|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
cúng từ nhà chồng
một nén hương trong ngày lễ tết.
Năm đó Đinh Cẩm Tú xuất giá Đinh gia còn như mặt trời ban trưa, của hồi môn của Đinh Cẩm Tú dĩ nhiên cực kỳ phong phú. Bởi nàng có hài nhi, nên sau khi nàng mất đồ cưới đương nhiên phải do Tạ Chiêu thừa kế.
Nhưng mà, Tạ Chiêu bây giờ còn nhỏ, hắn sẽ không quản lý được tài sản phong phú của mình, vì thế người giám sát tải sản của hắn nhất định phải là người có thể tin, nếu không sợ rằng Tạ Chiêu còn chưa có lớn, tài sản của hắn đã không còn.
Đinh gia rất muốn giám sát số tài sản lớn này, nhưng mà Đinh Cẩm Tú cũng không tin tưởng huynh đệ bản thân, nàng di chúc muốn giao đồ cưới cho phu quân của nàng giám sát, cũng mời người trong quan phủ lập đồ cưới thành danh sách để kiểm chứng.
Tạ mẫu cũng muốn trông chừng, không phải vì bà muốn kiếm lợi từ đồ cưới mà là lo lắng con dâu mới Nguyên Nghi Chi sẽ kiếm lợi từ phần tài sản thuộc về mình cháu trai
Thanh Đại rục rịch ngẩng đầu lên, nàng đã từng là Nha hoàn cận thân của Đinh Cẩm Tú, đối với đồ cưới của Đinh Cẩm Tú phong phú cỡ nào nàng biết rõ nhất, hơn nữa nàng lại không thể sinh con, nếu như giúp Tạ Chiêu quản lý tốt tài sản, về sau có lẽ có thể được Tạ Chiêu phụng dưỡng. Dĩ nhiên, suy nghĩ này của nàng chỉ là vọng tưởng, việc của Tạ Chiêu dù thế nào cũng không đến phiên một tỳ nữ được phong làm tiểu thiếp nhúng tay vào.
” Đồ cưới Cẩm Tú theo danh sách toàn bộ cất vào kho, chìa khóa sẽ giao cho mẹ bảo quản.” Tạ Ung khẽ hướng Tạ mẫu gật đầu, dò hỏi.
“Được.” Tạ mẫu gật đầu : “Chiêu nhi còn nhỏ, chờ hắn lớn, hiểu chuyện rồi, ta sẽ giao cho hắn.”
Tạ mẫu nói xong, lén liếc mắt ngó Nguyên Nghi Chi một cái.
Nguyên Nghi Chi ngồi ngay ngắn, vẻ mặt đoan trang ấm áp, Tạ Ung xử lý nàng rất hài lòng, đồ cưới của Đinh Cẩm Tú nàng một chút cũng không muốn động vào. Dù đồ cưới Đinh gia có phong phú hơn nữa, cũng không bằng Nguyên phủ mấy trăm năm thế gia tích góp từng tí một trở thành cự phú một phương sao có thể so sánh, huống chi, cho dù Nguyên phủ bần hàn, Nguyên Nghi Chi cũng không ham phần tài sản không thuộc về mình.
“Về phần Chiêu nhi, nếu trong nhà đã có chủ mẫu, nên do chủ mẫu nuôi dạy, dời đến ở Thanh Việt viện đi, cuộc sống hằng ngày sẽ do Nghi Chi chăm sóc.” Tạ Ung tiếp tục nói.
“Không được!” Tạ Ung vừa nói xong lời này liền bị Tạ mẫu phản đối.
Nguyên Nghi Chi nhíu nhíu mày, nói thật, nàng cũng không muốn tự mình dưỡng dục Tạ Chiêu, không phải bởi nàng không ưa con trai của vợ trước để lại, mà là mẹ kế thật sự rất khó khăn, Tạ mẫu chắc chắn sẽ dây vào, Tạ Chiêu thân thể lại suy yếu thấy rõ, ngộ nhỡ có việc không hay xảy ra, sợ rằng tội lỗi sẽ đổ hết lên đầu nàng, nàng từ đầu đến cuối sẽ phải lấy lòng, cần gì phải thế?
Nàng cũng không có ý định đó cùng Từ mẫu diễn kịch, khẩu phật tâm xà là việc nàng trước giờ không muốn làm, còn thực sự lương thiện để người ta lần tới nàng càng không muốn, mọi người cứ duy trì một khoảng cách giữ lễ với nhau là tốt nhất, không quá lạnh nhạt, bình an vô sự qua ngày là tốt nhất.
“Chiêu nhi từ nhỏ luôn ở bên ta, nếu rời khỏi, ta sợ không quen.” Tạ mẫu vừa mới bình thường đã trở nên giận dữ, cố làm như không có gì nói: “Hơn nữa con cháu nhà chúng ta không nhiều, quan trọng nhất đối với con dâu là phải chăm sóc thân thể, sớm mang thai sinh nở mới là chủ yếu, việc nuôi dạy Chiêu nhi không cần phiền nàng phải bận tâm.”
Tạ Ung trái lại kiên trì, “Chiêu nhi sẽ dọn sang Thanh Viên viện, con cũng sẽ dễ dàng thường xuyên quan tâm hắn, con trai ở cách xa với phụ thân quá luôn không ổn, nếu nuôi thành tính khí giống nữ nhân thì sẽ phiền toái, hiện giờ Chiêu nhi thực sự quá yếu đuối, không giống nam tử.”
Tạ mẫu nổi điên, hung hăng trợn mắt nhìn Nguyên Nghi Chi một cái.
Nguyên Nghi Chi lại không động đậy.
Nói cho cùng, Tạ Ung mới chính là chủ nhân duy nhất, cho dù là Tạ mẫu, hoặc Nguyên Nghi Chi, đều không thể thay đổi việc hắn đã quyết.
Nguyên Nghi Chi gả vào Tạ phủ lần đầu tiên tiếp xúc với công việc trong nhà nàng thấy hướng giải quyết của Tạ Ung vừa lưu loát vừa hoàn mỹ.
Tạ Ung và Nguyên Nghi Chi trở về Thanh Việt viện. Họ cùng bước vào phía tây thư phòng để nha hoàn dâng trà xong sau đó lui xuống, hai người có chuyện để nói.
Nguyên Nghi Chi nhấc ly trà hình hoa sen gốm sứ tinh tế lên, khẽ cau mày, nghĩ phải từ chối việc nuôi dạy Tạ Chiêu như thế nào.
Tạ Ung lại giành nói trước, từ trong năn tủ phía dưới giá sách lấy ra một hộp bằng đồng đỏ đặt ở trên thư án, phía trên hộp cũng không có khắc hoa văn gì phúc tạp, chỉ đơn giản là một chiếc hộp đồng nhưng xem ra rất cũ kỹ và khá nặng nề có một chiếc khóa khóa lại.
Tạ Ung dùng chiếc chìa khóa mang theo bên mình mở hộp ra rồi vẫy Nguyên Chi lại gần.
Nguyên Nghi Chi đứng dậy đi đến, thấy bên trong là giấy khế ước các loại, cùng với một xấp thật dầy ngân phiếu, ngân phiếu đều mệnh giá lớn vạn lượng, sơ sơ chừng năm sáu chục cái.
Giấy khế ước toàn là ruộng đất, cùng với trạch viện, biệt viện khế đất, còn có một vài cửa hàng khế ước của quán trọ.
Nguyên Nghi Chi đánh giá sơ qua, chỉ riêng hộp này không thôi cũng có đến mấy trăm vạn lượng tài sản. Tạ Ung năm đó nghèo rớt mồng tơi, hôm nay làm qua
quan mười năm, là có thể tích nhiêu đó của cải?
Xem ra cũng là tham quan đó.
Chương 20
Phát hiện thê tử ánh mắt có chút khác thường, Tạ Ung sắc mặt không đổi nói: “Ở trong quan trường, thanh liêm ngoài việc có thể đổi lấy thanh danh của mình bên ngoài tốt, còn lại đều không thể làm được việc gì đại sự, bởi vì bản tính con người đều tham lam, ngươi không tham, ngươi sẽ cản trở thượng cấp của ngươi, con đường phát tài kém,thượng không thông – hạ không đạt, kết quả chính là kẻ vô tích sự. Chỉ là, phu quân nàng với những thứ này cũng không coi là quá tham, đều là tiền để dành của lệ Ngân hàng năm.”
Cái gọi là lệ Ngân trong quan trường , chính là ngày lễ ngày tết, cùng với mừng thọ đều chờ đồng liêu cùng với thuộc hạ tặng .
Nguyên Nghi Chi có chút không tin, hỏi: “Sẽ có nhiều như vậy?”
Mặc dù nàng không biết thế giới nam nhân, lại càng không rõ ràng quy tắc ngầm quan trường, nhưng mà nàng cũng không phải là không hiểu dân tình khó khăn, mẹ cả Trịnh thị sau khi nàng được 15 tuổi đã để nàng đi theo học tập quản gia lý việc, đối với việc quản lý trong ngoài lui tới, trừ phi là sự việc vô cùng quan trọng các mối quan hệ lớn, ngày lễ biếu tặng sẽ không vượt qua ngàn lượng, đó cũng coi như chi phí. Ngày thường nhiều lắm là trăm lượng, hoặc mấy trăm lượng mà thôi.
Cho các quý nhân tặng lễ, càng chú trọng lễ nghĩa, có thể một nghiên mực hoặc một bình hoa có giá trị mấy vạn lượng, thậm chí mười mấy vạn lượng, hoặc là một khối ngọc bội cũng phải trên mấy ngàn vạn lượng, nhưng mà đây đều là đưa vật thật, sẽ không lộ liễu đưa vàng, bạc.
Với giá trị Kim Ngân lớn như thế , nếu là bình thường sẽ chính là hối lộ, phải khẩn cầu việc lớn mới dùng dùng đến.
Tạ Ung nhìn Nguyên Nghi Chi hết sứ thâm tình: “Nói thế nào phu quân nàng hôm nay cũng là tâm phúc bên cạnh hoàng thượng, với chút tài sản này có đáng gì chứ?”
Tạ Ung hôm nay đã làm quan tới chức hộ bộ Tả Thị Lang, chính là Tam Phẩm đại quan. Hộ bộ trông coi trong bên ngoài trên cả nước, đất đai, hộ tịch, thu thuế, lương bổng cùng những gì thuộc về quốc khố, chức này có thể xem là đứng đầu lục bộ.
Hơn nữa Tạ Ung còn kiêm nhiệm học sĩ Hàn Lâm viện dạy học cho hoàng gia, học sĩ trước kia theo ngự giá về kinh sử, tương đương với cánh tay đắc lực của hoàng thượng , phẩm cấp không cao, quyền phát biểu cũng rất nặng.
Trong quan trường còn nhiều điều mà càng già càng tỏ tường lão luyện, bọn họ đương nhiên nhìn ra được hoàng thượng đối coi trọng Tạ Ung, ở lục bộ xem xét, lại có xất thân Hàn Lâm viện, việc này rõ ràng là bồi dưỡng cho Tể tướng đương triều, cho nên hầu như phần lớn người trong Lại Bộ thường nịnh bợ Tạ Ung , đưa lễ đến nhất định phải nặng vốn. Thừa dịp hắn còn chưa thực sự ngồi trên cao lấy lòng, như thế xem như là thật tâm. Để sau này có nịnh bợ Tể tướng cũng là thấu tình đạt lý?
Người trong quan trường cũng rất thông minh, mọi người đều biết tính toán, sẽ không đầu tư lỗ vốn.
Chỉ có thể nói, Nguyên Nghi Chi cũng không rõ phu quân của nàng địa vị có bao nhiêu cao quý, nàng chỉ dựa theo lẽ thường mà phỏng đoán, mới phát giác không ổn. Mà trên thực tế, Tạ Ung đã khéo léo từ chối phần lớn hối lộ, thật ra phần lớn chỉ là thu”Lệ Ngân” , nếu không với địa vị của hắn nhà còn phải to gấp mấy lần.
Tạ Ung làm quan xử lý sự vụ không cong cũng không thẳng, vì để được việc, hắn có thể cùng tham quan tiểu nhân phía sau vẫn ngấm ngầm qua lại, cũng có thể cùng đám trung thần ngoan cố căn cứ vào đạo lý mà bảo hộ quyền lợi của mình, đó gọi là”Kẻ làm việc lớn không câu nệ tiểu tiết” .
Nguyên Nghi Chi len lén liếc Tạ Ung một cái, thấy hắn lông mày nhướn lên, mắt phượng hơi lạnh, dường như không vui, nàng thật nhanh giải thích: “Thiếp không phải ý đó, chỉ là lo lắng. . . . . . “
“Không cần lo lắng, ta sẽ không vì tham lam
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




