|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
sỹ: “Bác sỹ ơi, cứu hội trưởng của chúng cháu với! Nếu anh ta chết cháu cũng không sống được nữa đâu, nhất định anh ta có làm ma cũng sẽ không buông tha cho cháu.”
Mặt bác sỹ co giật một hồi, nói: “Không nghiêm trọng đến mức đó đâu, cậu ấy chỉ tạm thời bị shock chút thôi.”
Thì ra không chết được … lúc bấy giờ tôi mới yên tâm, thế là lại hỏi: “Nếu không nghiêm trọng thì tại sao hội trưởng của chúng cháu vẫn chưa tỉnh lại? Rốt cuộc anh ta bị bệnh gì vậy ạ?”
Bác sỹ đau đầu nhìn tôi nói: “Viêm dạ dày cấp tính, cậu bạn này bị ngất do ăn phải đồ ăn kích thích, cần phải truyền dịch.”
Viêm dạ dày cấp tính …. Tôi bừng tỉnh tức thì: toi rồi! Toi rồi! Lần này tôi không chết thì cũng bị lột một lớp da!
Khi anh ta tỉnh lại phát hiện ra mình bị khiêng đến phòng y tế trong bộ dạng cực kì bê bối, mà cội nguồn tai họa lại chính là tôi …. Tôi không kìm được rùng mình một chặp. Đáng sợ quá đi mất! Tôi chẳng dám ở lại đợi Kỷ Nghiêm tỉnh lại, vội vàng chuồn ra khỏi phòng y tế.
Ngày hôm sau khi tôi hoàn toàn bình tĩnh lại thì đã không còn dũng khí, càng không có mặt mũi nào đến gặp Kỷ Nghiêm.
Tôi cố tình lớn vởn quanh khu nhà có phòng y tế nhưng không dám lại gần. Hội trưởng hôm nay vẫn phải đến truyền dịch sao? Tôi nghĩ bụng, trốn sau một gốc cây to nhìn từ xa một chốc rồi sẽ chạy, ai ngờ bị người ta gọi lại: “Thái Thái, em lén lén lút lút trốn ở đây làm gì thế?”
Tôi cứng đờ hết cả người, không biết nên giấu mặt vào đâu cho đỡ ngượng.
Có tật giật mình, tôi quay đầu lại thấy Triển Tư Dương đang nhìn tôi đầy trêu chọc.
Ngẩn ngơ một thoáng tôi mới tỉnh ngộ ra, liền hét to một tiếng: “Dương Dương, anh về rồi à?”
Triển Tư Dương đút tay vào túi quần, cười nói: “Ừ, Bắc Kinh vốn không phải là chỗ thích hợp với anh, anh định về ngay khi cuộc thi kết thúc, không ngờ lại gặp một người anh em về nước nên mới kéo dài thêm một ngày. Anh vừa về đã nghe tin hội trưởng nằm viện, nhóc con Thái Thái đúng là càng lúc càng lợi hại rồi.”
Tôi không hiểu anh ta nói gì, thế nên ngẩng đầu hỏi tiếp: “Anh nói hội trưởng hiện không ở trong phòng y tế truyền dịch mà đã nằm viện sao?
Triển Tư Dương lắc đầu: “Không nằm viện mà được à? Dạ dày hội trưởng mẫn cảm, vốn đã phải kiêng ăn mấy món chua cay, lần này coi như gục hẳn dưới tay em rồi. Ha, người mạnh mẽ đến mấy cũng có khắc tinh, đúng là một vật hàng một vật.”
Hả? Té ra hội trưởng không thể ăn cay sao? Thế mà tôi hoàn toàn không để ý! Chả trách hồi hè dạy phụ đạo cho tôi, mỗi lần tôi giúp anh ta mua đồ ăn sáng, anh ta đều nhắc đi nhắc lại bữa sáng ăn ngọt không ăn cay, tôi còn tưởng anh ta cố ý làm khó tôi nữa chứ! Ừm, nghĩ kỹ lại thì những lúc ở lại nhà tôi ăn cơm, anh ta đều cố lựa gắp những món thanh đạm ít cay.
Nói như vậy, lần này Kỷ Nghiêm bị viêm dạ dày cấp tính là nhờ “công lao” của tôi rồi. Có lòng tốt mà lại làm hỏng chuyện đã đành, có khi còn phải đền tiền viện phí nữa ấy chứ … càng nghĩ càng thấy gay go, mắt tôi đỏ lên, cắm đầu bỏ chạy.
“Em đi đâu đấy?” Triển Tư Dương gọi với theo.
Tôi quay đầu, khóc không ra nước mắt: “Tranh thủ giờ giải lao giữa trưa, em phải đeo gông đi nhận tội đây.”
Triển Tư Dương ngẩn người rồi bật cười ha hả: “Được rồi, dù sao thì dạo này hội học sinh cũng không nhiều việc lắm, chiều nay anh xin phép hộ em, em không cần về vội đâu.”
Tôi cảm kích nhìn Triển Tư Dương, đang chuẩn bị đi thì lại bị anh ta gọi: “Thái Thái.”
Tôi quay đầu: “Có chuyện gì không?”
Thu hồi lại nụ cười, khuôn mặt Triển Tư Dương xuất hiện vẻ nghiêm túc hiếm thấy: “Lần trước lúc đi ăn cá hấp ấy, cô bạn của em tên là gì nhỉ?”
Tôi dừng bước nghĩ một lát rồi hỏi lại: “Anh nói La Lịch Lệ hả?”
Anh ta cúi đầu cười: “Ồ, không còn chuyện gì nữa, em mau đi thăm hội trưởng đi, anh ấy ở phòng bệnh số 418 bệnh viện Nhân Dân đó.”
Chả hơi đâu mà để ý đến anh ta nữa, tôi chạy vọt ra khỏi cổng trường.
Triển Tư Dương gửi tin nhắn nói rằng đã xin phép cho tôi, giờ thì tôi chẳng phải e dè đều gì nữa, về nhà nấu một nồi cháo trắng đựng trong hộp giữ nhiệt rồi mới bắt xe đến bệnh viện.
Nhưng khi đứng trước tòa nhà trắng xóa của bệnh viện Nhân Dân, tôi lại do dự suốt một tiếng đồng hồ rồi mới nhẩn nha đến trước cửa phòng bệnh số 428. Tôi đi đi lại lại trước cửa, hành lang vắng vẻ và yên tĩnh, chỉ có tiếng bước chân tôi vang vọng. Đang băn khoăn không biết có nên đẩy cửa bước vào hay không, bất thình lình có ai đó vỗ vai tôi. Tôi quay đầu lại, cô y tá hảo tâm nhắc nhở: “Bạn gì ơi, nhà vệ sinh ở bên tay trái ấy.”
Tôi toát mồ hôi hột, tay giơ cặp lồng cháo lên cao giải thích: “Chị y tá ơi, em đến thăm bệnh nhân mà.”
Cô y tá nghe tôi nói đến thăm người bệnh thì lấy làm quái dị: “Em đang tìm phòng nào?”
“428” Tôi lí nhí.
Vẻ nghi ngờ trong mắt cô y tá càng thêm nồng đậm, chỉ tay lên phòng bệnh kế bên: “Đây chính là phòng 428 mà.”
Tôi gượng cười mấy tiếng: “Vâng, chính là phòng này. Ha ha ha, thì ra nó ở đây.” Nói xong tôi liền đẩy cửa bước vào.
Khép cửa lại, tôi đưa tay lau mồ hôi trán, nụ cười giả tạo trên mặt cũng biến mất luôn.
“Em đến rồi.” Giọng nói lạnh lùng của Kỷ Nghiêm vang lên rõ ràng và mạch lạc khiến tôi không kịp đề phòng, cứ như thể anh ta đã sớm biết rằng tôi sẽ đến.
Tôi phát hiện ra không ngờ mình rất nhớ giọng nói của anh ta…..
Nghe giọng anh ta có vẻ không hề tức giận, thế nên nỗi sợ hãi trong lòng tôi nhanh chóng được thay thế bởi một niềm vui sướng.
Tôi cười hi hi nói: “Hội trưởng.”
Trên đời này hiếm có người nào mặc quần áo bệnh nhân mà vẫn đẹp trai được như Kỷ Nghiêm. Chiếc áo kẻ sọc dọc rộng rãi càng làm nổi bật khuôn mặt vốn đã trắng trẻo gày gò. Anh ta đứng tựa lưng bên cửa sổ, quay đầu lại, vẻ mặt tuy vẫn còn nét mệt mỏi sau trận ốm nhưng thần tình thì đã nhẹ nhõm hơn đôi chút.
Liếc nhìn tôi một cái, anh ta chỉ vào chiếc cặp lồng giữ nhiệt tôi đang cầm trên tay: “Cái gì đây?”
Tôi cẩn thận đặt chiếc cặp lồng lên trên nóc tủ cạnh giường, hào hứng như đang khoe của báu. Tôi dùng giọng thành khẩn hết cỡ để nói lời xin lỗi Kỷ Nghiêm: “Kỷ Nghiêm, em không biết chuyện dạ dày anh bị mẫn cảm, lần này hại anh bị ốm, trách nhiệm của em chiếm tới tám phần…”
Tôi còn chưa nói xong đã bị Kỷ Nghiêm cắt ngang: “Còn hai phần nữa thì sao?”
Tôi do dự chốc lát nhưng vẫn nói: “Anh không chịu nói dạ dày mình mẫn cảm, chỉ bảo em là bữa sáng ăn đồ ngọt, thế thì làm sao em biết anh không ăn được cay? Hơn nữa nếu như anh không ăn được thì anh hoàn toàn có thể không ăn những thứ hôm đó em mua về . Vì thế …cũng không thể trút hết trách nhiệm lên đầu em được.”
Anh ta nhếch mép nói: “Vậy sao? Vậy ra ý em muốn nói anh ra nông nỗi này hoàn toàn là do tự chuốc lấy?”
Tôi bỗng dưng thấy mình hơi có khuynh hướng mua rắc rối vào thân, vội lắc đầu nói: “Không phải đâu, đương nhiên là không phải.”
Kỷ Nghiêm nhướn mày hỏi: “Thế mục đích đến đây của em là gì?”
Vòng vo một hồi cuối cùng vẫn quay về chủ đề chính, tôi đáp: “Em đến để xin lỗi. Em biết hiện giờ dạ dày của hội trưởng chắc chắn đang rất yếu, chỉ có thể ăn những thứ dạng lỏng, vì thế nên em đã về nhà nấu cháo trắng mang đến.” Nói rồi tôi mở nắp cặp lồng ra.
Nhìn làn khói trắng mờ từ trong cặp lồng bốc lên, vẻ mặt Kỷ Nghiêm thoáng qua một tia kinh ngạc, hỏi: “Em biết nấu cháo sao?”
Tôi đắc ý cười: “Đương nhiên, em để lửa nhỏ ninh từ từ cho nhừ đấy, cự kì mềm luôn.”
Cơn gió nhẹ nhàng thối bay tấm rèm cửa sổ bên cạnh chúng tôi, tấm rèm chốc chốc lại gợn lên từng làn sóng.
Tôi múc cháo ra một chiếc bát con, trong phòng lập tức thoang thoảng mùi cháo thơm dịu nhẹ, mùi cháo thơm cùng với nụ cười khe khẽ nở trên môi Kỷ Nghiêm như hòa tan ra trong không khí thành một làn hương ngọt ngào thanh mát.
Khóe miệng Kỷ Nghiêm nhếch lên thành một đường cong hoàn mỹ: “Ngửi cũng ngon đấy chứ.”
Tôi bỗng dưng thấy luống cuống tay chân, ánh mắt liếc qua liếc lại, cố giả vờ trấn tĩnh nói: “Hội trưởng, anh có đá em khỏi hội học sinh, không cho phép em tiếp tục trộm rau quả nữa vì chuyện lần này không?” Thực ra tôi còn muốn hỏi vấn đề tiền y dược phí, nhưng trong giây phút nhìn vào ánh mắt anh ta, tôi đã nuốt hết những lời này lại.
Ánh mắt anh vẫn sâu thẳm hệt như một chiếc đầm lầy, chỉ có điều nơi đáy mắt lấp lánh một thứ hào quang kì lạ. Anh ta nói với giọng cực kì khẳng định: “Không đâu.”
Mắt tôi đỏ lên: “Thật chứ?” Anh ta có thể buông tha cho tôi dễ dàng đến thế sao? Tôi không dám tin vào tai mình nữa.
Anh ta vẫn giữ nụ cười trang nhã: “Thật.”
Nỗi kích động trong lòng không sao che đậy được, hai mắt tôi ngời sáng tiếp tục hỏi thêm: “Thế anh không tức giận sao?”
“Anh tức giận khi nào chứ?” Sắc mặt Kỷ Nghiêm hơi biến đổi.
Tôi bắt đầu được voi đòi tiên: “Thế có nghĩa là từ nay về sau em sẽ không còn phải đắm chìm trong ăn năn day dứt nữa đúng không?”
Kỷ Nghiêm nhẩn nha húp một miếng cháo, cười khẽ nói: “Không cần, mỗi ngày em bồi thường cho anh một chút là được.”
Miệng tôi giật giật, yếu ớt kêu: “Hội trưởng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




