watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:32 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5891 Lượt

mặt Kỷ Nghiêm chợt nở một nụ cười như có như không: “Vốn là thế, có điều …” Đảo mắt nhìn tôi, ánh mắt anh ta thoáng qua một tia xảo quyệt, thản nhiên nói: “Có điều nhà trường cực kì coi trọng tiết mục văn nghệ trong thành phố lần này, thân làm hội trưởng tôi đương nhiên có nghĩa vụ tổ chức cho mọi người tích cực tham gia. Em nói xem có đúng thế không, Thái Thái?”

Tôi vẫn còn chưa hiểu đầu cua tai nheo ra sao, vội vã bước lên nịnh bợ theo phản xạ vô điều kiện, tôi giơ ngón cái gật đầu tán thưởng: “Hội trưởng đại nhân một ngày lo trăm công ngàn việc, không lúc nào là không nghĩ cho nhà trường và các bạn học sinh, hi sinh cái tôi nhỏ bé vì đại cục, khí khái này thật khiến em khâm phục.”

Không đơi Triển Tư Dương kịp có kiến nghị gì, Kỷ Nghiêm kéo tôi vào trong phòng họp. Tôi ngoan ngoãn theo sau anh ta hệt như một con thú cưng biết vâng lời. Len lén liếc nhìn Kỷ Nghiêm một cái, thấy vẻ âm u trên mặt anh ta đã tiêu tan, khóe miệng còn nhếch lên một nụ cười thật khẽ, lòng tôi thầm cảm thán: tâm lý của ác ma quả nhiên không phải là thứ mà người thường có thể đoán ra, huống hồ tên trước mặt này đạo hạnh lại cao như thế, các cụ nói cấm có sai — tránh xa yêu ma, giữ gìn sinh mệnh.

Còn phản kháng nữa thì khác nào muốn chết, tôi vô cùng thức thời ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Kỷ Nghiêm ghi chép lại những điều quan trọng trong cuộc họp. Thừa lúc mọi người không chú ý, tôi còn ngủ gật được một lát. Sau khi tỉnh giấc, cuộc họp vẫn đang tiếp tục diễn ra.

Đúng giây phút tôi lơ đễnh, Kỷ Nghiêm quay sang nhìn tôi cười cực kì quái dị: “Chuẩn bị kế hoạch cho tiết mục văn nghệ lần này của trường ta sẽ do Điền Thái Thái phụ trách, tôi đích thân giám sát tiến hành.”

Không khí phòng họp lập tức đông cứng lại, mớ hoa nhựa xanh xanh đỏ đỏ trên bàn trở nên rực rỡ sống động chưa từng có.

Tôi lơ đãng gật đầu, ghi trong sổ: “Cuộc họp kết thúc: Điền Thái Thái chuẩn bị kế hoạch, Kỷ Nghiêm giám sát thực hiện.” Mọi thứ trông có vẻ cực kì hài hòa, nhưng mà … xét trên tổng thể hình như có chỗ nào đó không được ổn.

Tôi máy móc quay sang hỏi: “Hội trưởng, anh vừa mới nói để em làm gì ấy nhỉ?”

Nụ cười của Kỷ Nghiêm cực kì mê hoặc: “Hoạch định tiết mục lần này sẽ do em phụ trách.”

Bầu không khí còn lạnh hơn lúc nãy. Tôi lập tức thấu hiểu nỗi khổ sở ngậm bồ hòn làm ngọt của Triển Tư Dương. Là ai từng giáo huấn tôi rằng lạm dụng chức quyền, giả làm việc công lo chuyện riêng sẽ bị ghi lỗi hả? Tôi tức tối nghĩ thầm: bỏ qua câu lạc bộ văn nghệ của hội học sinh, mắc mớ gì lại đổ đúng đầu tôi chứ, thế này thì khác nào muốn làm hỏng chuyện? Vậy mà kẻ trước mắt này chỉ cần khua tay một cái thôi cũng đủ khiến tôi xoay chóng mặt, đén một chữ “không” cũng chẳng có gan kêu.

Tôi cúi đầu hỏi với giọng lí nhí không thể nào nghe nổi: “Hội trưởng, anh có thể chân nhắc đổi người khác được không? Em thực sự không làm được đâu.”

“Không làm được ư?” Kỷ Nghiêm lặp lại câu nói của tôi đầy thâm ý, ánh mắt chuyển sang màn hình máy tính ngay trước mặt — màn hình hiển thị rõ ràng cái tài khoản “Trang trại thần tiên” siêu cao cấp của anh ta. Trong trang trại là cả một vườn Bé Rau đang kết những trái tươi ngon khiến người ta mê mẩn. Hai mắt tôi lấp lánh.

Kỷ Nghiêm đổi giọng: “Nếu em đã là học trò cưng đắc ý của anh thì cũng nên nhân cơ hội này thể hiện bản thân mình một chút phải không nào.”

Tôi cuống quýt gật đầu: “Em nhất định sẽ biểu hiện thật tốt ạ.” Trong đầu tôi lại vang lên câu nói “trộm bao nhiêu thỏa thích” của Kỷ Nghiêm, mặt tôi cười toe toét, hai mắt hau háu nhìn màn hình, hoàn toàn quên hết sự ngạc nhiên và phẫn nộ ban đầu.

Vẻ mặt Kỷ Nghiêm lập tức trở nên gian trá, ánh mắt anh ta nhìn tôi ám muội vô cùng. Anh ta nhếch miệng lên: “Vậy thì anh sẽ chờ đợi xem biểu hiện sắp tới của em, Điền Thái Thái.”

Hô hấp hơi đình trệ, tôi ngẩng đầu nhìn Kỷ Nghiêm thất bại nghĩ thầm: lần này mình lại mắc lừa rồi.

Đắc tội Kỷ ác ma xưa nay chưa bao giờ có kết cục tốt đẹp, lần này cũng không phải là ngoại lệ.

Sau khi tan họp, tôi như con chó cụt đuôi cúp tai chạy về lớp học của mình. Nằm bò lên trên bàn học, tôi vò đầu nghĩ: tiết mục văn nghệ không có gì khác ngoài mấy trò hát hò đánh đàn thổi sáo, nó vốn chính là một cuộc thi phong tao giữa các trường với nhau. Tôi chẳng có tài nghệ gì, ngoại trừ ăn ra thì chỉ biết ngủ, chẳng lẽ đi diễn cương thi chắc?

Trong lòng tôi hiện đang đấu tranh dữ dội, La Lịch Lệ đột nhiên vỗ lên vai tôi dửng dưng nói: “Thái Thái, các cậu họp hành thế nào rồi, sao mặt cậu cứ nghệt ra như đi chịu chết vậy?”

Tôi ngẩng đầu lên nhìn nó, La Lịch Lệ giật bắn mình: “Oa, cậu bị ai đánh à?”

Tôi lắc đầu không hiểu nó nói gì: “Đâu có, sao cậu lại hỏi thế?”

“Hai mắt cậu còn thâm đen hơn cả gấu trúc nữa kìa, trông đáng sợ quá!”

Tôi dụi mắt nói: “Ôi, còn không phải tại hội trưởng cấm tớ trộm rau quả ở trường khiến tớ chỉ còn nước thức đêm rình quả chín hay sao? Tớ đã phải hẹn đồng hồ báo thức để sáng sớm dậy thu hoạch

đấy.”

La Lịch Lệ bĩu môi: “Kể ra cậu cũng dã man thật.”

Tôi hỏi: “Trông rõ đến thế kia à?”

“Phải nói là thảm không nỡ nhìn ấy chứ.” La Lịch Lệ gật đầu.

Tôi vòng tay lên ôm đầu, ra sức lắc lấy lắc để: “Thôi chết rồi thôi chết, thế nào cũng bị hội trưởng phát hiện ra! Chả trách anh ta tức giận thế! Sau này tớ biết làm sao đây? Làm sao đây?”

La Lịch Lệ rống lên: “Có đến mức ấy không nàng ơi? Làm gì mà khoa trương thế! Ban ngày ban mặt, cậu diễn kịch cho ai xem đây hả?”

Diễn kịch ư? Đúng rồi! Tôi ngừng lại không lắc nữa, hai mắt mở choàng nhìn La Lịch Lệ, có ánh sáng lóe qua đầu tôi: “Cậu vừa mới nói cái gì ấy nhỉ?”

La Lịch Lệ lườm tôi: “Nói cậu diễn kịch, Mã Cảnh Đào diễn còn không giả tạo bằng cậu.”

Tôi đặt tay lên vai La Lịch Lệ, kích động nói: “La Lịch Lệ, tớ nghĩ ra tiết mục văn nghệ cho trường mình trong hội diễn lần này rồi.”

“Tiết mục gì cơ?”

“Kịch nói.”

Yêu cầu của Kỷ Nghiêm, rồi khát khao cháy bỏng về tài khoản trồng đầy những Bé Rau của anh ta đã khiến cho một đứa hiệu suất làm việc xưa nay luôn luôn thấp tịt như tôi đã thức thâu đêm cho ra lò một kịch bản lời thoại, nộp cho Kỷ Nghiêm ngay sáng hôm sau.

Hội trưởng đại nhân đích thân đọc qua một lượt, chau mày nói: “Điền Thái Thái, em muốn làm gì đây?”

Tôi thành thật trả lời: “Hội trưởng, chẳng phải anh muốn em nghĩ tiết mục dự thi sao? Em thấy diễn kịch nói cũng hay đấy chứ, vừa mới mẻ sáng tạo lại thể hiện được tố chất văn hóa của trường mình.”

“Ồ, thế nên em đã viết ra cái kịch bản mới mẻ sáng tạo và đầy tố chất văn hóa này sao?” Kỷ Nghiêm chỉ tay lên dòng đề mục cực kì nổi bật: “Ngoại truyện về công chúa Bạch Tuyết — câu chuyện phía sau mụ dì ghẻ độc ác”

Tôi gật đầu: “Những câu chuyện cổ tích ngày xưa chỉ khiến người ta nhìn vào mặt tốt đẹp của vấn đề, thực ra mặt đen tối cũng chưa chắc đã xấu xa như chúng ta vẫn nghĩ.”

Cẩn thận liếc nhìn ánh mắt Kỷ Nghiêm, tôi nuốt nước miếng nói tiếp: “Nếu như tất cả mọi người ai cũng cố định với một lối tư duy sẵn có, vậy tại sao chúng ta không thử mạnh tay lật ngược câu chuyện lại?”

“Vì thế nên sự độc ác của mụ dì ghẻ thực ra là bởi tình yêu bà ta dành cho quốc vương?” Kỷ Nghiêm ngắt lời tôi.

Tôi tiếp tục thao thao bất tuyệt: “Đúng thế, chính vì muốn giành được tình yêu của đức vua nên hoàng hậu mới hi vọng bản thân mình trở thành người đẹp nhất trần đời. Thế nhưng đức vua lại chỉ quan tâm đến cô con gái của người vợ trước, vì quá yêu nên hoàng hậu đã sinh lòng oán hận, cuối cùng bà đã bước lên con đường trở thành mụ dì ghẻ độc ác.” Do quá nhập tâm, vẻ mặt tôi trở nên cực kì dữ tợn.

Kỷ Nghiêm liếc nhìn tôi: “Nhảm nhí.”

Tôi vẫn không hề sợ hãi: “Thực ra tình yêu vốn dĩ là như vậy, bất chấp đúng sai, khiến con người ta từ bỏ tất cả, không cần biết kết cục thế nào, cũng không cần tính toán thiệt hơn.”

Một lát sau, ánh mắt Kỷ Nghiêm chợt thoáng qua một ánh nhìn kì lạ. Anh ta buông cuốn kịch bản xuống: “Em nói thử xem sau đó thế nào.”

Tôi ho khẽ một tiếng: “Sau đó, bà hoàng hậu oán hận vì tình đã nghĩ trăm phương ngàn kế tìm cách loại trừ công

chúa Bạch Tuyết, cuối cùng sự việc vỡ lở, bà ta bị đức vua ruồng bỏ, bi phẫn mà chết.”

Kỷ Nghiêm chau mày: “Sáng tạo thì có sáng tạo, nhưng quá điên cuồng rồi, kết cục cũng không có hậu.”

Tôi lắc đầu: “Con người ta khi yêu chính là kẻ điên cuồng, lúc nào cũng phải đoán xem đối phương có thực sự yêu mình hay không, có thể yêu nhiều hơn nữa được không. Phụ nữ ai cũng thế, tuy thích được theo đuổi nhưng cái không có được mới là cái mà họ thèm muốn nhất, khắc cốt ghi tâm nhất.”

Kỷ Nghiêm nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp trước nay chưa từng có, một lúc lâu sau, anh ta nói bằng giọng nghe như tiếng thì thầm: “Thì ra em nghĩ như vậy.”

Cảm nhận được một ánh mắt gắt gao nhìn chăm chú vào tôi, tôi khẽ ngước lên thì bắt gặp ngay đôi mắt đen sâu thẳm đó, toàn thân tôi chấn động.

Còn chưa để tôi kịp phản ứng gì thì đã nghe thấy anh ta hỏi: “Em thấy

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,33 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT