|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
…”
“Đây là em nợ anh. Em có ý kiến gì sao?” Kỷ Nghiêm ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lấp lánh.
Tôi cúi đầu cam chịu, thở dài: “Được, coi như em nợ anh một lần.”
Giây phút ấy, cuối cùng trên mặt Kỷ Nghiêm cũng xuất hiện vẻ nhẹ nhõm, anh ta nghiêm túc nghĩ ngợi một hồi rồi nói: “Sai rồi, em không chỉ nợ anh có một lần thôi đâu.”
Tôi ngẩn người: “Hả?”
Anh ta nhếch miệng cười: “Lúc chơi trò thử thách lòng can đảm em đã hôn trộm anh, lần đó anh còn chưa tính sổ với em đâu đấy. Với cả …”
Mặt tôi đỏ bừng đến tận mang tai, vội vã kêu lên: “Em biết rồi, anh bảo gì em sẽ làm cái đó.”
Kỷ Nghiêm vừa cười vừa ăn hết cả bát cháo trắng.
Tôi lặng lẽ ngắm Kỷ Nghiêm bình tĩnh ăn cháo, nhân tiện nguyền rủa mớ cháo anh ta húp sẽ biến thành thuốc độc thủng ruột gan.
Ngồi thêm lúc nữa, tôi cúi đầu nhìn đồng hồ, giờ này ở trường có lẽ cũng đã san tiết thứ hai.
Kỷ Nghiêm thấy bộ dạng tôi cứ như hồn lìa khỏi xác, liền lên tiếng nói: “Em có chuyện gì à?”
Tôi gật đầu đáp với vẻ tâm sự trùng trùng: “Hôm nay vốn định tập kịch, nhưng hội trưởng giờ lại đang nằm viện chiến đấu với bệnh tật, làm sao em nỡ bỏ anh lại một mình ở nơi nồng nặc mùi thuốc tiêu độc thế này!”
Kỷ Nghiêm không bình luận gì về những lời trung thành son sắt của tôi, anh ta không vui nói: “Em về trước đi.”
Đuổi tôi đi sao? Tôi kích động nhìn Kỷ Nghiêm: “Hội trưởng, anh thực sự không cần em chăm sóc ư?”
Anh ta hờ hững nói: “Không cần.”
Nhận được câu trả lời của anh ta, tôi cố hết sức để tâm trạng vui mừng không bộc lộ ra ngoài, tôi bước chân ra khỏi cửa với vẻ mặt âm trầm nhưng trong lòng thì vui phơi phới.
Tay tôi vừa chạm tới nắm đấm cửa thì giọng nói của Kỷ Nghiêm đã vang lên sau lưng: “Đợi một lát.”
Lẽ nào anh ta hối hận rồi? Tôi thất vọng quay đầu, bắt gặp nụ cười mới nở trên mặt anh ta: “Hội trưởng đại nhân, anh còn sai bảo gì nữa không ạ?”
“Em nhớ ngày nào cũng phải đến phục vụ anh đấy.” Anh ta cười cực kì âm hiểm, chữ cuối cùng còn kéo lê dài thật là dài, ngập tràn ám muội.
Tôi vòng tay ôm lấy ngực mình, kinh hoảng nói: “Em sẽ không bán thân thể của mình đâu.”
Mặt Kỷ Nghiêm tối sầm, khinh bỉ liếc nhìn tôi: “Ai thèm thân thể của em! Anh nói bồi thường là muốn em hằng ngày sau khi tan học đến báo cáo tình hình tập kịch, những chuyện anh giao phó em cũng phải nhanh chóng hoàn thành cho đến khi anh ra viện, đã hiểu chưa hả?”
Vì bị anh ta sai bảo quen rồi nên tôi gật đầu không chút dị nghị.
Anh ta xua tay: “Được rồi, em ra đi.”
Tôi nhanh chóng chuồn ra khỏi tòa nhà bệnh viện, một tay đưa lên chắn ánh nắng mặt trời chói mắt.
Lau mồ hôi, lúc ấy tôi mới choàng tỉnh ngộ ra: quả nhiên, tôi vẫn không thể nào thoát nổi kiếp đời nô lệ …
Trời nóng quá, tôi đội nắng đi đến trạm xe bus, đầu óc quay cuồng, hai mắt không mở ra được nữa. Dòng người ngược xuôi bất tận, rồi những luồng xe cộ đan xen, giữa những tiếng ồn ào huyên náo, chân tôi bước lâng lâng như đạp lên mây vậy, không có lấy một chút cảm giác chân thực. Một giây trước khi chiếc xe bus tuyến 112 đi đến cổng trường dừng ở bến, tôi trông thấy ở bên kia đường một dáng người thân quen đang tiến vào bệnh viện.
Trần Tử Dật sao?
Lưng anh đeo chiếc ba lô Nike màu đen sẫm, cái đầu khẽ lắc lư, mái tóc nâu hạt dẻ phản xạ ra một thứ ánh sáng tự nhiên, rực rỡ. Chắc do chơi bóng nên làn da trắng trẻo đã trở nên ngăm đen, thế nhưng cả người anh ấy vẫn phóng khoáng và bất kham như cũ. Dưới ánh mặt trời chói lọi, chai coca mát lạnh trong tay anh ấy tỏa ra ánh sáng màu u lam, giống hệt như mặt biển bao la dưới bầu trời trong xanh đầy nắng.
Trái tim tôi lạnh dần từng chút một, lòng bàn tay không ngờ cũng lạnh băng.
Ánh mắt tôi nhìn theo bóng lưng thẳng tắp kia từ đầu tới cuối, cho đến tận khi anh đi mỗi lúc một xa. Chiếc xe bus đỗ xịch trước mặt tôi trong giây lát, bóng dáng chàng thiếu niên trong kí ức của tôi theo đó liền mất hút.
Những tán cây đại thụ ven đường uể oải đung đưa, mặt đất khô rang bốc lên một luồng hơi nóng cháy. Ngẩng lên nhìn trời, tôi có cảm giác cả người mình cứ lâng lâng, trái tim hình như quặn đau một thoáng. Tôi nhắm mắt rồi lại mở mắt ra, trước mặt chỉ còn cảm giác trắng lóa một màu, quay cuồng chóng mặt.
Lắc đầu thật mạnh, tôi nhảy lên chiếc xe bus đang chuẩn bị tiếp tục lên đường. Giây phút cánh cửa xe khép lại, tôi vô thức ngoái đầu liếc nhìn về phía cổng bệnh viện. Ngoại trừ mấy người đi ra đi vào, tôi không còn tìm thấy bóng người vữa nãy nữa. Đưa tay lên trán, tôi trút một hơi bức bối đã kìm ném trong lòng từ nãy tới giờ. Dạo gần đây bận bù đầu với việc tập kịch, cộng thêm hai ngày nay lo âu thấp thỏm vì đã khiến Kỷ Nghiêm nằm viện, xem ra tôi mệt quá nên sinh ra ảo giác đây mà.
Tất tả ở trường mãi đến tối mịt tôi mới được lết tấm thân mệt mỏi ra rời về nhà. Tắm rửa xong nằm vật trên giường, tôi ngủ mê đi lúc nào không biết. Đêm đó, miệng tôi mỉm cười mà mắt thì đẫm lệ, cứ mơ đi mơ lại một giấc mộng về hồi ức xa xôi. Là ai đã nói “cái không có được vĩnh viễn luôn là cái tốt đẹp nhất”? Quanh quẩn với câu nói này, tôi ngủ say mê mệt, cho đến tận khi điện thoại reo vô số lần, tôi mới mơ mơ màng màng tỉnh lại nhấn nút nghe.
“A lô.”
“Thái Thái, em đang làm gì đấy?”
“Đang ngủ.” Tôi vẫn còn đang đắm chìm trong bầu không khí sáng tinh mơ thức giấc.
“Em biết anh là ai không?”
“Tôi chả thèm quan tâm anh là ai, tất cả những đứa làm ồn không cho bà đây ngủ đều phải cút hết.”
Tôi nóng nảy đang định cúp máy thì nghe thấy phía bên kia hít một hơi thật mạnh, rồi giọng nói âm trầm vang lên: “Điền Thái Thái, em dám cúp điện thoại của anh à?”
Giọng nói này khiến tôi không rét mà run. Tôi ngồi bật dậy khỏi giường theo phản xạ vô điều kiện ngay tức khắc, run giọng nói: “Hội … hội trưởng, vừa nãy em nghe không rõ, anh có chuyện gì xin cứ sai bảo ạ.”
Phía bên kia trầm ngâm một hồi lâu, cuối cùng chỉ nói hai từ đầy bá đạo: “Đến đây.” Tuy qua điện thoai nhưng tôi vẫn cảm thấy vô cùng áp chế.
“Nhưng thưa hội trưởng, hôm nay là thứ bảy mà.”
Ngữ khí của anh ta không vui vẻ chút nào: “Anh cho em một tiếng. Một tiếng sau anh muốn thấy em mang đồ ăn sáng tới đây.” Cuối cùng anh ta còn không quên bổ sung một câu: “Anh muốn ăn thức ăn em nấu.” Anh ta cúp máy ngay không thèm đợi tôi trả lời, để lại cho tô một chuỗi những âm thanh tút tút.
Nhìn điện thoại, tôi tức quá ném bịch nó xuống giường, rủa xả: “Em ngủ cũng không được yên giấc, dựa vào đâu mà bắt em phải làm cơm sáng cho anh? Không có em thì anh không tự ăn cơm được chắc? Đã thế để anh chết đói luôn đi!”
Tôi vừa thở than vừa lồm cồm bò dậy khỏi giường, đánh răng rửa mặt bằng tốc độ nhanh nhất có thể rồi ngáp ngắn ngáp dài đi nấu cháo đậu đỏ cho anh ta, nhân tiện nguyền rủa anh ta độc ác. Tôi tức lắm, thế nên lúc cho đường tôi đã hạ độc thủ, đổ toàn bộ một cân đường mẹ mới mua hôm qua vào nồi.
Để tiết kiệm thời gian, tôi đã nấu bằng nồi áp suất. Chỉ cần hai mươi phút món cháo đậu đỏ đã chín nhừ. Liếc nhìn đồng hồ thấy vẫn còn hai lăm phút nữa, từ nhà đến viện mất đúng hai lăm phút … quả là đồ gian trá, anh ta chắc chắn đã âm mưu từ trước rồi.
Trên đường đến bệnh viện, tôi đã vô cùng xui xẻo bị kẹt xe. Nhìn thời gian từng phút trôi đi, tôi xách cặp lồng cháo chạy xuống xe thục mạng xông vào phòng bệnh.
Tôi đứng trước cửa phòng bệnh số 428, tay xách cặp lồng, miệng thở hổn hển. Nhìn vào bên trong, tôi lập tức thộn mặt ra. Kỷ Nghiêm không hề có ở bên trong, mấy cô y tá đã thu dọn hết ga giường, đang đẩy chiếc giường bệnh màu trắng ra ngoài.
Tôi thất thểu bước đến chặn một cô y tá lại: “Chị ơi, bệnh nhân nằm phòng này đâu rồi ạ?”
Cô y tá lắc đầu: “Thật đáng thương, do dạ dày bị nhiễm
trùng nặng quá nên đã biến chứng thành ung thư, sáng nay cấp cứu vô ích, mới mất rồi.”
“Cái gì? Mất rồi sao?” Sau một phút bàng hoàng, mắt tôi đỏ lên, cổ họng nghẹn ngào, nhét cặp lồng cháo vào trong tay cô y tá rồi chạy ùa vào phòng bệnh gào lên: “Hội trưởng, là em đã hại anh! Sao anh không đợi em đến mà lại ra đi như thế! Anh muốn em ân hận cả đời sao? Hội trưởng!”
Mấy cô y tá sợ hết hồn, vội bước đến kéo tôi. Tấm ga trắng trải giường vẫn còn hơi ấm của Kỷ Nghiêm, tôi ôm ghì lấy tấm ga sống chết không chịu buông tay, một nỗi bi thương từ sâu thẳm nội tâm ập đến, cảm giác đau đớn tấn công trái tim tôi, nước mắt trào ra mà không hề hay biết. Tôi đưa tay lên bưng lấy mặt mình hòng ngăn nỗi bi thương lại, thế nhưng qua những kẽ ngón tay, tôi phảng phất trông thấy vẻ mặt nghiêm nghị của Kỷ Nghiêm, vẻ giận dữ hiện lên mồn một.
“Điền Thái Thái, em định ở đây mất mặt đến khi nào nữa?”
Tôi dụi mắt ngẩng đầu hết nhìn Kỷ Nghiêm đang đứng cạnh mình rồi lại nhìn tấm ga giường màu trắng. Chỉ tay vào anh ta, tôi lắp bắp: “Hội … hội trưởng, anh … anh chưa chết sao?”
Kỷ Nghiêm trừng mắt nhìn tôi: “Nói linh tinh cái gì đấy, anh chỉ chuyển phòng bệnh thôi.” Anh ta lạnh lùng hừ một tiếng: “Em mong anh chết lắm à?”
Tôi lắc đầu thật mạnh, khóe mắt vẫn còn ngấn lệ: “Không, không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




