|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
óc tớ làm sao mà bị úng nước hả? Nếu óc tớ úng nước thì tại sao Kỷ Nghiêm còn muốn tớ hiểu sự thực về chuyện Nhan Khanh Khanh? Chẳng có gì mờ ám hết! Anh ta chỉ muốn biết tiết mục của trường số 1 là gì.”
Đợi tôi nổi đóa xong, La Lịch Lệ mới buông một câu sét đánh: “Thì ra là thế … Thái Thái, Kỷ Nghiêm thích cậu rồi.”
Một lời nói ra như sấm đánh bên tai, tôi thấy mình như vừa mới ăn một cái tát trời giáng, cơn giận cũng bị đè cho dẹp lép…
Kỷ Nghiêm thích tôi ư?
Kỷ Nghiêm thích tôi!
Cuối cùng thì tôi cũng hiểu ra tiếng sấm vừa rồi có nghĩa là gì …
Tôi đã bị sét đánh cho không còn tỉnh táo nữa…
Ngẩn ngơ cả nửa ngày tôi mới hốt hoảng nói với La Lịch Lệ: “Tớ thà bị úng não như lời cậu nói còn hơn.”
La Lịch Lệ liếc nhìn tôi: “Bộ dạng cậu thế này, chắc không phải vẫn còn tơ tưởng đến Trần Tử Dật đấy chứ?”
Tôi im lặng.
Cái tên ấy dường như tôi có cố gắng đến đâu cũng không thể nào quên được, mỗi khi nhắc đến trái tim tôi lại nhói đau.
La Lịch Lệ chợt hỏi: “Thái Thái, cậu có biết trên người cậu mang theo tinh thần gì không?”
“Tinh thần gì cơ?”
“Ồ, là tính thần chưa đến Hoàng Hà chưa nản chí. Tớ nhắc nhở cậu và cũng muốn nói cho cậu biết rằng làm người thì phải biết tiến len phía trước. Những chuyện đã qua đã trở thành lịch sử cả rồi, nếu như cậu quá nặng lòng với một mối tình đã hết thì dù quang cảnh trước mắt có đẹp đến mấy cũng không thể nào lọt vào mắt cậu được đâu.”
Tôi phủ nhận: “Tớ không nản chí khi nào chứ? Trái tim tớ đã chết ngay khi Trần Tử Dật nói chia tay rồi.”
La Lịch Lệ dừng lại yên lặng nhìn về phía trước, rồi bất thình lình hô khẽ: “Trần Tử Dật đến kìa.”
Nghe thấy cái tên này, tôi đứng sững tại chỗ như tượng gỗ.
La Lịch Lệ vỗ vai tôi: “Được rồi, mấy lời đó cậu cứ đi mà nói thẳng với anh ta ấy.” Nói xong, nó ngoái đầu liếc nhìn Trần Tử Dật rồi quay lại nháy mắt với tôi: “Thái Thái, tớ đến canteen chiếm chỗ trước đây, đợi cậu ở đó nhé.” Rồi nó bỏ đi luôn.
Khi ánh mắt tôi một lần nữa dừng lại trên bóng hình thân quen ấy, tôi dường như quên luôn hô hấp, chỉ biết ngây ngốc đứng yên.
Bầu trời cao trong xanh không một gợn mây, từng tia nắng rọi qua tán cây chiếu lên thân hình cao ráo và thẳng tắp, lung linh tỏa sáng.
Anh ta đang đeo head phone nghe gì đó, thong thả bước lại gần. Vẫn là phong thái tự tin phơi phới ấy, vẫn khuôn mặt anh tuấn động lòng người, đường nét trên mặt dường như càng thêm sắc nét.
Tôi đã từng trốn sau lưng anh, kiễng chân len lén lấy đi chiếc tai nghe. Bị anh phát hiện rồi khẽ quẹt tay lên mũi tôi mấy cái. Một giây sau đó là nụ hôn ngọt ngào đặt xuống môi tôi, bầu không khí ngập tràn mùi hương bạc hà mát dịu.
Nhận thấy ánh mắt tôi, Trần Tử Dật gỡ tai nghe xuống, ngước đầu lên. Ánh mắt anh lấp lánh, khuôn mặt nở nụ cười nhè nhẹ, anh ta gật đầu với tôi.
“Thái Thái.” Giọng nói của anh vẫn dịu dàng hệt như ngày trước, đôi mắt cười lấp lánh ánh hào quang.
Thế nhưng tôi có thể nghe ra tiếng thở dài cực khẽ đi kèm theo tiếng nói….
Bầu không khí có phần gượng gạo.
Sau một thoáng trầm mặc, tôi cười nói: “Trần Tử Dật, trùng hợp quá, không ngờ lại gặp anh ở đây.”
Nụ cười trên mặt Trần Tử Dật nhạt đi đôi chút: “Thái Thái, tay em làm sao thế?”
Tôi cúi xuống nhìn cổ tay mình, không khỏi ngẩn người. Chỗ vừa nãy bị Kỷ Nghiêm nắm lưu lại một vết bầm đỏ tấy. Thực ra dấu vết cũng không rõ lắm, đến cả La Lịch Lệ cũng không phát hiện ra, thế mà Trần Tử Dật mới nhìn thoáng qua đã thấy. Cũng giống như tôi, chỉ cần liếc nhìn là nhận ra ngay khuôn mặt anh hốc hác đi nhiều, vầng trán cao ẩn hiện vẻ ưu tư.
Tôi cúi đầu cười khẽ: “Không có gì, đùa nghịch với bạn nên bị bầm chút ấy mà. Thực sự không việc gì đâu, anh không nói em còn không có cảm giác gì ấy chứ.”
Anh ta chau mày nói: “Sao lúc nào em cũng sơ suất như vậy ?”
Ngẩng đầu lên, tôi bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của Trần Tử Dật.
Tim chợt run lên mà chẳng hiểu vì sao, tôi hoảng hốt đưa mắt nhìn về phía khác, lấp liếm nói: “Sao anh lại đến đây?”
Thực ra Trần Tử Dật không nói thì tôi cũng có thể đoán ra — Nhan Khanh Khanh chuyển trường, anh ta đến tìm bạn gái là chuyện dĩ nhiêm không cần bàn cãi. Nhưng tim tôi vẫn thấy nhói đau.
Trần Tử Dật không trả lời ngay, ánh mắt anh ta lướt qua cánh tay tôi một lượt rồi mới dùng dằng nói: “Thái Thái, anh đến là để gặp em.”
Gặp tôi ư? Tôi nhìn người con trai đã từng hứa hẹn sẽ cùng tôi thi vào trường trực thuộc nhưng rồi lại thất tín này. Giờ đây, tôi thực sự không thể nghĩ ra một lí do nào khiến bản thân tin được anh ta đến tìm tôi.
Nếu như bắt buộc phải có một lí do, lí do đó tôi không dám nghĩ và cũng không có đủ dũng khí để nghĩ — những nỗi đau trong quá khứ vẫn còn mồn một trước mắt tôi, miệng vết thương vẫn còn nguyên đó khiến tôi không dám đụng chạm tới.
Anh ta nhìn tôi đăm đăm, giây phút ấy thời gian như ngừng lại.
Trước kia khi tôi ở bên Trần Tử Dật, cảm giác tuyệt vời chẳng khác nào rơi vào chĩnh mật, ngọt ngào đến đê mê. Còn bây giờ anh ta tựa như một món đồ nguy hiểm, đụng vào là nổ.
Không chịu đựng nổi không khí gượng gạo này thêm nữa, tôi đi thẳng vấn đề: “Nếu như anh đến để hỏi về chuyện của Nhan Khanh Khanh, em thấy anh nên đi tìm cô ấy hỏi thẳng thì hơn. Giờ cô ấy chắc là vẫn còn đang tập kịch trong hội trường. Trường trực thuộc anh rành hơn em, không cần em phải chỉ đường cho anh đấy chứ?” Nếu như ngày đó anh đã quyết định bỏ rơi tôi để đi theo đuổi nữ thần trong trái tim mình, vậy thì trước mặt tôi đừng có trưng bộ dạng lung lay dao động này ra nữa.
Ánh mắt Trần Tử Dật có phần trống rỗng, anh ta hỏi khẽ: “Rành lắm, rành đến mức không sao quên nổi, cũng không thể buông rơi …”
Tôi cảm thấy vẻ mặt mình sầm xuống. Nguyên nhân khiến tôi không dám nghĩ kia lại vọt ra rồi, thoắt ẩn thoắt hiện, tựa như đang ở ngay trước mắt.
Khuôn mặt Trần Tử Dật như bừng sáng dưới ánh mặt trời, khiến mắt tôi chói lòa không sao mở nổi.
Tôi chỉ nghe thấy giọng nói trầm trầm của anh ta truyền tới: “Anh và Khanh Khanh ở cùng một khu nhà, cùng lớn lên bên nhau từ bé. Từ khi hiểu chuyện cô ấy đã là giấc mộng của anh, vì thế khi nghe cô ấy khóc trong điện thoại, anh đã bất chấp tất cả để đến bên cô ấy…”
Từng lời nói của Trần Tử Dật giống như những mũi kim đâm lên người tôi, khiến tôi đau tê tái. Tôi chẳng chút khách sáo cắt ngang lời anh ta: “Anh kể cho em những chuyện này để làm gì?”
Anh ta nhìn tôi, ngập ngừng giây lát rồi mới chậm rãi mở lời: “Thế nhưng khi anh đuổi theo đến bên cạnh Khanh Khanh, anh mới phát hiện ra rằng mọi chuyện đã không còn như cũ nữa, tất cả đã khác rồi. Thái Thái, trong đầu anh lúc nào cũng hiện lên hình ảnh của em. Lúc đầu anh cứ ngỡ đó là bởi anh áy náy … sau đó Khanh Khanh nói với anh, thực ra giữa anh và cô ấy không hề có tình yêu. Bọn anh quá hiểu nhau, hiểu đến mức nhầm tưởng đó là tình yêu. Lúc đó anh mới hiểu ra rằng anh thực sự thích em mất rồi.”
Tôi nhìn anh ta, khoảng thời gian nửa năm qua hiện lên trong đầu tôi tựa như một cuốn phim bi kịch. Lúc này, ánh nắng mặt trời giữa trưa chiếu xuống khiến tôi gần như muốn ngất.
Trần Tử Dật vẫn tiếp tục từ tốn nói: “Tình cảm không có ranh giới gì cả. Anh không biết từ lúc nào tình cảm mình dành cho em bắt đầu vượt ra ngoài tầm tưởng tượng của anh. Chỉ những lúc bên em anh mới thấy thỏa mãn, thứ tình cảm phát ra từ nội tâm ấy trước đây anh chưa từng gặp phải. Thế nhưng anh lại ngốc nghếch buông cánh tay em.” Thở dài một tiếng, khuôn mặt Trần Tử Dật lộ vẻ bi thương cực độ, ngữ khí cũng không còn bình tĩnh nữa: “Hôm đó gặp lại em trong bệnh viện, thấy em nhíu mày, giả bộ đáng thương, làm nũng vì người đó, cuối cùng anh mới được nếm trải nỗi cay đắng chôn sâu trong tim. Trước kia khi Khanh Khanh nói thích Kỷ Nghiêm, anh cũng chỉ thấy hơi hụt hẫng, nhưng khi thấy em ở bên cạnh Kỷ Nghiêm, anh mới nhận ra rằng mình đang đố kị….”
Nước mắt tôi lã chã tuôn rơi, anh chợt sững sờ, lặng im không nói nữa.
Tôi không muốn khóc, trước mặt anh tôi luôn mong mình sẽ biểu hiện thật kiên cường. Nhưng lòng tôi buồn lắm, buồn đến mức không sao gượng được.
Trước mặt La Lịch Lệ tôi có thể dõng dạc hào hùng tuyên bố trái tim mình đã chết, nhưng bi kịch nhất chính là cho đến giờ tôi vẫn không có cách nào ép mình tiêu tan hi vọng về Trần Tử Dật.
Trần Tử Dật sững lại, nắm chặt tay tôi nói: “Thái Thái, anh thích em, thích em lắm lắm. Đây là sự thật, chúng ta hãy vứt bỏ hết những chuyện đã qua, quên hết tất cả những điều không vui đó, làm lại từ đầu, có được không?”
Tôi nhắm mắt lại rồi mở mắt ra, đứng lặng nhìn anh.
Mọi chuyện sao có thể đơn giản như những gì anh ta nói được?
Tôi cúi đầu nói khẽ: “Trần Tử Dật, cho đến giờ em vẫn không thể nào quên được những ngày tháng đẹp đẽ trước kia của chúng ta, nhưng em sợ phải nhớ lại, bởi vì chỉ cần nghĩ đến chúng là em lại nhớ đến cảnh anh đuổi theo Nhan Khanh Khanh đi mất.”
Trần Tử Dật xót xa ôm tôi vào lòng, nhẹ nhàng dỗ dành: “Thái Thái, anh xin lỗi, anh xin lỗi! Anh hứa với em anh sẽ không thế nữa, anh thề sau này
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




