watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 08:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3363 Lượt

phải quan sát thêm xem nàng yêu thích cái gì, đưa cũng phải đưa đồ nàng thích mới được.

Địch Á thầm tự trách bản thân mình đã trách lầm nàng, may mà nàng không tức giận với mình. Tại sao mình lại vô dụng như vậy, tại sao có thể để cho nàng đi lại dưới ánh mặt trời nóng bỏng như vậy. Nếu nàng ngất xỉu vào lúc mình không ở bên cạnh thì rất nguy hiểm.

“Ngọc Nhi, về sau nàng không cần đi tìm đồ ăn nữa. Nàng xem da của nàng phơi nắng cũng đã bị thương rồi. Nàng yên tâm, về sau ta đảm bảo sẽ săn nhiều con mồi hơn, tìm kiếm nhiều thực vật cùng trái cây cho nàng ăn.”

Trác Ngọc đang vui vẻ ăn nghe được lời nói của Địch Á thì bị nghẹn. Miếng thịt đang chắn ngang cổ họng lên không được mà xuống cũng chẳng xong. Nói giỡn sao, nếu không để cô đi ra ngoài, vậy cô sao có thể tìm được cái hòm của mình, làm sao tìm được đường về nhà.

Cô ráng sức nuốt miếng thịt đang chắn ngang cổ họng xuống, yếu ớt hỏi: “Nếu không tôi và anh cùng đi, như vậy anh hái trái cây tôi sẽ thử một chút, nếu không anh cũng không biết tôi thích mùi vị gì.”

“Không cần, ta sẽ mang về cho nàng ăn thử, hơn nữa…”

Hắn chỉ tay vào mặt trời ở trên cao: “Ánh mặt trời sẽ làm nàng bị thương, ta không muốn nàng bị thương.”

Địch Á nghiêm túc nói. Trác Ngọc cảm thấy mình không thể chấp nhận ý kiến của hắn, giống như hắn rất xin lỗi cô đã dụng tâm lương khổ.

Cô vẫn cố gắng hướng dẫn hắn từng bước: “Tôi dùng lá cây chuối tây tròn này để ngăn cản ánh mặt trời. Lúc nãy trên đường về tôi đã dùng nó, chỉ cần chồng thêm mấy cái lá lên là sẽ không bị thương, không tin anh nhìn xem.”

Trác Ngọc lấy mấy cái lá đã cất kỹ xếp lên nhau, dùng dây mây cố định thắt lại chỗ cằm làm thành cái mũ. Dưới ánh mặt trời chói chang lại đội vào đầu Địch Á để hắn cảm thụ.

“Hơn nữa tôi thử mùi vị ngay tại chỗ, nếu không thích ăn thì không cần mang về, như vậy có thể tiết kiệm rất nhiều thời gian. Huống chi anh đã nói mùa tuyết không có nhiều thức ăn, thừa dịp hiện tại kiếm nhiều thức ăn một chút còn có thể để dành đến mùa tuyết, như vậy chúng ta sẽ không bị đói rồi. Anh nói xem có đúng hay không?”

Địch Á nghiêng đầu nửa ngày phát giác Trác Ngọc nói không sai, nhất là chuyện tìm kiếm thức ăn để lưu giữ đến mùa tuyết khiến hắn không thể cãi lại. Phải biết mùa tuyết ở Mê Huyễn đại lục rất nhiều người thú đã chết, đặc biệt giống cái chiếm đa số. Không chỉ bởi vì thân thể giống cái yếu đuối không chịu được rét lạnh mà còn vì thức ăn thiếu thốn.

Trác Ngọc nói ra lý do khiến Địch Á không thể cự tuyệt, mặc dù hắn đồng ý mang theo Trác Ngọc cùng đi săn thú, nhưng hắn cho rằng Trác Ngọc sẽ không kiên trì được lâu. Dù sao giống cái mảnh mai không chịu được sẽ khóc to mà thôi.

Nhưng hắn không ngờ đươc là Trác Ngọc vẫn kiên trì, điều này khiến hắn kinh ngạc không thôi. Dĩ nhiên đây là nói sau.

Chương 12: Bí kíp theo đuổi bạn đời: học cách xin lỗi

Hai người cứ như vậy bắt đầu cùng nhau săn thú. Mỗi sáng mang theo đồ dùng cần thiết, đóng kỹ cửa đá thì hai người xuất phát. Bình thường đều là Địch Á hóa thành thú cõng Trác Ngọc. Chung sống lâu như vậy, Địch Á đã sớm phát hiện giống cái mà mình yêu thích thích thân cận với hình thú của mình. Vì vậy hắn thường xuyên hóa thành hình thú dính vào Trác Ngọc muốn được vuốt ve.

Mỗi lần vào lúc này, Địch Á đều nghe được Trác Ngọc thầm đánh giá cái gì mà hắn là thần thú Tỳ Hưu trong viễn cổ, nói mình đáng yêu. Hắn cũng không để ý, dù sao cơ hội có thể để cho Trác Ngọc chủ động thân cận mình cũng không nhiều.

Vào mùa nóng nhiệt độ tuy cao nhưng đã có lá cây chuối tây tròn, hơn nữa đi trong rừng rậm nhiệt độ cũng đã bị ngăn cản rất nhiều, thường xuyên có gió thổi qua nên cũng có thể chịu được.

Địch Á mỗi ngày đều mang theo Trác Ngọc đi đến những nơi khác nhau. Cô phát hiện ra rất nhiều trái cây rau dưa, ví như cải trắng, khoai cây, dưa gang. Có thể do khu vực cùng hoàn cảnh khác nhau nên thực vật ở đây đều rất lớn, một mình cô mang về trong một lần cũng không mang được nhiều. Nhưng cô vẫn rất vui mừng, dù sao cải trắng, khoai tây có thể dự trữ trong mùa tuyết. Mặc dù cô không trải qua mùa đông ở nơi này, nhưng những đồ này coi như để cảm tạ Địch Á đã chăm sóc cô trong thời gian dài như vậy.

Vào một ngày Trác Ngọc phát hiện nơi mà bọn họ đi đến cách chỗ ở không xa rất giống nơi mà hai người đã gặp nhau lần đầu. Ngày đó cô thừa dịp Địch Á không chú ý từ từ đi về phía đó, còn dùng đao xương vạch lên ký hiệu ở trên cây dọc theo đường đi, chỉ là chưa đi được xa thì đã bị Địch Á đuổi theo.

Địch Á nhìn chằm chằm đao xương trong tay cô, vẻ mặt rất tức giận, rất dễ nhận thấy Địch Á đã phát hiện ký hiệu trên cây rồi. Bỗng nhiên cô thấy lúng túng, cô làm những thứ này chưa từng nghĩ tới sẽ bị Địch Á phát hiện.

Bây giờ đã bị Địch Á biết được, nét mặt hắn như muốn ăn thịt người khiến da đầu Trác Ngọc tê dại. Nỗi sợ hãi khi mới đến mảnh đại lục này không thể ức chế được lại xuất hiện, cô sợ đến mức quay đầu chạy về phía trước.

Cho dù cô chạy có nhanh hơn nữa vẫn bị Địch Á bắt được, con mồi cùng túi đeo lưng đều bị Địch Á vác về sơn động.

Trong sơn động trừ tiếng động Địch Á nướng thịt cũng chỉ còn lại yên tĩnh. Trác Ngọc rúc vào một góc nhỏ nơi cách Địch Á xa nhất. Cô cho rằng Địch Á tuy có thể biến thành người nhưng bản chất vẫn là dã thú, trí khôn hẳn cũng không có bao nhiêu sẽ không phát hiện ý đồ của mình. Nhưng tình hình hôm nay xem ra hắn hiểu được, Địch Á so với tưởng tượng của mình còn thông minh hơn nhiều. Làm sao đây, hắn sẽ đối xử với mình như nào?

Địch Á đúng là đang suy nghĩ nên đối xử như nào với Trác Ngọc. Hắn không ngờ mình tốt với Trác Ngọc như vậy cô vẫn muốn bỏ đi. Ngay từ lúc phát hiện Trác Ngọc vào lúc hắn ra ngoài săn thú hắn liền hoài nghi cô.

Sau này mặc dù tin tưởng những gì cô nói, nhưng hắn vẫn cẩn thận quan sát hành động của Trác Ngọc trong mấy ngày này, rốt cuộc hắn đã phát hiện được mục đích của cô. Hắn quả thật không biết mình phải làm sao? Ngay từ cái giây phút mà hắn nhìn thấy Trác Ngọc, Địch Á đã thích cô. Trải qua thời gian chung sống dài như vậy, hắn phát hiện bản thân mình một chút cũng không chịu được một ngày Trác Ngọc không có bên cạnh mình.

Giống cái ở Mê Huyễn đại lục trong thời kỳ cho con bú thì bộ ngực mới có thể to lên, những thời điểm khác thì sẽ không. Cho nên khi gặp Trác Ngọc thì Địch Á cho rằng cô là giống cái trong thời kì sinh con. Nhưng Mê Huyễn đại lục có một tập tục, phàm là giống cái trong thời kỳ cho con bú thì không thể đơn độc ra ngoài kiếm ăn, trừ khi giống đực hoặc đứa bé không ở cạnh. Vì vậy hắn mới đem Trác Ngọc về.

Hiện tại có chuyện gì xảy ra, sao nàng lại phải đi, rốt cuộc phải như thế nào thì nàng mới không rời khỏi mình?

Địch Á quay đầu nhìn Trác Ngọc đang trốn tránh mình, nhận thấy cô rất sợ hắn, tất cả dường như đã trở về điểm xuất phát.

Không được, hắn không thể để cho cố gắng bấy lâu của mình trở nên uổng phí. Cho dù giống cái mà hắn yêu thích phải đi hắn cũng muốn biết nguyên nhân, nếu như là lỗi của hắn, như vậy sửa sai là được.

Địch Á đi tới bên cạnh Trác Ngọc, nhìn cổ tay cô vì mình dùng sức nắm mà bị thương. Hắn tự trách lại đau lòng không thôi. Hắn liếm liếm vết thương trên cổ tay của Trác Ngọc, nhẹ nhàng ôm cô để cô ngồi trên chân hắn.

“Nhất định rất đau có phải không? Là ta không đúng, ta không nên dùng sức mạnh như vậy, nếu không nàng đánh ta đi. Chỉ cần có thể để cho nàng bớt giận, cho dù như nào ta cũng chịu được.” Phụ thân đã nói, giống cái tức giận hoặc không vui nhất định phải nhận sai, không phải lỗi của mình cũng phải nhận. Chỉ có nhận sai giống cái mới có thể vui vẻ.

Thấy Trác Ngọc không nói lời nào, hắn lại tiếp tục nói: “Có phải ta không tốt với nàng nên nàng mới muốn rời đi. Ta có chỗ nào không tốt, nàng nói cho ta biết ta sẽ sửa.”

“Có phải nàng vẫn còn nghĩ tới giống đực trước của nàng hay không, hắn không phải không có ở đây sao?”

Trác Ngọc đang suy nghĩ xem phải ứng phó chuyện này như nào, bỗng nghe được Địch Á nhắc tới giống đực trước kia. Chẳng lẽ nó là bạn trai Ôn Thụy của cô, Ôn Thụy dĩ nhiên không có ở đây rồi.

“Anh ấy không có ở đây.” Trác Ngọc suy nghĩ một chút lại bổ sung: “Nhưng đồ anh ấy tặng tôi đã mất rồi, tôi muốn tìm lại.”

Địch Á đã đoán được giống đực đó không có ở đây, nhưng nghe được chính miệng Trác Ngọc nói hắn lại càng vui mừng hơn. Mặc dù cảm thấy có lỗi với giống đực đó nhưng hắn vẫn rất vui mừng, sẽ không ai tranh đoạt Trác Ngọc cùng hắn rồi. Về phần đồ mà giống đực đó tặng thì không đủ để tạo thành uy hiếp, đồ cho dù có tốt hơn nữa cũng không so được với người. Hắn sẽ thay thế được người đó trong lòng Trác Ngọc.

Tâm tình của hắn thật tốt, vui mừng hôn lên mặt Trác Ngọc.

Trác Ngọc sợ nhất chính là Địch Á sẽ rửa mặt cho mình. Cô đẩy Địch Á ra lại phát hiện trong lúc giãy dụa ở dưới tấm da hươu có thứ gì đó chọc vào cô, mặt Trác Ngọc lập tức đỏ lên.

Ở Thế kỷ 21, mặc dù Trác Ngọc chưa từng trải qua chuyện nam nữ, nhưng cô là bác sĩ, dĩ nhiên biết như vậy là ý gì,

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT