|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
không gì ngăn lại được. Dường như tôi đã trút hết tất cả những giọt nước mắt cất giấu suốt nửa năm nay.
Cứ khóc mãi, cuối cùng không ngờ tôi đã ngủ thiếp đi bên cửa sổ.
Tiếng chuông điện thoại đánh thức tôi, khẽ dụi đôi mắt sưng húp, tôi bật máy lên nhìn. Là tin nhắn của Kỷ Nghiêm gửi đến. Anh ta nói: “Anh còn có chút việc nên tối nay sẽ xuất viện. Ngày mai em không cần đến nữa.”
Tôi ngẩn người nhưng rồi lại thở phào nhẹ nhõm. Bầu không khí trong phòng bệnh lúc nãy thực sự khiến người ta không sao thở nổi.
Tôi trốn tịt trong nhà, tự mình liếm láp vết thương. Sáng thứ hai vừa mới đến trường thì Kỷ Nghiêm đã thông báo gọi tôi lên phòng họp. Uể oải đẩy cảnh cửa phòng họp, tôi thấy ngay Kỷ Nghiêm đang đứng tựa lưng bên cửa sổ. Nghe thấy tiếng đẩy cửa, anh ta lặng lẽ quay mặt lại nhìn.
Anh chàng này quả thực đẹp trai đến mức không còn lẽ trời gì nữa! Tôi chợt thấy tim mình đập rộn lên, hai má đỏ bừng, miệng lưỡi khô rang. Tôi vội vàng lắp bắp: “Hội trưởng, có chuyện gì vậy ạ?”
Kỷ Nghiêm bước đến trước máy tính gõ mấy cái rồi nói với tôi: “Mật mã và tên tài khoản “Nông trại thần tiên” của anh ở trong file này, thời gian tới anh có cuộc thi nên không
có thời gian, em quản lý luôn đi.”
Nhìn cái tài khoản siêu cao cấp mà tôi ngày đêm mong ngóng đó, hai mắt tôi sáng rực lên, những đám mây đen mới rồi còn che phủ trên đầu cũng theo đó mà tan đi mất hút. Hai mắt tôi tỏa sáng như sao: “Hội trưởng, anh cứ yên tâm chuẩn bị cho kỳ thi, những chuyện khác anh không cần bận tâm đâu ạ.”
Kỷ Nghiêm nhìn tôi, đưa tay xoa đầu tôi, giọng nói trở nên dịu dàng hiếm thấy: “Em ấy à, nếu mà thực sự khiến anh yên tâm được đã tốt.”
Lúc tôi ngước lên nhìn thì Kỷ Nghiêm đã quay lưng bước ra ngoài. Nhìn bóng lưng dài thẳng tắp điển trai của anh ta, lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác gì lạ lắm, hình như có thứ gì đó ấm áp đáng lan tỏa trong tim. Lẽ nào ở bên Kỷ ác ma lâu ngày, tôi bắt đầu thấy thích cuộc sống bị ngược đãi và hành hạ?
Những nghi vấn ấy càng trở lên mãnh liệt hơn sau khi tôi đăng nhập tài khoản “Nông trại thần tiên”. Tôi ngạc nhiên phát hiện ra không ngờ trong thanh bạn bè của Kỷ Nghiêm lại có một ID tên là CaiCai , ID đó chính là của tôi.
Trong đầu tôi có một ý nghĩ mơ hồ hỗn độn nhưng tôi không dám nghĩ nhiều về nó; một thứ tình cảm chợt trào dâng trong lòng – hình như là thứ tình cảm mà tôi trước giờ vẫn luôn sợ hãi nhưng đồng thời cũng vất vả kiếm tìm …
Ngẩng đầu nhìn trời – bầu trời cao trong vời vợi, nó chơi vơi hệt tâm trạng tôi lúc này.
Mặc kệ, dù sao thì Kỷ Nghiêm cũng đã đưa tài khoản và mật mã cho tôi, dạo gần đây anh ta cũng chẳng có thời gian mà lên mạng, thế thì chả tội gì mà tôi không biến trang trại của anh ta thành “Nông trại tư nhân của Thái Thái”, tiện thể chữ kí cũng đổi luôn thành “Ở trên địa bàn của ta, ngươi sẽ phải nghe lệnh ta.”
Lúc nhận được tin nhắn của La Lịch Lệ, tôi thấy sốc chẳng khác nào sét đánh giữa ngày xanh. Nó nói: “Thái Thái, ngày mai thi chạy 800 mét, cậu có quên không đấy?”
Tôi đông cứng tại chỗ ngay tức khắc.
Kỷ Nghiêm quay đầu sang chau mày hỏi: “Sao thế?”
Mãi lâu sau tôi mới tỉnh táo lại, sắc mặt tái xanh, đôi môi run rẩy. Tôi tức tưởi kêu than: “Hội trưởng, chiều mai tiết hai em phải thi chạy tám trăm mét.”
“Ừm.”
“Em chưa từng qua được môn chạy tám trăm mét bao giờ.”
“Ừm.”
“Nếu không thi đỗ là em sẽ không tốt nghiệp được đâu.”
“Ừm.”
Tôi khấp khởi nhìn anh ta: “Hội trưởng, ngày mai anh xin nghỉ phép giúp em có được không ạ?”
Anh ta ngẫm nghĩ rồi đáp: “Chắc là không khó.”
Tôi xông lên ôm cứng lấy anh ta, hai mắt rưng rưng vì cảm động: “Cảm ơn hội trưởng!”
Anh ta lạnh lùng liếc tôi một cái, hờ hững nói: “Không cần cảm ơn, bởi vì anh sẽ không giúp em đâu.”
Mặc kệ tôi có năn nỉ ỉ ôi thế nào, anh ta vẫn nhất quyết không chịu mềm lòng. Tôi đành bỏ cuộc, cúi đầu thiểu não ra về.
Chiều thứ tư, giờ thể dục đối với tôi mà nói chẳng khác nào ngày tận thế — thực ra thì kể từ hồi cấp hai, năm nào tôi cũng là đứa về đích cuối cùng trong các cuộc chạy thi tám trăm mét.
Trên đường chạy trải cao su đỏ rực, gió thổi nóng rát bên tai, sau khi tiếng còi xuất phát vang lên, cả một đám học sinh nhao lên cắm đầu cắm cổ chạy. Tôi cũng nghiến răng chạy theo.
Lần nào chạy tám trăm mét tôi cũng bị đau bụng, hoa mắt chóng mặt, chạy được vài vòng là bị rớt xuống cuối hàng. Cô nàng lớp phó thể dục cầm đồng hồ bấm giờ quát lên một tiếng: “Điền Thái Thái, cậu đã bị rớt lại phía sau nửa vòng rồi. Chạy nhanh lên một chút nào.” Cô bạn lớp phó thể dục là người giữ kỉ lục chạy năm mươi mét và tám trăm mét nữ toàn tỉnh, học sinh năng khiếu thể dục thể thao nổi tiếng khắp trường. So với cô ấy, tôi thua kém một trời một vực.
Hai tay ôm bụng, tôi chẳng còn lòng dạ nào quan tâm xem mình đã bị rớt lại bao xa, tôi cảm thấy đích đến xa xôi như không bao giờ chạm đến được.
Lúc tôi chạy vòng cuối cùng thì gần như tất cả mọi người đều đã đến đích. Tôi thực sự không thể cố thêm được nữa, miệng thở hổn hển, nếu bảo đang chạy thì chẳng thà nói là đi bộ nghe còn hợp lí hơn. Tôi không còn chút hi vọng nào vào việc vượt qua kì thi này nữa.
Lúc sắp đến đích thì từ phía sân bóng rổ vang lên tiếng nói: “Nhóc con Thái Thái cố lên!” Tôi ngóc đầu nhìn, thì ra là mấy gã bên đội bóng rổ. Tôi liều mạng nặn ra một nụ cười với họ, sau đó hình như nghe loáng thoáng thấy các anh ấy nói: “Sao cô nhóc em lớp dưới của Dương Dương lại cười dữ tợn thế nhỉ?”
Tôi thực sự chỉ muốn ngã lăn ra ngất cho xong!
Mắt thấy vạch đích ở ngay phía trước, tôi hạ quyết tâm chạy một mạch đến cùng.
Không biết ai đó hô lên một câu: “Kỷ Nghiêm lớp 12/1 đi đến phía này kìa!” Cô nàng lớp phó thể dục cùng đám con gái đ
đứng bên bắt đầu lên cơn mê trai.
Lúc tôi thất thểu chạy đến khúc cua thì thấy Kỷ Nghiêm đang đứng nói chuyện rôm rả với cô nàng lớp phó thể dục, anh ta mặc chiếc áo T shirt đồng phục trắng tinh, hai tay đút túi quần đồng phục xanh lam.
Tôi thở hổn hển chạy qua vạch đích, ngã vật bên lan can nói: “Chạy xong rồi, cuối cùng cũng chạy xong rồi.”
Lớp phó thể dục không thèm để ý đến tôi, vẫn tiếp tục nói chuyện với Kỷ Nghiêm.
Tôi thực sự không còn một chút hơi sức nào nữa, đành ngồi sụp xuống bậc thang đợi bọn họ nói chuyện xong.
Chẳng bao lâu sau đã nghe thấy tiếng Kỷ Nghiêm: “Anh còn phải đến phòng giáo vụ một lát, thế nhé, Olympic thành phố lần sau nhớ cố gắng nha.” Trước khi đi, Kỷ Nghiêm liếc nhìn tôi một cái đầy ý vị.
Lần này quả thực là mất hết không còn chút thể diện nào! Mặt tôi đỏ bừng lên, tôi ngoẹo đầu sang bên cạnh giả vờ như không trông thấy gì cả, trong bụng thầm mắng anh ta một trận nên hồn.
Cô bạn lớp phó thể dục dõi mắt tiễn Kỷ Nghiêm đi khỏi, mãi một lúc lâu sau mới chú ý thấy tôi đang ngồi bên cạnh, liền nói: “Điền Thái Thái, cậu chạy xong rồi à? Sao chẳng nói chẳng rằng gì thế?”
Miệng tôi giật giật, tôi chậm rãi phủi đít đứng lên, ấm ức nói: “Tớ nói rồi còn gì, nhưng vừa nãy cậu nói chuyện nên …”
Cô bạn lớp phó thể dục thoáng ngẩn người rồi vội vàng đánh một dấu móc lên trên sổ điểm, ngượng ngùng nói: “Tớ nghe thấy rồi, được rồi, qua rồi nhé.”
Tôi mừng như mở cờ trong bụng, không ngờ cô nàng lớp phó thể dục này cũng mê trai đến thế, trông thấy Kỷ Nghiêm là chỉ biết quấn lấy nói chuyện, quên cả tính giờ, cho tôi qua một cách dễ dàng thuận lợi thế này nữa chứ! Không ngờ Kỷ Nghiêm chỉ mới tùy tiện ghé qua một lát thôi đã giúp tôi qua trót lọt. Tôi ngừng ngay việc xỉ vả anh ta lại, ôm lấy lan can cười sung sướng.
La Lịch Lệ bước đến vỗ vai tôi: “Cậu đứng một mình ở chỗ này cười ngu cái gì thế?”
Tôi kích động nói: “Tớ qua được bài thi chạy tám trăm mét rồi.” Đây là lần đầu tiên đấy nhé!
La Lịch Lệ chẳng thèm quan tâm đến điều này, nó bắt đầu lân la hỏi chuyện: “Nghe nói hội trưởng hội học sinh Kỷ Nghiêm đến sân vận động khiến cho đám con gái lớp mình nháo hết cả lên. Anh ta không có tiết thể dục, tự dưng đến lớp mình làm cái gì chứ?”
Tôi cũng không hiểu nổi: “Tớ biết sao được, anh ta nói là đi đến phòng giáo vụ.”
La Lịch lệ lắc đầu: “Không đúng, phòng giáo vụ ở ngay trước tòa nhà lớp học, hoàn toàn ngược hướng với sân vận động mà.”
Nghe La Lịch Lệ nói thế, tôi không khỏi hiếu kì nhìn về hướng Kỷ Nghiêm rời đi. Tim tôi bỗng dưng thót lại. Kì lạ quá, một người thanh cao như anh ta sao tự dưng chạy đến bắt chuyện với lớp phó thể dục của lớp tôi làm gì? Lẽ nào anh ta cố tình đến để cứu tôi? Ý nghĩ này vừa mới nhen lên liền bị tôi lắc đầu phủ quyết ngay lập tức — Kỷ Nghiêm làm sao có thể làm chuyện đó vì tôi chứ?
La Lịch Lệ đưa tay lên chống cằm, mơ mơ màng màng như đang hồi ức lại một điều gì đó, đột nhiên nó cất tiếng hỏi tôi: “Sao tớ cứ thấy anh chàng Kỷ Nghiêm này quen mặt thế nhỉ?”
Tôi nói: “Anh cậu học trường trực thuộc, ngày trước cậu sang đây chơi suốt còn gì, trông thấy anh ta thì có gì lạ chứ?”
La Lịch Lệ bất chợt vỗ trán mình, kéo tôi lại nói bằng giọng hóa ra là thế: “Thái
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




