|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
này sẽ không bao giờ gọi tôi là “cô ngốc” nữa.
Nửa năm không gặp, những kí ức chôn sâu trong lòng dễ dàng bị bới lên. Trái tim tôi chợt bay về buổi chiều đầu thu ấy.
Sở dĩ Trần Tử Dật xuất hiện trong cuộc đời tôi, đó là vì năm học lớp bảy trường chúng tôi có tổ chức thi đấu bóng rổ với trường trực thuộc. La Lịch Lệ lôi tôi đi cổ vũ cho anh trai nó, giữa cả đám con trai cao to vạm vỡ, La Lịch Lệ chỉ tay vào một người nói: “Thái Thái, nhìn kìa, hot boy trường trực thuộc cũng đến nữa này!”
“Đâu? Đâu?” Tôi vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ngay cú bỏ bóng từ xa của Trần Tử Dật, trái bóng rơi gọn vào trong rổ sau khi bay một đường cong đẹp mê li. Đám con gái khắp sân rú lên inh ỏi.
Anh chàng trên sân bóng dáng người cao ráo, khoác trên mình bộ đồng phục thi đấu màu xanh da trời. Từ góc độ của tôi chỉ có thể trông thấy một bên người anh ấy. Dưới ánh nắng lung linh, cặp mắt anh hẹp dài, sống mũi thẳng tắp, mỗi khi anh mỉm cười, đôi mắt ấy như hút hết ánh mặt trời, trở nên long lanh rực rỡ.
Sau khi trận đấu kết thúc, La Lịch Lệ kéo tôi sang chào hỏi anh trai của nó.
Tôi nghe thấy anh chàng kia nói: “Tôi là Trần Tử Dật.” Giọng nói trầm trầm nhưng dễ nghe đến lạ lùng.
Dáo dác nhìn quanh, tôi phát hiện phần lớn đám nữ sinh cũng đang nhìn về phía này với ánh mắt đắm đuối si mê.
Bầu trời cao xanh vời vợi, tâm trạng của tôi cũng tuyệt vời hệt như bầu không bát ngát này. Tôi chủ động bắt chuyện với anh ta: “Chào anh, em là Điền Thái Thái.” Tôi nhìn Trần Tử Dật, cười tíu tít hệt như một đóa hoa hướng dương làm đỏm dưới ánh mặt trời.
Anh chàng hơi sững lại rồi cũng cười đáp lại tôi. Sau đó chúng tôi cùng nhau đi uống nước. Có người gọi anh ta: “Trần Tử Dật, về thôi” Anh mỉm cười gật đầu, quay người lại lấy từ trong túi ra một vật gì đó ném cho tôi. Tôi vô thức bắt lấy, nhìn kĩ thì hóa ra là một phong kẹo cao su Doublemint bạc hà. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì, Trần Tử Dật đã vẫy tay ra hiệu cho tôi: “Hẹn gặp lại em, Thái Thái.”
Nhìn theo bóng lưng tắm trong ánh mặt trời của Trần Tử Dật, tôi bóc phong kẹo cao su ra, miếng kẹo kẹp giữa những ngón tay trông vuông vắn ngon lành, tôi nhét luôn vào miệng, mùi hương bạc hà mát lạnh cay cay hòa tan đến tận trong tim.
Câu chuyện này có một khởi đầu đẹp đẽ biết nhường nào. Vậy mà nó lại phát triển theo chiều hướng mà không ai lường nổi. Tôi không ngờ mình cũng có ngày thi đậu được vào lớp chọn của trường trực thuộc, còn Trần Tử Dật lại chuyển sang trường số 1 vì Nhan Khanh Khanh.
Hai người từng gần nhau đến thế, vậy mà cuối cùng lại bước qua nhau như hai kẻ qua đường.
Một lần nữa ngóc đầu lên từ trong hồi ức, tôi có chút thất thần. Kỷ Nghiêm bất chợt đưa tay nhón một múi cam từ trong tay tôi đưa lên miệng, nói: “Em đang nghĩ gì thế?”
Tôi không dám nhìn mặt Trần Tử Dật, bởi tôi sợ mình sẽ không kìm được để cho nước mắt tuôn rơi. Tôi ghé sát ben tai Kỷ Nghiêm khẽ nói: “Hội trưởng, vở kịch nói của trường hôm nay cần phải tập, em về trước có được không?”
Kỷ Nghiêm hỏi: “Hôm nay không phải là thứ bảy sao?”
Tôi gật đầu: “Nhưng mà chẳng còn nhiều thời gian nữa, em muốn tranh thủ thời gian luyện tập thêm.”
Anh ta ngẫm nghĩ rồi đáp: “Vậy được, em về đi.”
Tôi xách cặp lồng chuẩn bị bước ra ngoài thì Nhan Khanh Khanh nói: “Trần Tử Dật đang rảnh đấy, để anh ấy tiễn cậu nhé.”
Tôi quay đầu lại phát hiện ra Trần Tử Dật cũng đang nhìn mình, vẫn đôi mắt sáng ngời lấp lánh như trong kí ức. Anh ta mỉm cười với tôi, nói: “Đi thôi.” Rồi anh ta cùng tôi bước ra ngoài phòng bệnh.
Quãng đường từ phòng bệnh ra cổng viện cũng khá dài, suốt dọc đường chúng tôi im lặng. Khi lên thang máy, chúng tôi lần lượt từng người một bước vào trong. Không gian ngỏ hẹp chỉ có hai người, bầu không khí gượng gạo khiến tôi chợt thấy không sao thở nổi.
Trần Tử Dật ấn nút thang máy, không nhìn tôi mà bỗng dưng thấp giọng: “Sao hai người lại thành một cặp thế?” Giọng nói nghe mơ hồ như ảo ảnh khiến người ta đoán không ra rốt cuộc anh ta đang nghĩ cái gì.
Tôi nghĩ đến việc Trần Tử Dật trông thấy bộ dạng xun xoe nịnh bợ lấy lòng hội trưởng của tôi lúc vừa rồi, lòng thấy xấu hổ vô cùng. Tôi lạnh lùng hừ một tiếng: “Đúng như những gì anh nhìn thấy đó, anh ấy là hội trưởng, còn em là tay chân sai vặt …”
Trần Tử Dật quay sang nhìn tôi: “Thái Thái, thực ra …”
Lồng ngực tôi thắt lại, cả trái tim nhói đau mà chẳng hiểu vì sao.
“Đinh!” Cửa thang máy mở ra. Tôi vội vã bước ra ngoài mà không đợi anh ta nói hết. Tôi đi thẳng không dám ngoái đầu: “A, đến rồi, em đi trước nhé.”
Và cứ thế tôi bỏ chạy như bay.
Chạy một mạch đến điểm dừng xe bus, không thèm nhìn tuyến xe, tôi nhảy bừa lên ngay chiếc xe vừa trờ tới.
Cho đến khi xe lăn bánh vun vút lao nhanh về phía trước tôi mới thở phào nhẹ nhõm, ngoái đầu nhìn lại.
Thế giới này mới nhỏ bé làm sao, một thành phố lại càng nhỏ bé. Vì thế tôi đã không tránh được ngày tái ngộ Trần Tử Dật.
Anh ấy đã tìm được người con gái mà mình yêu mến, tôi cũng đã có cuộc sống riêng, tuy rằng cuộc sống ấy không được thuận buồm xuôi gió như tôi tưởng tượng nhưng ít nhất thì tôi cũng đã sống một cách chân thực trên đời. Vậy mà giờ đây Trần Tử Dật lại một lần nữa bước chân vào sinh mệnh của tôi, để lại một vết thương sâu hoắm rồi khiến tôi bỏ chạy trong thảm hại.
Trên xe bus chỉ có lác đác mấy người, một mình tôi ngồi trên hàng ghế cuối mặc cho gió thổi, mắt nhìn những cửa hàng lớn nhỏ cùng dòng người muôn hình muôn vẻ lướt qua khung cửa sổ. Hồi tưởng lại ánh mắt Trần Tử Dật ngoái nhìn tôi khi nãy, ánh mắt dịu dàng và tràn ngập chờ mong khiến trái tim tôi run rẩy không sao kìm chế được.
Hồi ức rõ ràng quá, rõ đến mức khiến tôi không còn đường chạy trốn. Nhưng đau nhất lại không phải là bởi bị tổn thương, những tổn thương kia chỉ ngắn ngủi trong giây lát, sự ngọt ngào mới tàn nhẫn hơn gấp bội lần.
Những ngày tháng đó đúng là chúng tôi đã rất hay qua lại với nhau. Tôi thường xuyên theo La Lịch Lệ đến trường anh trai nói rồi nhân cơ hội này đi xem Trần Tử Dật chơi bóng rổ. Sau khi đội bóng giải lao, tôi liền đi theo bọn họ đi ăn.
Đằng sau trường trực thuộc có một quán ăn vặt cực kì nổi tiếng, mì nguội, bánh trứng, mực nướng, canh cay nóng …tất cả mọi món đều đã bị chúng tôi càn quét.
Cả một đám người nói cười hỉ hả đi trên đường phố sô nổi vô cùng, sức sống của tuổi thanh xuân tràn trề không gì ngăn cản nổi. Đến cả người qua đường cũng chú ý đến chúng tôi, không kìm được phải ngoái đầu nhìn.
Tôi là một đứa nghiện đồ cay điển hình, từ đằng xa nhìn thấy mấy hàng bán thịt dê xiên thơm nức, tôi lập tức tách khỏi đội ngũ nói với La Lịch Lệ: “Tớ đi mua thịt dê xiên, đợi một lát sẽ quay lại ngay.” Nói rồi tôi tung tăng chạy đến cội nguồn của mùi hương mê người đó.
Lúc Trần Tử Dật đi đến cạnh tôi, tôi đã hơi sững lại. Anh ta nói: “Anh đi với em nhé.” Nụ cười trên mặt Trần Tử Dật phản chiếu ánh tịch dương, giây phút ấy cả thế giới của tôi cũng theo nụ cười của anh mà trở nên vô cùng rạng rỡ.
Thịt dê được xiên vào que gỗ nhỏ rồi phết mỡ lên, giở qua giở lại trên bếp than củi đỏ hồng, mỡ nhỏ xuống viên than lách tách. Trần Tử Dật trả tiền rồi nhận lấy xiên thịt từ tay người bán hàng rong, đưa cho tôi từng xiên một. Tôi vừa đi vừa ăn, thỉnh thoảng lại hít hà mấy cái, đưa tay lên quạt miệng, môi đỏ lựng lên bởi tác dụng của ớt cay — mùi vị ngon lành của thức ăn khiến tôi mặc kệ luôn hình tượng.
Lúc hai đứa đứng đợi đèn xanh đèn đỏ bên đường cái, Trần Tử Dật trêu tôi: “Em có phải là con gái không đấy?” Anh nhìn tôi cười hiền, “Anh chưa từng thấy cô bé nào như em, trước mặt con trai mà chả chú ý đến hình tượng chút nào.”
Ăn hết xiên thịt nướng cuối cùng, tôi cãi lại: “Em có phải bạn gái anh đâu, việc gì phải chú ý đến hình tượng chứ!” Một chàng trai ưu tú như anh ấy, chắc chắn là đã từng có rất nhiều bạn gái … tôi quay đầu sang một bên che giấu đi chút hụt hẫng trong lòng.
Đèn xanh sáng lên cực kì đúng lúc, tôi nhấc chân định bước thì Trần Tử Dật lại đột nhiên dừng lại, kéo tay tôi, hai mắt nhìn tôi không chớp. Đôi mắt anh đen láy và sâu thẳm, khóe miệng nhếch lên một đường cong thật dễ coi. Tựa như nghe ra ý hờn ghen trong câu nói của tôi, anh cười hỏi: “Em thích anh có phải không?”
Tôi xém chút nữa đã vấp ngã, còn anh ta thì vẫn cười ung dung như cũ.
Tôi không nói gì, ngẩng đầu hít một hơi thật sâu. Tôi bình tĩnh lại từ trong cú shock, nhìn thẳng vào mắt anh nói liều: “Nếu đúng thế thì sao?”
Anh không cười nữa mà nghiêm túc đáp: “Thế thì chi bằng … em làm bạn gái anh đi.”
Tim tôi đập thình thịch liên hồi, giây phút ấy cả người tôi cứ ngẩn ngơ đờ đẫn.
Chỉ cần đứng bên cạnh Trần Tử Dật, tự đáy lòng tôi lại trỗi lên cảm giác vui vẻ không gì ngăn cản nổi. Chỉ cần ở bên anh ấy, nơi nào cũng trở thành thiên đường được hết — tôi nghĩ có lẽ đây chính là niềm hạnh phúc của những người đang yêu.
Gió ngoài kia mạnh quá, gió thổi vào mắt tôi đau rát. Dần tỉnh lại từ trong hồi ức xa xôi, nhớ đến biết bao nỗi ấm ức bấy lâu nay, nước mắt tôi lại trào ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




