|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
khí của anh ta nghe thì bình tĩnh không một gợn
gợn sóng, thế nhưng lời lẽ nói ra lại khiến tôi thấy lạnh như băng.
Tốt xấu gì tôi cũng là đứa được huấn luyện ra từ thói độc mồm độc miệng của anh ta, tôi mặc kệ: “Dù sao thì mọi chuyện cũng đã định rồi, hai người diễn kịch hay mượn cớ tỏ tình thì cũng có liên quan gì đến em đâu, anh với Nhan Khanh Khanh…”
“Em đi theo anh!”
Tôi còn chưa nói hết câu đã bị anh ta cắt ngang, kéo tay tôi đi một mạch về phía hội trường.
Tôi sững sờ hỏi lại: “Anh định đưa em đến đó làm gì?”
Anh ta không thèm quay đầu lại: “Đưa em đi xem đội kịch diễn tập.”
Tôi bặm môi nói: “Em không đi.”
“Em dám!” Kỷ Nghiêm ngoái đầu lườm tôi một cái.
Lần này tôi cũng chẳng chịu lép vế: “Em dám đấy, cùng lắm thì em tung hê hết là được chứ gì! Đi hay không là quyền của em.”
Tay anh ta kẹp chặt cổ tay tôi mạnh đến mức như muốn bóp nó nát ra từng mảnh, lực tay tiết lộ cơn giận dữ khó mà che giấu nổi bên dưới vẻ ngoài bình tĩnh kia. Tôi tức điên người, tay kia ra sức véo cánh tay anh ta. Anh ta liền tóm cả hai tay tôi lại lôi tôi xềnh xệch đến hội trường.
Cánh cửa bị anh ta đẩy toang ra, tôi nhìn thấy mọi người đang chăm chú tập luyện trên sân khấu, đó chính là kịch bản mà tôi viết, lời thoại thân quen vang lên mồn một từng câu từng chữ bên tai. Nhóm đó đang tập cảnh hoàng hậu vì yêu sinh hận, sau khi dùng táo độc hại chết công chúa Bạch Tuyết đã bị đức vua đuổi khỏi lâu đài. Lúc diễn đến cao trào, tình cảm của nữ chính cực kì đúng mức, còn biểu cảm của nam chính cũng nhập vai vô cùng. Mọi thứ nhìn có vẻ hài hòa lắm … nhưng mà … tôi quay sang nhìn Kỷ Nghiêm, hình như nhân vật nam chính bạc tình nhất trong vở kịch lúc ấy đang đứng ngay cạnh tôi thì phải?
Tại sao người bạn diễn cùng Nhan Khanh Khanh trên sân khấu lại là Triển Tư Dương? Tôi ngơ ngác nhìn những thứ đang diễn ra trước mắt mình, ngẩn ngơ một lúc lâu mới há hốc miệng kinh ngạc hỏi: “Tại sao diễn viên nam chính lại biến thành Triển Tư Dương rồi?”
Kỷ Nghiêm liếc nhìn tôi nói: “Đồ ngốc, chẳng phải em vừa rồi còn tự cho tin lắm sao? Em không nghĩ rằng nếu như em không diễn nữa thì anh còn cần thực hiện lời hứa trước đó làm gì?”
Tôi nhìn anh ta chớp mắt, mãi một lúc lâu sau mới hiểu ra ý tứ trong lời anh ta nói: “Nếu anh không diễn đức vua nữa, sao không nói rõ với em từ trước?”
Kỷ Nghiêm ghé sát tai tôi, khẽ khàng phả ra một làn hơi nóng: “Chẳng phải ngay từ đầu trong lòng em đã chắc mẩm anh và Nhan Khanh Khanh đó … có gì với nhau sao?” Mặt tôi lập tức đỏ bừng lên như một trái cà chua chín.
Kỷ Nghiêm giả vờ như không thấy, mở miệng nói: “Vốn dĩ phải đề tên em lên mục biên kịch của vở kịch lần này, nhưng mà em đã muốn đi nên đành ….” Kỷ Nghiêm đứng trước mặt tôi lúc này chẳng khác nào một con hồ li vừa mới đạt được mưu mô, nụ cười cực kì xảo trá.
Tôi bỗng thấy ức chế vô cùng, nhưng ngoài mặt vẫn phải tỉnh bơ như không có chuyện gì hết. Tôi ho khan một tiếng: “Về việc em muốn ra đi ấy hả… em thấy đây hoàn toàn là một sự hiểu nhầm. Hội trưởng, anh cứ việc coi những lời em nói trước đây như rơm rác ấy.”
Con người trước mặt lạnh lùng hừ một tiếng: “Sao? Không muốn đi nữa à?”
Tôi vội vã nở nụ cười nịnh bợ: “Hội trưởng, sự việc lần này là do em quá nông nổi, em ghen tị với Nhan Khanh Khanh được cùng tỏa sáng với hội trưởng trên sân khấu, em đã bị lòng đố kị làm cho mờ mắt, vì thế nên mới không biết sống chết nói ra những lời đó, cuối cùng khiến cho chính bản thân mình lâm vào tình cảnh khốn đốn này. Nhưng mà em thực sự không muốn đi đâu!” Tôi chớp chớp mắt thổn thức nhìn anh ta.
Cũng không biết là tôi đã nói trúng câu nào mà khiến cho Kỷ Nghiêm vui vẻ lắm, anh ta cười nói: “Ừm. Anh biết rồi.”
Thấy bầu không khí dịu đi rõ rệt, tôi thở phào một hơi. Kịch bản này là thành quả gian khổ mà tôi đã mổ cò từng chữ một, tuy không biết tại sao Kỷ Nghiêm lại chấp nhận yêu cầu của Nhan Khanh Khanh, nhưng nếu đã không phải nhắm vào tôi thì chỉ cần Kỷ Nghiêm có thể khiến tôi rút lại lời nói muốn đi, có nói thêm mấy câu tự tát vào mặt mình tôi cũng chẳng thấy có vấn đề gì.
Kỷ Nghiêm liếc nhìn đồng hồ rồi nói: “Anh còn có việc, em cứ ở lại đây giám sát việc diễn tập nhé.”
Tôi gật đầu: “Hội trưởng, em xin hứa sẽ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ anh giao phó.”
Sực nhớ ra điều gì đó, anh ta chỉ tay vào điện thoại của tôi: “Tài khoản đó …”
Tôi ngẩn người mất một lúc mới hiểu ra anh ta nói đến tài khoản cao cấp trò “Nông trại thần tiên”: “Ớ … sao ạ?”
Anh ta do dự một chút rồi xua tay nói: “Không có gì, dạo này em lại thức khuya ăn trộm rau đúng không? Đừng có bê trễ việc diễn tập đấy.”
Tôi chột dạ cúi đầu: “Ừm, em hiểu ạ.”
“Thái Thái.” Anh ta bất chợt gọi tên tôi.
“Dạ.”
“Quay lại là tốt rồi.”
Lúc tôi ngẩng đầu lên thì bóng Kỷ Nghiêm đã rời khỏi hội trường mất hút.
Ngơ ngác nhìn cánh cửa lớn màu đó tươi đang khép lại, tôi nghĩ: Kỷ Nghiêm đưa tôi đến đây chẳng lẽ là vì muốn giải thích với tôi, diễn viên nam chính lần này không phải là anh ấy? Còn anh ấy vẫn giữ lời hứa với tôi? Chẳng hiểu mô tê gì cả.
Ngày thường Kỷ Nghiêm luôn giữ thái độ chẳng để ai vào mắt, xa lánh mọi người, chẳng mấy khi đổi tính một lần lại thành ra dịu dàng như thế, đúng là muốn lấy mạng người ta đây mà …
Tôi quá mải mê suy nghĩ, vì thế không hề hay biết Triển Tư Dương xuất hiện bên cạnh khi nào.
Anh ta vỗ vai tôi: “Thái Thái, làm gì mà ngẩn ngơ ra thế?”
Tôi đờ đẫn quay đầu sang hỏi lại: “Dương Dương, anh nói xem, hội trưởng để Nhan Khanh Khanh đến đây rốt cuộc là muốn làm gì?”
Triển Tư Dương bật cười: “Em nghĩ hội trưởng thích Nhan Khanh Khanh thật nên mới để cô ta diễn vai nữ chính sao?”
Tôi đảo mắt một hồi mà vẫn không nghĩ ra nguyên nhân nào khác: “Không phải thế thì là vì sao chứ?”
Triển Tư Dương nhìn tôi hỏi: “Em có biết hồi học cấp hai Nhan Khanh Khanh thích hội trưởng không?”
Tôi gật đầu, háo hức chờ đợi anh ta nói tiếp.
Anh chàng nở nụ cười xảo quyệt, thong thả kể: “Thực ra không phải hội trưởng gọi cô ta đến đâu, là tự Nhan Khanh Khanh nằng nặc đòi vào.”
Tôi chau mày, lòng chợt thấy vô cùng khó chịu: “Không phải cô ta đã có bạn trai rồi sao?”
Triển Tư Dương nói: “Trước đây Nhan Khanh Khanh cũng là một nhân vật có tiếng tăm của trường trực thuộc, lại là cháu gái của hiệu trưởng, một người thanh cao như thế bị Kỷ Nghiêm từ chối, chắc chắn là sẽ không cam lòng, vì thế …” Anh chàng cười mấy tiếng rồi nói tiếp: “Nếu nói hội trưởng đã làm gì thì cũng chỉ là hơi ám thị chút chút với cô ta thôi. Nhan Khanh Khanh đúng là không chịu được khích bác, chưa gì đã để lộ tiết mục của trường số 1 ra rồi.”
Tôi ngẩn người, xâu chuỗi những gì Triển Tư Dương mới kể rồi suy nghĩ mãi mới hiểu ra: “Ý anh là Kỷ Nghiêm cố ý để Nhan Khanh Khanh thấy mập mờ, để cô ta tự mình đuổi theo, rồi lúc đó em bị cơn giận làm mờ mắt đã rất phối hợp diễn một vở kịch khiến cô ta để lộ tiết mục của trường số 1 ra ngoài?”
Triển Tư Dương cười tít mắt khen tôi: “Được, cũng khá thông minh đấy chứ, nhắc một cái là hiểu ngay.”
Hiểu nhầm được xóa bỏ, bầu trời bỗng dưng trở nên trong vắt, sự thực đã chứng minh con tim thuần khiết của tôi chưa phải chịu bất kì một thương tổn lớn nào. Đúng ra thì Kỷ Nghiêm vỗn dĩ chẳng cần giải thích gì với tôi, anh ấy cũng chẳng thèm nhờ ai giải thích. Thế mà anh ấy vẫn dẫn tôi đến đây, tuy chưa từng chính miệng nói ra nhưng anh ấy đã làm đến mức ấy rồi, tôi còn nói được gì nữa chứ?
Có ai đó đã nói rằng, Khi thượng đế đóng sầm một cánh cửa trước mặt bạn , thì người sẽ mở cho bạn một cánh cửa khác, trái tim tôi giờ đã hóa thành một cơn gió mát, dường như có một cánh cửa nhỏ đang bị tôi chậm rãi thổi toang.
Tâm trạng thoải mái nên trên đường trở về lớp học tôi cứ cười mãi không ngừng.
Đúng lúc đó thì La Lịch Lệ từ trong lớp đi ra, nó vừa vẫy tay với tôi vừa nói: “Sao thế, mới được một lát đã bị Kỷ Nghiêm xử lí rồi à?”
Tôi lườm nó, tức tối nói: “Bị anh ta xử lí cái gì hả?”
La Lịch Lệ dừng bước, nghi hoặc nhìn tôi, ngạc nhiên hỏi: “Chẳng lẽ là cậu đã xử lí Kỷ Nghiêm?”
Tôi nhào lên bịt miệng La Lịch Lệ rồi dáo dác nhìn quanh, thấp giọng nói: “Cậu nói linh tinh cái gì đấy? Nhỡ bị Kỷ Nghiêm nghe được thì tớ chết chắc rồi.”
Gạt tay tôi ra, La Lịch Lệ nguýt tôi một cái: “Đồ kém cỏi! Ai vừa mới nói là sẽ không thỏa hiệp hả?”
Tôi thở dài: “Lịch Lệ, không phải tại ý chí của tớ không đủ kiên định mà là hỏa lực của quân địch quá mạnh, tớ không đỡ nổi.”
La Lịch Lệ ghé sát lại gần tôi hỏi một câu nhạy cảm: “Kỷ Nghiêm vừa mới lôi cậu đi đâu thế?”
Tôi nghĩ một lát rồi đáp: “Nếu như tớ nói anh ta đến tìm tớ chỉ để bàn bạc chuyện của hội học sinh, cậu có tin không?”
La Lịch Lệ khinh bỉ nhìn tôi, phì một hơi ra khỏi mùi không chút khách sáo: “Đầu óc cậu bị úng nước à? Anh ta không ngu thế đâu.”
Đầu óc bị úng nước ư? Tôi tức điên người, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, đem hết những chuyện vừa rồi khai ra sạch sẽ: “Đầu
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




