|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
có vẻ như đã thành bạn bè với nhau rồi. Thật là châm biếm!
Nghe cuộc đối thoại giữa hai người bọn họ, tôi có cảm giác hai người đó không giống như đang so bì cao thấp. Nhan Khanh Khanh rõ ràng là đang đá lông nheo với Kỷ Nghiêm, còn Kỷ Nghiêm không ngờ lại chẳng hề để ý, vẫn lái chuyện theo lời cô ta nói.
Hai người đó đang bàn luận sôi nổi, tôi thì bị bỏ sang một bên không chêm vào được câu nào. Tâm trạng tôi khó chịu lắm.
Tôi bưng bát cháo đậu đỏ đến đứng chen giữa hai người, cười ha ha: “Hội trưởng, anh ăn sáng nào.”
Nhan Khanh Khanh sốt sắng nói: “Kỷ Nghiêm, thì ra cậu chưa ăn sáng à. Biết thế lúc nãy tớ đã bảo bạn trai mua luôn cho cậu một suất.” Giọng cô ta gọi Kỷ Nghiêm nghe sao mà âu yếm khiến toàn thân tôi nổi hết da gà.”
Tôi nhìn vẻ vồn vã của Nhan Khanh Khanh, bắt đầu thấy cô nàng tiên nữ này chẳng qua cũng chỉ có thế mà thôi, gặp Kỷ Nghiêm vẫn không thoát được vận mệnh trở thành một nàng “mê trai” trần tục.
Kỷ Nghiêm nói với thái độ thân thiết chưa từng có: “Nếu cậu cũng chưa ăn thì chi bằng cùng ăn với mình luôn.”
Tôi rất muốn hiên ngang ném cái cặp lồng xuống đất ngay lập tức – dựa vào đâu mà tên Kỷ Nghiêm kia lúc nào cũng lạnh mặt sai bảo tôi hết chuyện nó chuyện kia, trong khi với người khác anh ta lại đối xử tốt đến thế? Giờ anh ta còn dám mang đồ của tôi cho người khác nữa!
Nhưng mà ý nghĩ này tôi chỉ dám giữ trong bụng thôi, Kỷ Nghiêm nheo mắt nhìn tôi, tôi liền ngoan ngoãn múc cho Nhan Khanh Khanh một bát cháo đậu đỏ.
Nhớ đến vụ đổ đường quá liều, tôi không khỏi thầm đắc ý: ăn đi, ăn đi, đáng đời hai người cùng nhau xui xẻo!
Nhìn Nhan Khanh Khanh bưng bát cháo lên, tôi khẽ bĩu môi chờ xem kịch hay sắp diễn.
“Khanh Khanh, anh mua bún về cho em rồi này.” Một giọng nói ấm áp thân quen đến mức không thể quen hơn bất chợt vang lên, lướt qua nơi yếu đuối mỏng manh nhất trong trái tim tôi, khiến tim tôi quặn thắt. Tôi bỗng thấy không khí trong phòng trở nên ngột ngạt vô cùng, khiến tôi không sao thở nổi.
Nhan Khanh Khanh ngoảnh mặt cười: “Tử Dật, anh lề mề thật đấy, em lớp dưới của Kỷ Nghiêm đã đến rồi này. Ồ, đúng rồi, đây là Điền Thái Thái.”
Chương 6
Tôi chầm chậm quay người lại, ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt kia.
Ánh nắng ngoài song cửa rực rỡ đến chói lòa, sau một giây thất thần tôi mới choàng tỉnh lại. Quả nhiên là anh ấy.
Trần Tử Dật hơi khựng lại, nụ cười trên khuôn mặt quyến rũ kia càng trở nên phiêu hốt. Anh từ từ bước lại gần tôi, rồi bỗng nhiên đứng lại nhìn tôi đến xuất thần, đôi mắt đen ngời sáng phản chiếu nên những sắc màu lung linh dưới nắng. Anh nói: “Thái Thái, lâu lắm không gặp em.”
Tôi mê đắm trong đôi mắt lấp lánh kia phải đến mấy giây, cả người cứ nhẹ lâng lâng như mất đi trọng lực. Tôi cứ tưởng mình sẽ không bao giờ còn gặp lại anh ấy nữa, cứ tưởng rằng cho dù gặp lại thì thế nào tôi cũng không kìm được mà cất tiếng khóc òa, vậy mà khi cái ngày ấy đến, không ngờ tôi còn có thể mỉm cười nhìn anh và nói: “Trần Tử Dật, đã lâu không gặp.”
Kỷ Nghiêm chau mày nhìn Trần Tử Dật, giọng nói lạnh tanh: “Sao? Thì ra hai người quen nhau từ trước rồi à?”
Ánh mắt Trần Tử Dật quét qua người tôi như vô tình mà cũng như cố ý, nụ cười ôn hòa pha mấy phần chua xót: “Đúng là có quen, nhưng về sau thì mất liên lạc.”
Kỷ Nghiêm sững người, song vẫn mỉm cười: “Thế à, vậy thì hôm nay đúng là trùng hợp quá đi. Nếu như mọi người đã quen nhau cả rồi thì không cần giới thiệu làm gì nữa.”
Đúng là không cần giới thiệu, nhìn Nhan Khanh Khanh khoác tay Trần Tử Dật, mọi chuyện đều trở nên minh bạch rõ ràng. Tình cũ không rủ cũng tới, bên cạnh bạn trai cũ của tôi đã đổi thành người khác từ lâu. Trước đây không nhìn thấy, tôi còn có thể tự thuyết phục mình rằng chẳng có gì xả ra hết cả. Nhưng nay nhìn bọn họ âu yếm đứng trước mặt tôi, lòng tôi chỉ thấy từng trận xót xa.
Tôi còn chưa kịp buồn đau thương cảm thì Kỷ Nghiêm đã cầm thìa xúc cháo đậu đỏ ăn. Chiếc muống va vào miệng chén leng keng, rồi liền đó là tiếng anh ta hít mạnh: “Điền Thái Thái!” Lần này giọng Kỷ Nghiêm lạnh đến mức khiến người ta run rẩy, anh ta nhíu chặt chân mày, lạnh lùng rít từng tiếng qua kẽ răng: “Cháo này là do chính tay em nấu đúng không?”
Tôi gật đầu cười lơ đãng: “Đúng thế, ngon lắm hả?”
Kỷ Nghiêm do dự một thoáng rồi bình tĩnh trả lời: “Cũng ngon đấy, có điều hơi ngọt một chút thôi.”
Kỷ Nghiêm nói xong, Nhan Khanh Khanh cũng bưng bát lên nếm một miếng nhỏ rồi lập tức nhổ ra ngoài. Cô ta hỏi tôi: “Cháo này cậu mua chỗ nào đấy?”
Tôi chau mày: “Tôi tự làm đấy. Chẳng lẽ còn chưa đủ ngọt hay sao? Rõ ràng là tôi đã bỏ cả cân đường vào rồi cơ mà.”
Nhan Khanh Khanh tiếp tục nôn khan thêm một chặp, mặt mày tái nhợt nhìn tôi: “Cậu có nhầm nhọt gì không đấy? Có mỗi một tí cháo mà cho cả cân đường, cậu muốn đầu độc chết người à?” Cô ta quay sang nhìn Kỷ Nghiêm bằng ánh mắt quái lạ: “Mùi vị đủ khiến người ta ngấy chết này mà anh cũng dám nói là hơi ngọt được á?”
Kỷ Nghiêm liếc nhìn tôi, thản nhiên nói: “Rất ngon, như thế này là ngon lắm rồi.”
Ngoại trừ Kỷ Nghiêm ra, không có ai là không rùng mình một cái. Nhan Khanh Khanh mặt mày tái mét không nói nên lời, còn tôi thì đột nhiên không rét mà run, lòng thầm suy nghĩ rốt cuộc thì anh ta đang mắng hay là khen tôi nữa.
Trần Tử Dật thở dài một tiếng, bước lên phía trước giải vây: “Khanh Khanh, không phải em đòi ăn bún hay sao? Anh mua bún về cho em rồi này.” Nói rồi anh ta đưa chiếc hộp trong tay cho cô ấy.
Nhan Khanh Khanh ngẩn người một thoáng rồi mới nhận hộp bún từ tay Trần Tử Dật.
Ánh mắt tôi dừng lại trên hai bàn tay khẽ chạm vào nhau của họ. Tôi nhìn cử chỉ thân thiết chứa chan tình cảm của Trần Tử Dật – bạn trai cũ của mình, trong lòng bỗng thấy hơi ghen.
Ánh nắng ngoài kia vẫn chói chang như lửa, ở trong căn phòng bệnh mát lạnh điều hòa, bát cháo đậu đỏ chẳng mấy chốc mà nguội ngắt, trái tim tôi cũng theo đó nguội dần.
Có lẽ cảm nhận đươc tôi đang nhìn hai người họ, Nhan Khanh Khanh quay sang tôi nở một nụ cười mập mờ đầy thâm ý, còn đượm cả một chút ưu tư. Trần Tử Dật cũng phát hiện ra tôi, anh ta đưa mắt nhìn tôi dò hỏi.
Tôi không phải là một đứa biết diễn kịch, vốn không thể nào che dấu được ý nghĩ trong nội tâm mình. Vì thế tôi nghĩ trong những tình huống phức tạp thế này, tôi nêm chuồn càng nhanh càng tốt.
Thu dọn cặp lồng, tôi quay sang chào tạm biệt Kỷ Nghiêm: “Hội trưởng, em đã mang bữa sáng cho anh rồi. Em về trước đây.”
Kỷ Nghiêm không đáp lại ngay mà chỉ nhìn tôi dò hỏi. Bị anh ta nhìn chằm chằm phát hoàng, tôi vô thức chuyển sang nhìn hướng khác, lí nhí nói: “Hội trưởng, nếu không còn chuyện gì nữa thì ngày mai em lại đến.”
Đúng lúc tôi chuẩn bị bỏ chạy chối chết thì Kỷ Nghiêm bất chợt gọi tôi: “Điền Thái Thái, không được đi.”
Cùng lúc ấy, anh ta đưa tay đặt lên vai tôi.
Một giọng trầm thấp luồn vào tai tôi theo làn gió nhẹ: “Em mắc nợ anh, vì thế không được phép đi.”
Tôi nhìn vào đôi mắt đen sáng bóng sâu thẳm của Kỷ Nghiêm, trái tim thoáng động.
Tôi hỏi anh ta: “Tại sao?”
“Trước khi anh ra viện, em đừng hòng chạy trốn.” Dường như không lạ gì bí mật dưới đáy lòng tôi, ánh mắt Kỷ Nghiêm lóe sáng, bờ môi mỏng từ từ nhếch lên thành một nụ cười. Anh ta tiện tay nhét cho tôi một trái cam: “Đi, gọt xong rồi đưa cho anh ăn.”
Tôi biết trước mặt Kỷ Nghiêm mình chính là một đứa hoàn toàn trong suốt như thế đấy, anh ta dễ dàng đoán được tâm tư muốn bỏ trốn của tôi. Nhưng tại sao Nhan Khanh Khanh có thể nói chuyện thoải mái với anh ta đến thế trong khi tôi lại chỉ toàn bị anh ta rầy la sai khiến?
Tôi nhìn Kỷ Nghiêm, phát hiện ra tuy anh ta đang mặc quần áo bệnh nhân nhưng khí thế vẫn ngời ngời như trước. Thu lại ánh mắt mình, tôi bắt đầu lơ đãng gọt vỏ cam.
Kỷ Nghiêm bất chợt cất tiếng hỏi: “Các cậu coi trọng buổi hội diễn như thế này, không biết lần này chủ tịch Nhan nằm viện có ảnh hường gì đến việc tập luyện không đây?”
Lúc này Trần Tử Dật nói chen vào: “Khanh Khanh đã quyết định ngày mai ra viện rồi.”
Kỷ Nghiêm hỏi lại: “Nhanh thế sao?”
“Ngày hội diễn chuẩn bị đến nơi rồi, thế nên em chỉ có thể cố gắng nhanh hết sức. Có điều Kỷ Nghiêm à, bệnh của anh không nhẹ đâu, chỉ e là phải nghỉ ngơi một thời gian mới được.” – Nhan Khanh Khanh cười nói.
Kỷ Nghiêm mỉm cười rộng lượng, liếc nhìn tôi: “Không sao, bên cạnh anh còn có người khác nữa mà.”
Nhan Khanh Khanh hơi sững lại, ánh mắt chuyển lên người tôi với vẻ không thể nào tin.
Trần Tử Dật cũng nhìn tôi.
Bị người khác nhìn chằm chằm một cách không thèm che đậy thế này khiến toàn thân tôi không thoải mái. Thế nhưng tôi mặc kệ, tiếp tục cúi đầu lặng lẽ gọt vỏ cam rồi tách riêng từng múi cam ra.
Trần Tử Dật đột nhiên nhẹ giọng thì thầm tựa như buột miệng: “Không ngờ em mà cũng có mặt này…”
Ánh nắng tinh nghịch rọi vào lớp kính cửa sổ phòng bệnh, để lại đằng sau cả một mảng vàng lấp lánh.
Chàng trai anh tuấn bảnh bao cất giọng nói mê người bằng giọng điệu thân quen, trong không khí ngập tràn một mùi hương bạc hà ngọt ngào mát rượi ….
Tôi bỗng dưng có cảm giác rằng, Trần Tử Dật trước mặt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




