế kỷ 21 xa xôi, bên cạnh lại có một người đàn ông không hiểu cô, như vậy không phải càng khóc càng lợi hại sao?
Địch Á cũng rất sợ, hắn không biết rằng mấy câu nói của mình lại làm Trác Ngọc đau lòng. Nhìn trong mắt Trác Ngọc chảy ra giọt nước long lanh, hắn lè lưỡi liếm liếm. Mặn mặn, cho dù mùi vị không được tốt, hắn vẫn tiếp tục liếm, cho đến khi liếm khô nước mắt hắn liền an tĩnh ôm cô, an ủi cô.
Chương 11: Bí kíp theo đuổi bạn đời: Hợp ý.
Hai ngày nay Địch Á rất khổ não.
Mấy ngày trước tâm tình Trác Ngọc không tốt hắn liền suy nghĩ đưa cho cô ít đồ để cô vui vẻ. Vì vậy hắn dậy sớm hơn bình thường, mỗi ngày đều săn những động vật khác nhau, để lại các loại da lông xinh đẹp, hái nhiều loại trái cây, tìm kiếm các loại đồ chơi đưa cho Trác Ngọc hi vọng cô có thể vui vẻ.
Ngày hôm nay Địch Á về trễ hơn một chút so với mọi ngày. Lúc ấy Trác Ngọc đang cố gắng soạn dây mây ra, nhe răng nhếch miệng muốn kéo những sợi dây mây đang cuốn vào với nhau thẳng ra. Địch Á thần thần bí bí giấu hai tay ở sau lưng cười híp mắt gọi Trác Ngọc đứng lên, ý bảo muốn đưa đồ cho cô.
Trác Ngọc cảm thấy rất kỳ quái, ở mảnh đại lục này còn có đồ vật gì có thể hấp dẫn mình? Trừ về nhà, cái mà cô thích nhất chỉ sợ là hòm của cô rồi, chỉ là cái đó sớm đã bị Địch Á giấu đi, mặc cho cô đeo bám dai dẳng Địch Á cũng không trả lại, vì vậy đã rất lâu hắn không nhắc tới chuyện cái hòm. Chẳng lẽ hắn thay đổi chủ ý, đồng ý trả hòm lại cho mình?
Đợi đến khi cô đi rửa tay thì cảm thấy Địch Á thả gì đó trên đầu mình. Đến chỗ thùng gỗ nhìn thì thấy trên đầu cô có thêm một sợi lông vũ, màu sắc sặc sỡ rất xinh đẹp, khiến cho Trác Ngọc vốn có bộ dạng tầm thường trở nên kiều diễm động lòng người.
Xoay người lại thì phát hiện Địch Á hai mắt không chuyển nhìn mình chằm chằm, hai mắt sáng lên khiến cho cô cảm thấy cô giống như miếng thịt nướng.
Địch Á lại cắm thêm mấy cây lông vũ lên đầu Trác Ngọc, lại sửa sang lại mới gật gật đầu.
Trác Ngọc lúc này mới nhìn thấy thứ mà Địch Á đang nắm trong tay. Đây là một loại động vật rất giống con gà, nhìn qua thì rất dịu ngoan, lông vũ toàn thân sáng rỡ. Cô nhận lấy động vật nhỏ từ trong tay Địch Á, nhìn lên nhìn xuống đánh giá một phen: “Không biết ăn động vật này thì sẽ có hương vị gì?”
Địch Á vừa nghe Trác Ngọc muốn ăn thì vội vàng đoạt lại.
“Con này là chim Phượng, không thể ăn.”
“Thôi đi, không thể ăn vậy anh bắt nó về làm gì? Chẳng lẽ để chơi?”
“Nàng không cảm thấy lông vũ rất đẹp ư? Hơn nữa ta bắt nó cũng không phải để chơi, chỉ là muốn nàng vui vẻ mà thôi.”
Thấy Trác Ngọc lại trở về chỗ cũ tiếp tục dệt chiếu, Địch Á cảm thấy tình hình này không giống như hắn đã nghĩ. Theo lý thuyết, giống cái tại Mê Huyễn đại lục đều yêu thích lông vũ của chim Phượng, nếu có được mấy cây lông vũ, giống cái bọn họ nhất định sẽ khoe khoang khắp nơi.
Phải biết rằng số lượg chim Phượng rất ít, hơn nữa rất khó bắt. Chim Phượng có lông vũ xinh đẹp dị thường lại càng khó bắt hơn, vì vậy nếu người thú nào có thể bắt được chim Phượng là giống đực thì người đó sẽ được coi là anh hùng.
Quan trọng hơn là, lông vũ của chim Phượng tượng trưng cho phối ngẫu, nếu giống đực có thể lấy được lông vũ của chim Phượng cầu yêu với giống cái mà mình yêu thích, cho dù giống cái có kiêu ngạo cỡ nào cũng sẽ đồng ý.
Nhưng tại sao giống cái nhà mình lại không có phản ứng?
Trên đại lục này bất kỳ một người thú nào sau khi lấy được lông vũ mà mình yêu thích đều sẽ thả chim Phượng đi. Mà giống cái nhà mình thì tốt rồi, không chỉ không có phản ứng lại còn muốn ăn chim Phượng, chẳng lẽ nàng không biết chim Phượng rất trân quý sao?
Địch Á nhẹ nhàng vuốt ve lông vũ trên người chim Phượng, trong lòng giống như đưa đám: “Giống cái không thích lông chim Phượng sao?”
Thích em gái anh. Ăn cũng không được ăn, mặc cũng không mặc được, còn có ai rảnh rỗi để mà thích lông vũ sao?
Địch Á nghĩ mãi cũng không ra, chỉ có thể nói giống cái nhà mình cùng người khác có chút khác biệt.
Dệt hết dây mây Trác Ngọc bắt đầu quét dọn sơn động. Tuy rằng trong sơn động không có gì bẩn, nhưng Trác Ngọc có chút thích sạch sẽ, mỗi ngày không quét dọn một chút, trong lòng cô sẽ cảm thấy không thoải mái.
Chớp mắt mùa nóng đã qua vài ngày. Trong những ngày qua vào những lúc Địch Á đi săn, Trác Ngọc sẽ ra khỏi sơn động tùy tiện chọn một phương hướng để đi, hy vọng có thể tìm được nơi mà cô và Địch Á đã gặp nhau lúc đầu.
Mỗi lần đi đến khi không chịu nổi ánh sáng mặt trời mới quay trở về. Khi trở về thường gặp được Địch Á săn thú trở về.
Địch Á thấy cô đầu đầy mồ hôi thở hổn hển cũng biết Trác Ngọc đã đi ra ngoài một thời gian dài. Mặc dù hắn không trách cứ Trác Ngọc, nhưng trên mặt lại luôn treo khuôn mặt mẹ kế, rất là không vui khi cô chạy loạn.
Cuối cùng vẫn là Trác Ngọc phá vỡ trầm mặc. Vào một ngày khi Trác Ngọc đi về phía sau sơn động phát hiện một loại cây giống cây chuối tây. Cô nhớ lúc trước đi qua nơi này cũng không có loại thực vật này. Nhưng bây giờ lại cao 4, 5 thước. Lá của loại thực vật này có hình tròn, trái cây có vị mặn mặn, lá cũng có chút mặn.
Nếm được vị mặn, Trác Ngọc nhất thời lệ rơi đầy mặt. Đã lâu rồi cô chưa ăn muối, cũng sắp không nhớ được vị muối là như nào rồi.
Cô đặt cho loại cây này là chuối tây tròn. Cô dùng đao xương cắt lấy một ít lá cây cùng trái cây, sau đó trở lại sơn động. Cũng mặc kệ Địch Á đang nướng thịt, cô kéo hắn vô cùng hung phấn nói: “Địch Á, về sau chúng ta có muối ăn rồi, rốt cuộc mỗi ngày không cần ăn một mùi vị thịt nướng rồi.”
Cô dùng nước rửa một cái lá, xé một phần nhỏ bao lấy thịt nướng ăn thử. Mùi vị vừa vặn, vì vậy liền nhét mạnh miếng thịt nướng đang cầm trong tay vào miệng Địch Á, ý bảo hắn nếm thử một chút.
Địch Á vốn đang tức giận Trác Ngọc, nhưng nhai miếng thịt trong miệng hắn lại trở nên mất bình tĩnh. Đây rốt cuộc là thứ gì, ăn cùng thịt nướng lại có mùi vị ngon như vậy.
“Đây là cái gì mà có mùi vị ngon như vậy?”
“Tôi biết anh cũng sẽ thích mà. Tôi gọi nó là quả chuối tây, lá cây này còn có thể xào ăn, cũng có thể nấu cháo nha. Như vậy về sau chúng ta có thể ăn ngon hơn rồi. Chỉ là bây giờ vẫn không có nồi thôi.” Nói xong cô còn thở một hơi thật dài.
Địch Á dùng lá cây chuối tây tròn bọc rất nhiều thịt nướng đưa cho Trác Ngọc. Thì ra mấy ngày nay nàng đi tìm đồ ăn, so với lông vũ có vẻ nàng thích đồ thực dụng hơn. Về sau
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




